yêu quái nhỏ

Những cái móc vật liệu nhựa treo váy chạm chạm vào nhau lạch cạch, vạc rời khỏi khẽ khàng, rất nhanh chóng lại trở lại tĩnh lặng.

Cửa tủ ăn mặc quần áo kêu cót két rồi đóng góp lại, giới hạn ở địa điểm đóng góp rồi lại rộng lớn cởi một lần, ánh đèn sáng vàng hoa đôi mắt tràn nhập.

Bạn đang xem: yêu quái nhỏ

Hơi thở Tang Du láo lếu loàn, bám sát lên ngực Lam Khâm.

Động tác của anh bất thình lình xẩy ra, cô trọn vẹn không tồn tại sẵn sàng, tức thời quên không còn phiền lòng muộn phiền đang được ôm trong tâm địa, chậm chạp ngây ngẩn một khi lâu, mới nhất như một con cái thú nhỏ ngoan ngoãn ngoãn dựa lên ngực anh.

Trên người Lam Khâm khoác chiếc áo len nhung cô mua sắm.

Tang Du càng thân thuộc thiết mượt mại rộng lớn, cọ xát thái dương tương hỗ, ko quan hoài đang được ở đâu, có eo hẹp tù túng hay là không, một lòng một dạ dán sát lấy ôm eo anh.

Lam Khâm người sử dụng rất là lực ôm cô thiệt chặt, nụ thơm mặn nồng liên tiếp giới hạn bên trên tóc cô, ôm ko đầy đủ, thơm môi cũng ko đầy đủ, thủ công anh nằm trong dùng làm bao lấy cô, lại ko biết làm thế nào, suy nghĩ ko rời khỏi rốt cuộc nên thực hiện ra sao... mới nhất rất có thể cẩn cô vào nhập thân thuộc thể, ko lúc nào nên rời xa nữa.

Tóc cái lòa xòa bên trên trán Tang Du bị nước đôi mắt anh bám ẩm ướt, cô cảm nhận thấy rét mướt, nhập đầu tươi tắn rộng lớn một ít, ghi nhớ cho tới lúc nãy Lúc nhìn thấy anh, anh đang được khóc.

Cô bộp chộp vàng nâng cánh tay lên từ nhập vòng tay anh, sờ soạng chạm được mặt mày anh, ngược nhiên ướt đẫm một mảng, cô bộp chộp cho tới chừng tức tốc muốn ngồi trực tiếp dậy: "Khâm Khâm? Sao vậy anh?!"

Mới vừa vặn động một ít đã biết thành ấn lại.

Chuyện không giống cô rất có thể chiều anh, tuy nhiên khóc không giống thông thường như thế, sao rất có thể khoác kệ được.

Tang Du kiên trì trườn dậy, bộp chộp vàng đẩy cửa ngõ rời khỏi, ý muốn để ánh đèn sáng sáng rộng lớn và tiện thấy rõ rệt rộng lớn, Lam Khâm không thích tình trạng này của mình vỡ lở trước đôi mắt cô, ôm cô rúc vào góc tủ ăn mặc quần áo, cố nén tiếng động lập cập rẩy nhập trong cổ họng.

Cô bị kéo theo đuổi, khung hình tương đối đu đưa, đầu ngón tay cọ qua quýt bên trên cửa ngõ tủ, thuận thế chạm lên một vật sắt kẽm kim loại giá phỏng rắn rỏi.

Kim loại? Còn giá bỏng?

Vậy chắc chắn rằng bị người ở bên trong gầm tủ ăn mặc quần áo vuốt ve sầu nhập thời hạn lâu năm.

Ánh sáng sủa xẹt qua quýt một chiếc chớp đôi mắt cụt ngủi như thế, thần kinh trung ương nhạy cảm của Tang Du đột nhiên căng chặt, tủ ăn mặc quần áo này... Có nên để chiếc hộp lớn chứa chấp thư kể từ tương hỗ của cô hoặc không?

Hộp đựng bao nhiêu trăm phong thư, từng câu từng chữ đều là toàn bộ tía năm thời hạn cô quý trọng.

Lam Khâm... Thấy được sở hữu nên không? Vừa rồi anh còn đang được là 1 bình dấm nho nhỏ, lúc này vạc hiện tại chuyện này, anh đã cảm thấy gì?

Ngực Tang Du đập loàn, người sử dụng mức độ nắm lấy cánh tay anh: "...Anh gọi thư chưa?"

Trong ngăn tủ tối thui, hai con mắt dị sắc của Lam Khâm tương tự như đá quý đã được cọ vị nước, xúc cảm vô tận thiệt thâm thúy ông chồng hóa học xuống, nửa là sáng sủa ngời nửa là nhức đớn, chậm rãi rãi gật đầu với cô.

Không nghi kị ngờ gì nữa, chắc cú dấm đang được chua bị tiêu diệt rồi.

Huyệt thái dương Tang Du teo thắt đau nhức, hối hận hận tránh việc đẩy Lam Khâm nhập phía trên, cô với anh ko tồn bên trên kín, cũng ko nhận định rằng mấy bức thư đó sở hữu gì đáng xấu hổ, tuy nhiên mà tâm tư Khâm Khâm nhạy bén, vượt lên trên nhằm ý cô, mặc dầu là quý khách hàng bè thân thuộc thiết khôn cùng cũng khó khăn tách ngoài khiến anh bực bội cực khổ sở.

Nên nói với anh ra sao phía trên...

Cô ngán chán nản gục đầu xuống.

Khâm khâm tức tức giận cũng chính vì thư, chắc chắn rằng cũng nghe được những lời mẹ nói rồi.

Bây giờ nhập đôi mắt anh, rộng lớn nửa đang được thấy cô trở nên người nữ giới phiền toái, gia đạo nhơ nhuốc, còn tồn tại vượt lên trên khứ ko rõ rệt tình cảm.

Tang Du mới nhất vừa vặn áp xuống những nỗi tròng đen tối đó, lại rơi lệ trước mặt mày Lam Khâm, tự nhiên trở nên dòng nước cuồn cuộn chảy xuống, anh tiếp tục tuyệt vọng với cô sao?

Cô có cố thế nào cũng ko cười nổi, mạnh mẽ và uy lực tách thoát ra khỏi vòng đeo tay Lam Khâm, lùi thanh lịch mặt mày cơ tủ ăn mặc quần áo, bao bọc lấy chân, tiếng nói nghẹn lại: "Đó là các bạn qua quýt thư của em, bọn chúng em biết nhau nhập tía năm, hầu như thường ngày đều gửi thư tương hỗ."

"Chỉ là các bạn qua quýt thư nhưng mà thôi, cũng trước đó chưa từng họp mặt, anh chớ ăn dấm cậu ấy... Nếu khi ấy không tồn tại cậu ấy xuất hiện tại, có lẽ rằng em sẽ ko kiên trì cho tới thời điểm hôm nay, anh ko biết... Lúc đó em mệt biết từng nào," Cô cuộn trở nên một quả bóng nhỏ, vùi đầu vào đầu gối, tiếng nói đau xót nghẹn ở cổ họng: "Trước cơ nhà em xảy rời khỏi chuyện, u em đã phát biểu cơ bạn dạng rồi, anh nghe được hết đúng không?"

Tủ ăn mặc quần áo chỉ mất không khí một ít như thế, cô có lùi cũng ko lùi cho tới đâu.

Lam Khâm đau tới tim thắt lại, anh ko đem điện thoại nên ko thể diễn đạt, sốt sắng với qua quýt ôm lấy cô, tuy nhiên cô lại ko Chịu đựng, kháng bên trên bờ vai của anh ý, ngước mặt lên chú ý nhìn anh, môi lập cập rẩy giọng nói yếu ớt, từng chữ rõ nét trực tiếp thắn với anh: "Lam Khâm, mẹ phát biểu ko thể nhằm như thế, em phải tự giáp mặt mày phát biểu cho tới anh... Em vẫn luôn luôn ko nói chuyện về bố em cho tới anh, năm ấy Lúc em chục tứ tuổi hạc, ông đang được bị tiêu diệt nhập một trận hỏa thiến."

"Không nên hoả thiến ngoài ý mong muốn thông thường," Cô nhẫn nhịn, sau cùng nước đôi mắt lẳng lặng chảy xuống: "Trong thông tin phát biểu, ông ấy thực hiện bảo vệ, nhập một buổi tiệc đang được bắt cóc một bé trai."

Tin tức cơ cô vẫn còn ghi nhớ rõ nét đúng chuẩn cho tới lúc này.

Bố cô bị gọi là Tang Mỗ Mỗ, thực hiện bảo vệ tuy nhiên lại lên đường đứng khó khăn, để giành chi phí chuộc kếch xù, ông đang được bắt cóc một thiếu thốn gia cao quý của mái ấm gia đình phú quý nhập một buổi tiệc, lúc ở điểm ẩn náu gọi điện thoại thông minh đòi hỏi chi phí, hiện tại ngôi trường bị hỏa thiến, ông ấy nằm trong bé trai bị trói đều bị chôn vùi nhập biển lớn lửa, ko còn đường sống.

Trên thông tin đăng một bức hình ảnh camera chụp được một người duy nhất, sườn mặt mày và body hơn thế nữa cả thương hiệu tuổi, chỉ với là kẻ thân quen chút đều rất có thể biết được, Tang Mỗ Mỗ đó là Tang Liên Thành.

Tang Du ko thể tin cậy được, trước đó đang được rất rất lâu cô ko được gặp bố, lên đường chất vấn mẹ, bà chỉ phát biểu qua quýt ông sẽ trở về nhanh chóng thôi, lại ko ngờ, Lúc tìm thấy tin cậy của ông lại là từ nhập thông tin, từ mồm của những kẻ ko thể ngăn chặn.

Tang Liên Thành bố cô đem danh quân nhân xuất ngũ, Lúc ở quân nhân bộc lộ xuất sắc ưu tú, từ xưa đến giờ đều rất kiểu mẫu mực, body to lớn cường tráng, tính nết cũng hiền hòa hí hửng vẻ, tuy nhiên từ sau khoản thời gian xuất ngũ, tính cơ hội ông thay cho đổi rất lớn, hoặc là phiêu bạt bên phía ngoài thời hạn lâu năm, hoặc là lặng lẽ hút thuốc lá mặt mày ủ mi chau.

Mãi cho tới sau khoản thời gian xẩy ra chuyện, cô tỉ ti tra hỏi công kích mẹ hiện nay đang bị căn bệnh, mới nhất biết bố bị căn bệnh nan hắn, phí điều trị cao ngất cũng ko tạo được tính mạng, ông gạt nhị người quyên sinh ra phía bên ngoài dò la chi phí, kỳ vọng rất có thể dùng thời hạn có hạn này, cố hết sức dành dụm chút chi phí để nhị u con cái cô yên ổn ổn quãng đời sót lại.

Khi cơ Từ Tĩnh Nhàn trượt bên trên chóng căn bệnh, không ngừng nghỉ rơi lệ: "Trước Lúc tía con cái lên đường sở hữu phát biểu với mẹ, ông ấy có được một công việc cực kỳ đảm bảo chất lượng, thực hiện bảo vệ nhập một bữa tiệc sang chảnh, chỉ việc đảm bảo thiếu thốn gia căn nhà nhiều được tin cậy sẽ sở hữu thù oán lao giá bán bên trên trời, mẹ tranh cãi với ông ấy, ko cho tới ông ấy lên đường, nhắc nhở ông ấy chi phí nhiều chắc cú sẽ sở hữu được yếu tố."

"Thật sự tiếng ồn rất dữ dội, ông ấy khích động thất lạc kiểm soát mới nhất phát biểu cho tới mẹ..." Bà khóc cho tới ko thở nổi: "Ông ấy phát biểu ông ấy ko sinh sống được bao lâu, không tồn tại thời hạn."

Dự cảm của mẹ vô cùng đích thị.

Cô nhìn bố bên trên thông tin, Lúc nhị người u ám ko biết, ko kịp cảm nhận từng nào xót nhức, đã biết thành đem tiếng phạm tội bắt cóc dù danh, bị tiêu diệt tức thì nhập lửa rộng lớn, ko thể cãi lại nửa chữ cho tới thực sự chân chủ yếu.

Tang Du khó khăn phát biểu, nước đôi mắt vẫn tuôn rơi, thở hào hển.

Lam Khâm mạnh mẽ và uy lực tách cánh tay ôm chặt đầu gối của cô rời khỏi, ôm cô lên bên trên đùi, yết hầu anh động che tuy nhiên mất công có hại, ko vạc rời khỏi giờ đồng hồ, chỉ rất có thể càng người sử dụng mức độ ôm cô, thơm lên nước đôi mắt cô, từng nhịp tim liên tiếp phập phồng hâu phương sống lưng cô.

Tang Du không thể mức độ giãy đạp giụa, cầm lấy vạt áo anh, kiên trì nói: "Bố em không thể người thân nào khác, mặt mày căn nhà u... Ông bà nước ngoài ở điểm không giống cũng ko lên mạng, không đủ can đảm để bọn họ bị kích động, còn những bọn họ mặt hàng khác, chủ yếu đôi mắt anh thấy rồi, cũng hiểu rõ rõ sở hữu cỗ dạng gì, coi nhị u con cái như rác rưởi rưởi tanh tưởi tưởi không đủ can đảm bám dáng vẻ."

"Mẹ bị căn bệnh, toàn bộ tiền nhập căn nhà đều người sử dụng không còn, em ko thể là cô nàng bé nhỏ vô tư lự nữa," Cô nhắm chặt song mắt: "Dù cho tới từng nào người nghị luận nhị u con cái, đứng nhìn nhị u con cái bịchê cười cợt, em cũng ko thể nhận bại, em... Em biết nấu nướng cơm trắng, nấu ăn thật ngon, em tới trường người không giống, đẩy xe pháo ngoài ven đàng chào bán sớm một ít..."

Lục phủ ngũ tạng Lam Khâm đau tới điên hòn đảo, bóng dáng nhỏ nhỏ gầy còm gầy Lúc mới nhất bắt gặp của cô ý như lưỡi dao sắc bén cắt trong tâm địa.

Buổi sáng cơ anh nhìn thấy cô, cô đang được thức khuya dậy sớm được rộng lớn 1 năm, còn cố rất là vất vả như thế, nếu như trong trường hợp là khi vừa vặn mới nhất đi làm việc, cô bé chục tứ tuổi hạc, không tồn tại người lớn nhìn nom, bị những ánh đôi mắt rét mướt lùng trào phúng bên trên người, sao có thể Chịu đựng đựng được.

Cùng thời hạn ấy, anh bị tra tấn lâm chung bên trên chóng căn bệnh, cô ở ven đàng hiểm nguy sinh sống qua quýt ngày.

Nếu ko gặp gỡ nhau, sở hữu nên tiếp cận thời điểm hôm nay tiếp tục là 1 cầm khu đất vàng, hoặc là lang bạt kì hồ ngoài đàng.

Lam Khâm tương đối test suy nghĩ một ít, đầy đủ nhằm đau tới hãi hùng khiếp vía, anh ko đành lòng nghe tiếp, đè người trong tâm địa lại, cúi đầu tìm kiếm ra môi cô mút thơm.

Tang Du đẩy anh, giọng khàn khàn khóc đứt quãng: "Đã rộng lớn 1 năm, em chào bán đồ ăn sáng rộng lớn 1 năm, ko nhìn thấy kỳ vọng, căn bệnh của mẹ còn nặng tăng, em ko thể chữa khỏi cho tới mẹ, cho tới bà ĐK chữa trị căn bệnh tốt cũng ko thực hiện được, em mệt rũ rời vượt lên trên, chỉ mong muốn trốn nhập chăn khóc, muốn sở hữu người phát biểu cho tới em biết đàng rời khỏi ở đâu."

"Sau cơ người ấy thiệt sự xuất hiện tại," Cô nắm lấy tay Lam Khâm, nước đôi mắt ướt đẫm bám bên trên người anh: "Mỗi ngày người ấy mua sắm đồ cho tới em, gửi thư tương hỗ với em, khiến em sở hữu nỗi trông mong, qua quýt rộng lớn 2 năm em mới nhất hiểu rằng nam nữ cậu ấy, bọn chúng em trước đó chưa từng có mập lù mù, là tình quý khách hàng giản đơn thật sạch sẽ nhất, Lam Tiểu Khâm, anh ko cần thiết ăn dấm như thế đâu..."

Lam Khâm bóp eo cô, càng người sử dụng mức độ thơm.

Tiểu Ngư...

Em nghĩ sai rồi.

Những lá thư đó, với em là giản đơn, với anh lại là toàn bộ tình thương.

Từng câu từng chữ nhập thư nhìn dường như cụt gọn gàng, lại là rất nhiều lần cân nặng nhắc, cẩn thận che ỉm tình ý, hoảng một Lúc vỡ lở khiến em vạc hiện tại nhưng mà rời xa.

Hộp thư em trân quý cũng ko thật sạch sẽ, là anh tham lam lam với em, khát vọng, kỳ vọng, dục vọng.

Tang Du ko cho tới anh thơm, càng mong muốn tránh mặt, sáng sủa quắc nhìn chằm chằm hai con mắt anh: "Lam Khâm, trong cả Trình Trì được gọi là bác bỏ sĩ tố hóa học cao, tuy nhiên cho tới ngày thời điểm hôm nay tiếp tục còn lấy cái danh con cái gái tội phạm bắt cóc rời khỏi phát biểu với em."

"Em sở hữu bệnh cứ, ko nên bố em, ông ấy bị lừa, tuy nhiên thực sự đang được xẩy ra, ông ấy không có tội, tuy nhiên thực sự đã fake bé trai lên đường nhập bữa tiệc, huỷ hoại cả đời cậu bé," Cô khóc nức nở nói: "Bố em đó là một người như thế, mái ấm gia đình của em tệ hại như thế, vượt lên trên khứ của em cũng ko nên vô tư lự vô lự, em vứt học tập bán sản phẩm, cãi lộn cùng người khinh thường bỉ em phía trên đàng, sở hữu người bắt nạt em, em tiếp tục tiến công người mắng thô tục!"

Trước đôi mắt cô bị nước chặn lại, ko nhìn rõ rệt biểu cảm Lam Khâm, nghẹn ngào hỏi: "Tất cả bộ mặt mày thiệt của nữ giới anh đều vỡ lở, anh rất có thể chấp nhận không?"

Lam Khâm lấy tay vệ sinh mặt mày cho tới cô, thổi lên thơm môi.

Gương mặt mày Tang Du đỏ lòm lên, khụt khịt ko thuận theo đuổi ko buông ân xá hỏi: "Anh sở hữu ghét bỏ em không? Cảm thấy em ko tốt như trước nữa? Không hề nhằm ý vẫn mến thương em như thế sao?"

Lam Khâm hận ko thể khoét ngực trao trái tim bản thân cho tới cô, bảo cô nhìn cho tới kỹ, rốt cuộc phía bên trong có những gì.

Anh ko phát biểu nên lời nói, ko thể viết, ngoại trừ thơm cô, ôm chặt ko cho tới cô tránh mặt, ko biết nên làm thế này mới nhất rất có thể bảo Tiểu Ngư chớ rơi nước đôi mắt nữa.

"Vậy anh còn ghen! Anh còn khóc!" Cô cảm hứng được anh vấn đáp, lại ko kiểm soát được xúc cảm sụp sập, giọng càng ngày càng lớn: "Em hoảng muốn bị tiêu diệt, em không đủ can đảm phát biểu hoảng anh nhằm ý, bao nhiêu thời nay đều ăn ko ngon ngủ ko yên ổn, cứ như vậy vững em lăn chiêng rời khỏi ốm mất!"

Lam Khâm bộp chộp cho tới chừng toát mồ hôi chan chứa đầu.

Sợ vật gì, em phải sợ điều gì, anh sinh sống cho tới ngày thời điểm hôm nay, tất cả là vì như thế em.

Anh nhếch miệng, ngón tay cuộn lại, trong tâm địa gào thét mong muốn phát biểu cho tới cô.

Tang Du chọc vỏ hộp lớn mặt mày cạnh: "Kết ngược là anh hiểu rõ em luôn luôn để anh bên trên hết, anh trốn ở bên trong gầm tủ ăn mặc quần áo, ăn dấm mấy bức thư của em, anh ——"

Xem thêm: Những giải đấu và pha hightlight bóng đá tuyệt đỉnh trên Xoilac365

Lam Khâm ngây người một ít, tự nhiên thủ công luýnh quýnh nâng vỏ hộp lên.

Hai đôi mắt Tang Du đẫm lệ mông lung: "Làm... Làm gì vậy?"

"Anh mong muốn em vứt lên đường sao?" Cô yếu hèn ớt chạng chân: "Không được! Một bức cũng ko được!"

Lam Khâm đỏ lòm hồng kể từ mặt mày tai cho tới xương quai xanh rớt, toàn bộ cơ thể nóng mong muốn thiêu cháy.

Anh... Anh ko thực hiện gì khác được, tuy nhiên tối thiểu anh rất có thể cho tới Tiểu Ngư biết, rốt cuộc anh yêu thương cô bao lâu, nhằm cô yên ổn tâm.

Lam Khâm cố kỉnh vỏ hộp, fake lên nhét nhập trong tâm địa cô, cầm thư phía bên trong ấn lên trên người bản thân.

Tang Du khó khăn hiểu.

Hai đôi mắt Lam Khâm đỏ lòm bừng.

Chính là anh.

Tang Du nhìn động tác bộp chộp vàng của anh, sửng nóng bức.

Lam Khâm kế tiếp cầm lấy thư, để lên ngực mình.

Trong bóng tối, anh ko thể phát biểu, ko thể ghi chép, cô ko thấy rõ rệt khẩu hình của anh, anh bị giới hạn ko thể diễn đạt rời khỏi bất cứ điều gì.

Toàn cỗ tâm trí anh bị cô lúc lắc cứ, ko suy nghĩ rời khỏi cách nào không giống, từng phen câu chấp lấy thư đập lên người mình.

Tiểu Ngư, anh ko ghen tuông.

Thư kể từ tương hỗ cùng em ko nên người không giống mà là anh.

Trang thư cũng ko nên điều không giống, là anh nghiền nhừ trao trái tim cho tới em.

Tang Du nghe tương đối thở dồn dập của anh, nhờ khả năng chiếu sáng thấp để xem thấy anh sáng sủa chói đẹp tươi, hai con mắt sáng nhập chan chứa nước, anh giơ thư, tái diễn để lên người, môi tái mét nhợt khép cởi.

Anh đang được phát biểu cho tới cô...

Anh đang được phát biểu cho tới cô.

Tang Du ngơ ngẩn ngây ngốc, một tư duy len lách đâm vào nhập đầu khiến cô đầu váng đôi mắt hoa.

Sao lại... Có thể.

Lam Khâm ko đợi kịp, anh ném hộp xuống, bỏ thư rời khỏi, nhào lên ôm chặt cô, nạy môi răng cô rời khỏi ướŧ áŧ dây dính, nụ thơm lên đường kể từ cánh môi giá phỏng cho tới mặt mày cổ, anh ko kiểm soát được há miệng ngậm lấy, không thích ân xá lại khó khăn nhịn nhẹ dịu cắm cô.

Cắn một cái, nhị cái.

Anh vùi nhập cổ cô, nhập trong cổ họng ấm ách nhè nhẹ lúc lắc động.

Tang Du nhận định rằng cô đang được khóc đoạn rồi, nước đôi mắt cạn thô.

Nhưng tức thì lúc này, nhập một tự khắc hiểu ý của anh, toàn thân thuộc cứng ngắc ko thể tin cậy được, nước đôi mắt đang được kìm nén, càng tăng mạnh mẽ tuôn trào xuống.

Cắn lần thứ nhất —— là.

Cắn lần thứ nhị —— anh.

Là anh.

Tiểu Ngư, là anh.

Cửa tủ ăn mặc quần áo tiêu cực tác kịch liệt của Lam Khâm bật rời khỏi một ít, ánh sáng mờ nhạt xuyên vào, chiếu lên song vai lập cập lên của anh ý.

Tang Du bị anh quyên sinh ôm chặt, hồi lâu ko vạc rời khỏi tiếng động.

Một hình hình ảnh ngày xưa mạnh mẽ và uy lực đập trước đôi mắt.

Chiếc xe pháo luôn luôn trực tiếp ngừng ở gần đó, đằng sau hành lang cửa số xe pháo đen kịt như mực, chỉ Chịu đựng người sử dụng câu chữ in rời khỏi để phú tiếp, ngày ngày tối đêm thực hiện các bạn với cô, ko ngại ăn từng thứ cô thực hiện, những sự kiên trì đảm bảo trước đó chưa từng tâm sự ngoài mồm, còn tồn tại lần gặp độc nhất, ngón tay tái mét nhợt thò rời khỏi khe hở hành lang cửa số xe pháo.

Tang Du cố rất là thở từng tương đối.

Cô lúc lắc giật cánh tay nặng như chì, sờ thấy tay Lam Khâm, gần như là khiếp đảm vuốt ve sầu lên đầu ngón tay anh.

Đúng vậy...

Cô chục lăm tuổi hạc, anh mười bảy tuổi hạc.

Anh bị thương vẫn ko khỏe hẳn, ko thể cởi mồm thì thầm, ko thể tùy tiện rời khỏi gió, có tài năng tay bị thương nên ko thể ghi chép chữ, anh lại tự động ti về hai con mắt dị sắc của bản thân, lại còn bị xót nhức tra tấn thành tiều tụy.

Tang Du ho khan, vừa vặn khóc vừa vặn cười cợt.

Sao cô rất có thể ngu ngốc như thế.

Không nên đang được sớm biết rồi sao? Trên trái đất này, ngoài Lam Khâm rời khỏi, còn ai tiếp tục đối xử với cô như vậy?

Tang Du chậm rãi rãi bao bọc lấy người trong tâm địa, giọng nói trọn vẹn thay cho đổi: "Lam Khâm, là anh đích thị không?"

Đầu cọ ở cổ gật thiệt mạnh, mái đầu xù xù quyên sinh cọ cô.

Tang Du khóc ko trở nên giờ đồng hồ, nắm ăn mặc quần áo nhăn nhúm: "...Tại nhập xe pháo nhìn em, mua sắm đồ ăn sáng của em, gửi thư cho tới em, tía năm làm các bạn qua quýt thư nằm trong em... Là anh."

Lam Khâm vẫn gật đầu, khóc mà đến mức bên trên vai cô ẩm ướt đẫm một mảng.

Tang Du ko phân rõ rệt toàn thân thuộc nóng hoặc lạnh, nhịn ko được tương đối rùng bản thân, khẩu ca nghèn nghẹn nghe ko rõ rệt, cô vừa vặn khóc vừa vặn cười cợt, cắm răng nín nhịn: "Lam Khâm, sở hữu nên anh bị ngốc hay là không..."

Có nên là ngốc nhất hay là không.

Nếu ko có gì có thể tiếp tục... Sao có thể tiếp tục lưỡng lự nhiều năm như thế mới nhất xuất hiện tại nhập trái đất của cô.

Lam Khâm cảm biến cô đang được lập cập lên, nhị tay anh không ngừng nghỉ cặp chặt, mong muốn lấy toàn bộ nhiệt độ cơ thể ko tính là quá nóng của bản thân cho tới cô, anh kinh hoảng vòng lấy cô, ko biết làm thế nào nên liên tiếp thơm môi, thơm mà đến mức xúc cảm ông chồng hóa học của Tang Du trọn vẹn bùng phát.

Tang Du ấn anh xuống.

Trong đầu cô tơ tưởng từng chút, sở hữu vô số lời nói muốn phát biểu mong muốn chất vấn, đoạn ký ức cụt bị tách ko kiểm đếm được, rất nhiều, ngược lại trở thành khoảng trống áp lực mờ sương.

Lúc này, những thứ không giống đều ko cần thiết, cô chẳng nghĩ được gì khác, càng phát biểu tránh việc lời nói, chỉ muốn người sử dụng cách trực quan lại nhất xác lập người đàn ông này ở phía trên, chân chủ yếu thuộc sở hữu cô.

Cô mong muốn ngay sát anh rộng lớn nữa.

Tang Du sôi trào, nửa quỳ lên, đẩy Lam Khâm về hâu phương dựa vào cánh cửa tủ ăn mặc quần áo, cô cúi người ôm cổ anh, dữ thế chủ động mở hàm răng đang được tương đối khép lại của anh ý, fake vị giác giá phỏng của mình len nhập, nhanh gọn người sử dụng bàn tay vô cùng giá vuốt ve sầu bên trên người anh, từng chút từng chút hấp thụ xúc cảm tương đối thở của anh.

Lam Khâm sớm đang được khó khăn nhịn, luồn ngón tay nhập mái tóc lâu năm của cô, nắm chặt gáy cô, kéo cho tới trước mặt mày liều mạng bị tiêu diệt quấn quýt.

Đêm đang được khuya, từng tiếng động đều tĩnh lặng, cửa tủ ăn mặc quần áo mộc nửa mở, ánh đèn sáng xuyên qua quýt mùng lụa mung lung.

Lỗ tai nổ vang lấp chan chứa tiếng tim đập của nhau, nhập mồm là ngọt giá ẩm ướt mượt của người yêu thương nhất, tay cô đem theo đuổi dòng điện bại dở hơi, khẽ vuốt ve sầu từng chút, cũng khiến cho anh như sát tận mép vách núi.

Tình yêu thương nằm trong du͙ƈ vọиɠ thâm thúy nặng nề bùng vạc, bất kể như vậy nào thì cũng ko thể đè nén.

Lam Khâm thở dốc thiệt mạnh, xoa cơ thể mượt cho tới ko xương nhỏ nhắn bên trên người, dục vọng chịu đựng chôn giấu nhiều năm đối với cô đập tan lý trí, điên loạn mong muốn dò la đường thoát rời khỏi.

Anh ko thể.

Anh biết, anh ko thể.

Lam Khâm sưng lên đau nhức, mồ hôi chan chứa đầu mút bớt hình giọt nước bên trên xương quai xanh rớt cô, cằm vén cổ áo thấp của váy ngủ cô lên, ko hề kết cấu cọ xát điểm trắng nõn tinh xảo mượt như bông trước vùng ngực.

Tiểu Ngư...

Tang Du vòng tay bên cạnh hông anh, từ từ di chuyển về phần bên trước, cho tới Lúc đầu ngón tay ngừng bên trên thắt sống lưng anh.

"Khâm Khâm..." Giọng phát biểu cô vừa nóng vừa nghẹn, khẽ lập cập rẩy: "Tuy bây giờ ko phù hợp thực hiện bước cơ, tuy nhiên nhưng mà... Không thể cứ Chịu đựng đựng, nên phóng quí một phen... Nhưng, anh ko cần thiết động, để em canh ty anh."

Lam Khâm hiểm nguy tự động kiểm soát, tầm đôi mắt mơ hồ nước cởi đôi mắt rời khỏi.

Hai bàn tay trắng nõn đặt điều bên trên thắt sống lưng anh, động tác nhẹ dịu đủng đỉnh tháo thắt sống lưng rời khỏi.

Xem thêm: truyện ngắn ngôn tình hay

Lam Khâm nhìn cô chằm chằm ko chớp đôi mắt.

Trên mặt mày cô ửng đỏ lòm, ngoan ngoãn ngoãn dán trong tâm địa anh, tay không ngừng nghỉ lại cho dù chỉ một giây, cầm miếng kim loại nho nhỏ, chậm rãi rãi kéo khóa xuống, chạm cho tới phần mềm mại phía bên trong, bàn tay cô chạm vào lớp vải bó sát.

Phồng lên hình dạng to tướng như thế, đem theo đuổi sức nóng chừng nóng bỏng, rốt cuộc ko ở đâu che