vương phi đa tài

CHƯƠNG 1: ÉP GẢ

“Bản cung căn vặn ngươi đợt tiếp nhữa, rốt cuộc ngươi với chịu đựng gả hoặc không!” Một giọng phái nam thô bạo giá buốt lùng vang lên trên bề mặt tai Hạ Thương Mai, cô khẽ khàng nâng mí đôi mắt, đập nhập đôi mắt cô là khuôn mặt mày tuấn tú nhưng mà hung tợn của một người nam nhi.

Bạn đang xem: vương phi đa tài

Trên người nhức như bị ngàn vết kim đâm, cổ lại bị người trước mặt mày cường bạo bóp chặt lấy, lồng ngực không dễ chịu như mong muốn vỡ tung.

Cô lấy thực hiện kỳ lạ, chuyện gì thế này? Không cần cô vẫn bị tiêu diệt rồi sao? Cô nhớ rằng bản thân bị cấp cho bên trên buôn bán đứng, tiếp sau đó bị phun trúng năm phân phát súng nên vẫn rơi rụng mạng rồi.

Lập tức với 1 dòng sản phẩm kí ức chảy nhập trí nhớ cô, tuy nhiên lại ko cần là kí ức của cô ý.

Thương Mai còn còn chưa kịp ấn định thần lại thì đã biết thành ăn một chiếc tát trời giáng lên trên bề mặt, mạnh đến mức độ khiến cho trí nhớ cô cù cuồng, nổ đom đóm đôi mắt.

Mùi vị của ngày tiết len lách nhập vùng mồm, cô ói rời khỏi ngày tiết tươi tỉnh, xúc cảm sau sống lưng đau nhức như lửa nhóm, cô ngước đầu, lửa dỗi ngùn ngụt cõi lòng đôi mắt, dòng sản phẩm ký ức còn ghi lại nhập đầu vẫn mang lại cô biết, vừa vặn rồi vẹn toàn mái ấm của khung hình này bị côn tiến công bị tiêu diệt, cô mới nhất rất có thể xuyên ko về hồi sinh nhập thân xác người này.

“Trả lời nói phiên bản cung, ngươi với chịu đựng gả mang lại Lương Vương không?”

Lại là 1 câu phỏng vấn tràn khó tính, đi kèm theo này đó là một chiếc tát trời giáng nữa, người tiến công cô đó là Thái tử Mộ Dung Trịnh đương triều.

Một hình bóng greed color lục té nhào rời khỏi, kéo Mộ Dung Trịnh rời khỏi, vừa vặn thút thít vừa vặn nói: “Điện hạ, chớ thực hiện khó khăn dễ dàng mang lại tỷ tỷ nữa, thân phụ hôm tê liệt tuy vậy tu say, trái ngược thực vẫn sai lầm không mong muốn khi mang lại tao hứa thơm với Lương Vương năng lượng điện hạ. Bắt tỷ tỷ thay cho tao gả cút thực sự thực hiện khó khăn tỷ ấy, không dừng lại ở đó, trong tim tỷ tỷ cũng luôn luôn tương tư Mộ năng lượng điện hạ ngài, ngài bắt nghiền tỷ ấy như vậy, há chẳng cần là mong muốn nghiền bị tiêu diệt tỷ ấy sao?” Người ấy ướt sũng lệ loại diễm, vóc dáng yểu tử điệu yếu ớt, tê liệt đó là muội muội của Hạ Thương Mai – Hạ Oanh Nhiễm.

Mộ Dung Trịnh thấy vậy thì vô nằm trong nhức lòng, ngay tắp lự buông Thương Mai rời khỏi, cù lịch sự nhẹ dịu nâng lấy Hạ Oanh Nhiễm.

Không khí ngay lập tức ngay tắp lự tràn nhập lồng ngực Thương Mai, cô hít lấy từng tương đối sâu sắc, xua tan cút không gian chết người.

Thương Mai lảo hòn đảo đứng lên, tuy nhiên sự đau nhức bên trên khung hình khiến cho cô hít vào một trong những tương đối giá buốt, đứng ko vững vàng, nhị chân nhão nhoẹt té xuống mặt mày khu đất, kí ức còn còn sót lại cùng theo với cuộc hội thoại của nhị người tê liệt khiến cho cô ngay lập tức ngay tắp lự đoán rời khỏi được tình hình trước đôi mắt.

Phụ thân thuộc của mái ấm khung hình là Thừa tướng tá đương triều, một mon trước lúc tu rượu với Lương Vương năng lượng điện hạ, khi tu say vẫn đồng ý với đòi hỏi mong muốn lấy Hạ Oanh Nhiễm thực hiện thê tử của Lương Vương năng lượng điện hạ.

Thừa tướng tá sau thời điểm tỉnh rượu thì hối hận hận vô nằm trong, thông thường ông thương loại phái nữ Hạ Oanh Nhiễm của phu nhân Nguyệt Nhung nhất, làm thế nào rất có thể nỡ gả nường tao mang lại Lương Vương tàn bạo chứ?

Hạ Oanh Nhiễm cũng thút thít nổi loạn ko chịu đựng gả cút, vì như thế nường tao vẫn tâm đầu ý phù hợp với Thái tử kể từ lâu, mong muốn phát triển thành Thái tử phi.

Thừa tướng tá vạn bất đắc dĩ, đành buộc đàn bà cả Hạ Thương Mai thay cho muội muội gả mang lại Lương Vương.

Hạ Thương Mai tuy rằng là đàn bà cả, tuy nhiên ở nhập phủ Thừa tướng tá, cô trước đó chưa từng được trao sự tôn trọng của những người thực hiện con cái cả, thân mẫu của cô ý cũng trở thành Thừa tướng tá ghét bỏ quăng quật.

Hạ Thương Mai cũ đương nhiên từ chối gả cút, Hạ Oanh Nhiễm lại càng thút thít kể lể với Mộ Dung Trịnh.

Những chuyện vừa vặn xẩy ra nhập sảnh thứu tự hiện thị nhập đầu Thương Mai, Mộ Dung Trịnh không chỉ cấu kết với những người nhập phủ Thừa tướng tá nghiền cô gả mang lại Lương Vương mà còn phải dụng hình tra tấn cô, cô thậm chí là rất có thể nghe thấy được lời nói cầu khẩn trước lúc bị tiêu diệt của Hạ Thương Mai cũ và ngày tiết của cô ý phun mọi chỗ.

Hạ Thương Mai lửa dỗi ngút trời, Mộ Dung Trịnh càng coi thường miệt nom cô, đá qua chuyện một cái: “Ngươi nhưng mà cũng xứng danh tương tư phiên bản cung à? Cái loại rác rưởi rưởi như ngươi, bao gồm với tặng mang lại phiên bản cung, phiên bản cung cũng ko thèm.”

Hạ Thương Mai vốn liếng vẫn cần chịu đựng tra tấn đau nhức, phân phát đá vừa vặn rồi lại ko hề lưu tình, mạnh đến mức độ cô lại ói rời khỏi ngày tiết tươi tỉnh đợt tiếp nhữa, cô siết chặt tóm tay, cõi lòng đôi mắt hiện thị cơn thịnh nộ đang được bùng phân phát mạnh mẽ và tự tin.

Cô ấn định đứng lên, tuy nhiên khung hình cô bị thương vượt lên trước nặng trĩu, thậm chí là chỉ việc khẽ động một chiếc, toàn thân thuộc ngay tắp lự đau nhức như bị xé rời khỏi.

Xem thêm: như khói như cát

Hạ Oanh Nhiễm êm ả yếu đuối ớt ở trước mặt mày, người sử dụng khuôn mặt mày hối hận lỗi nối tiếp nói: “Tỷ tỷ, van lỗi, tao từng đồng ý với tỷ là tiếp tục không tồn tại tâm trí ko thủ phận này với Điện hạ, tuy nhiên một chữ “tình này” thực sự ko thể này trấn áp nổi, tao càng kềm chế tình thương với Thái tử năng lượng điện hạ, thì tình thương đó lại càng sâu sắc nặng trĩu, càng ko thể tự động bản thân kể từ quăng quật được, van loại lỗi mang lại tao dường như không thể ko lờ cút lời nói lưu ý của tỷ.”

Biểu cảm bên trên khuôn mặt mày Hạ Oanh Nhiễm khôn xiết xứng đáng thương, tuy nhiên Hạ Thương Mai hiểu rõ, phía sau vẻ mặt mày ấy rốt cuộc là vóc dáng thế nào.

Mộ Dung Trịnh tức giận: “Sao ngươi dám ngăn ngừa phiên bản cung và Oanh Nhiễm ở mặt mày nhau? Loại phái nữ nhân như ngươi thực sự vượt lên trước tàn độc.”

Hạ Oanh Nhiễm hấp tấp vàng lưu giữ lấy tay Mộ Dung Trịnh, nức nở nói: “Điện hạ chớ trách móc tỷ tỷ, vốn liếng dĩ người thực hiện muội muội như tao tránh việc giành giành với tỷ tỷ, là tao sai, là tao ko thể kiểm soát được tình thương của tớ...”

Mộ Dung Trịnh nói: “Oanh Nhiễm nường chớ rằng nữa, nường thực sự vượt lên trước mượt lòng nên mới nhất luôn luôn bị nường tao bắt nạt.”

Hạ Oanh Nhiễm phát hiện ra Hạ Thương Mai đang được khốn đốn quá cỡ, nhập ánh nhìn ngay tắp lự lóe lên một tia rạm độc, ả người sử dụng giọng khẩn cầu nói: “Tỷ tỷ, cầu van tỷ hãy tác trở nên mang lại tao và Thái tử năng lượng điện hạ, muội muội tiếp tục ghi lưu giữ ân tình của tỷ cả đời.”

Thương Mai hít vào một trong những tương đối không khí lạnh, cô giá buốt lùng nom nhị người cạnh bên thao diễn cảnh tình thương ân ái như ở vùng ko người, trong tim cảm nhận thấy khôn xiết ngán ghét bỏ, ở thời tân tiến, cô là quân hắn của group đặc công, sinh sống một cuộc sống hào sảng sung sướng, nên cô không thích thủ thỉ với loại người quí đấu đá cho nhau, fake tạo nên buồn ói như ả tao.

Ký ức còn sót lại nhập đầu mang lại cô biết, Lương Vương với tật ở chân, nhưng mà hắn tao trời sinh tính cơ hội tàn bạo, tuy vậy chưa tồn tại chủ yếu phi, tuy nhiên trong phủ vẫn với cho tới chục bao nhiêu thê thiếp, không dừng lại ở đó, nghe rằng với cho tới nửa số thê thiếp đều đang trở thành tàn truất phế rồi, ko cần thiết căn vặn cũng biết chúng ta vẫn cần sinh sống những ngày thế nào nhập Vương phủ.

Nguyên mái ấm có lẽ rằng vẫn biết điều này nên mới nhất ko chịu đựng gả mang lại Lương Vương.

Thương Mai nhịn nhức, người sử dụng rất là lực nghiến răng nói: “Muốn lấy niềm hạnh phúc cả đời tao nhằm trở nên toàn cho những người sao? Đúng là loại vô liêm sỉ!”

Mộ Dung Trịnh nghe thấy vậy thì nổi nóng lôi đình, hắn nom lịch sự thân mẫu của Hạ Oanh Nhiễm – Nguyệt Nhung phu nhân đang được ngồi trước hiên: “Bây giờ ko tiến công thì còn nhằm đến thời điểm này nữa?”

Nguyệt Nhung phu nhân vẫn luôn luôn bám theo dõi từ trên đầu cho tới cuối, trong tim bà thực sự phiền lòng khôn khéo nguôi, nếu như Hạ Thương Mai từ chối thì đàn bà bà Hạ Oanh Nhiễm sẽ rất cần gả mang lại thương hiệu hung thần Lương Vương tê liệt, thời điểm ngày hôm nay Thái tử cho tới thực hiện áp lực đè nén, bà những tưởng Hạ Thương Mai tiếp tục đồng ý, ngờ đâu năm phen bảy lượt người sử dụng hình nhưng mà nường tao vẫn ko chịu đựng gật đầu.

Bây giờ nghe thấy mệnh lệnh của Điện hạ, bà tao ko nhịn được, trong tim tràn trề thịnh nộ, nghiêm nghị giọng nói: “Lên cút, tiến công mang lại tao, tiến công mạnh nhập, tiến công cho tới lúc nào nó đồng ý mới nhất thôi.”

Nguyệt Nhung phu nhân vừa vặn hạ mệnh lệnh, nhị thương hiệu hạ hướng dẫn viên cằn thô bạo lưu giữ lấy Thương Mai, từng côn áp lực rơi xuống sống lưng Hạ Thương Mai, tiến công mang lại cô rách rưới rời khỏi toác thịt, ngày tiết thịt lộn lạo.

Tám năm bám theo ngành đặc công vẫn luyện mang lại cô ý chí Fe đá, cô nghiến chặt răng, chịu đựng đựng không còn những đau nhức và tủi nhục vốn liếng chẳng nằm trong về tay, từng ngụm ngày tiết tươi tỉnh cứ thế phun rời khỏi, cây côn bên trên sống lưng như mong muốn tiến công gãy từng đoạn xương nhập người cô.

Nguyệt Nhung phu nhân và Mộ Dung Trịnh ko ngờ Hạ Thương Mai lại cứng đầu cho tới vậy, Nguyệt Nhung phân phát gắt, bà tao cũng chẳng thèm lưu giữ oai nghi của tớ nữa, bà rảo bước xuống, một tay tóm tóc trước trán của Hạ Thương Mai, người sử dụng lực đập đầu cô xuống, độc ác nói: “Mày còn ko chịu đựng đồng ý thì đó là tự động bản thân dò xét đàng bị tiêu diệt.”

Thương Mai phì một giờ đồng hồ, nhổ cả mồm tràn ngày tiết tươi tỉnh lên trên bề mặt Nguyệt Nhung phu nhân, bà tao tức điên, túm tóc ấn đầu cô xuống khu đất, người sử dụng chân giẫm lên gáy cô: “Này thì cứng đầu này, cứng đầu này!”

Mộ Dung Trịnh giá buốt lùng nói: “Phí lời nói với nường tao làm cái gi nữa? Nếu nường tao còn ko chịu đựng, thì cứ tuân theo nối tiếp sách trước tê liệt của Thừa tướng tá, gán tội thông dâm, xua thân mẫu của nường tao ra bên ngoài, nhằm coi Liên Thị đem tội danh kinh xịn như vậy bị xua thoát ra khỏi phủ rất có thể sinh sống nổi nữa ko.”

Thương Mai cuồng loạn thịnh nộ, nhập cơn tức dỗi, nhường nhịn như còn đem bám theo chút nhức lòng, trên đây ko cần là xúc cảm của cô ý, nhưng mà là xúc cảm còn còn sót lại lưu nhập đại óc và nhập tim của vẹn toàn mái ấm, cô rất có thể tưởng tượng rời khỏi trước lúc vẹn toàn mái ấm này bị tiêu diệt cút, điều có một không hai nhưng mà cô ấy ko buông quăng quật được đó là thân mẫu của tớ – Liên Thị.

Trong cơn tê mê, Thương Mai chỉ nghe thấy một tiếng nói uy nghiêm nghị vang lên: “Ngày mai là ngày tổ chức triển khai thơm lễ rồi, tiến công mạnh tăng chút nữa, lúc nào ngất cút thì mang lại lên kiệu hoa, loại Lương Vương mong muốn đơn thuần lấy đích phái nữ của phủ Thừa tướng tá thực hiện Vương phi, còn trong tương lai nó với tàn truất phế thường hay bị tàn phá sắc đẹp thì Lương Vương cũng ko quan hoài đâu.”

Xem thêm: cha của cục cưng là tổng tài

Thương Mai tương khắc ghi tiếng nói này trong tim, tay nghề nghề ngỗng đặc công mang lại cô biết, tiếng nói này có lẽ rằng là phụ nhân của vẹn toàn mái ấm - Hạ Thừa tướng tá.

Hổ dữ ko ăn thịt con cái, nhưng mà thương hiệu Hạ Thừa tướng tá này còn ko bởi vì chó heo.

Một trận đòn phì khó khăn lại một đợt tiếp nhữa giáng xuống sống lưng cô, sau cùng, cô ngất cút.