vật trong tay h

Hà Nghiên tiến thủ trực tiếp không trở nên ai ngăn chặn. Không không giống ngày trước, người Open vẫn chính là A Giang, tuy nhiên ánh nhìn y không hề rét mướt lùng tuy nhiên lộ vẻ phiền lòng. Lúc cô cút lướt qua chuyện, y nhỏ giọng nhắc nhở: “Phó tiên sinh đang được vô cùng ko vui mừng.”


Hà Nghiên thông thoáng nghỉ chân, tỉnh bơ lao vào. Cô đứng trước phòng tiếp khách to lớn ngước đôi mắt nom lên lầu nhị, vô tình thấy bóng hình Phó Thận Hành. Hắn đứng ở đầu phía trên cầu thang, kể từ bên trên cao nom xuống, ánh mặt mày lạnh giá sắc và nhọn rơi xuống mặt mày cô, ko chút xúc cảm.

Bạn đang xem: vật trong tay h


Cô ko nhúc nhắc, đứng vẹn toàn một khu vực ngước đầu đương đầu với hắn.


Một lát sau, hắn đùng một cái nhếch môi mỉm cười, thản nhiên nói: “Lại trên đây.”


Nói hoàn thành, hắn con quay người tiến thủ vô căn chống phía trái trước.


Hà Nghiên hít thâm thúy một khá, đựng bước lên lầu. Cửa chống phía trái nhằm banh. Đó là 1 gian trá xép vô cùng rộng lớn, phía ngoài là phòng tiếp khách ngày trước cô từng Chịu nhục, qua chuyện một chống nữa mới nhất là phòng nghỉ của Phó Thận Hành. Có giờ đồng hồ nước phân phát đi ra kể từ chống tắm, xuyên qua chuyện lớp kính nhòa cẩn bên trên tường, thấp thông thoáng bóng dáng thon cao rộng lớn của Phó Thận Hành.


Lúc sau, hắn quấn khăn, vệ sinh làn tóc không khô ráo bước thoát khỏi chống tắm, nom cô đứng vô chống, rét mướt giọng đi ra lệnh: “Tắm cút.”


Hà Nghiên đứng lặng, khóe môi mấp máy, đáp: “Tắm trong nhà rồi.”


Nghe vậy, hắn ngừng bước, liếc xéo rồi xoay người đứng trước mặt mày cô, đem tay túm lấy cằm, để ý để ý khuôn mặt cô, mỉm cười như không: “Thật không? Sao tôi vẫn cảm nhận thấy dơ nhỉ? Tốt nhất là tắm cút, tẩy thật sạch vị nam nhi bên trên người cho tới tôi.”


Cô mím môi, thân mật thể thông thoáng lập cập.


Hắn vẫn mỉm cười nhẹ nhõm, ngón khuôn di mạnh môi cô, vệ sinh vết son đỏ rực, ngán ghét bỏ để bôi lên mặt mày cô, thủng trực tiếp nói: “Trang điểm đậm như vậy này Lương Viễn Trạch vẫn thấy vừa phải mồm, ko cảm nhận thấy kinh tởm sao?”


Cô im thin thít, sống lưng cứng ngắc đứng một khu vực, đem hắn tùy ý vũ nhục.


Dáng vẻ hờ hững của cô ấy, khiến cho hắn phẫn hận, sau cuối ko tạo được vẻ lý trí fake tạo nên, nhảy mỉm cười trở nên giờ đồng hồ, thiên nhiên vươn tay bắt chặt cổ tay cô, kéo cô vô chống tắm. Hắn nhấn cô bên dưới vòi vĩnh sen, banh nước, ráng vòi vĩnh phun, ko đoái hoài phun trực tiếp vô mặt mày cô.


Cô rời ko kịp, tức thời láo lếu loàn.


Dòng nước buốt như băng nhanh gọn lẹ ngấm ướt sũng áo khoác bên ngoài ngoài. Chiếc áo lông êm ấm tức thời trở thành lồng nhốt rét rét mướt, áp lực nhốt cô. có vẻ như chỉ trong tích tắc, kể từ vô cho tới ngoài, cô không hề chút sức nóng chừng. Lúc đầu, cô vẫn còn đó giãy giụa dụa, sau ko nhúc nhắc nổi, đứng ngây ở cơ đem hắn nổi điên.


May mắn hắn ko nổi điên vượt lên trước lâu, vất vòi vĩnh sen xuống khu đất, tiếp sau đó người sử dụng một tay đẩy cô lên vách tường, một tay bóp cổ cô, mỉm cười rét mướt hỏi: “Thế nào? Giờ tiếp tục biết tôi nghịch tặc trò gì chưa? Chẳng cần cô bảo tôi ko biết thưa tiếng thương cảm cơ sao?”


Hà Nghiên ko cơ hội này đáp tiếng, bên dưới lớp phấn sáp nhòe nhoẹt, sắc mặt mày cô tái ngắt xanh rớt, tựa như người bị tiêu diệt, hàm răng vô thức chạm bần bật, liên tục được. Cô ngang bướng nhếch môi nom hắn mỉm cười, khung người từ từ xụi lơ.


Phó Thận Hành thông thoáng sững sờ, bao nhiêu giây sau mới nhất thức tỉnh quay về thông thường, quan sát tôi đã làm cái gi. Hắn bộp chộp giang tay nâng cô dậy, vội vàng gọi tên: “Hà Nghiên?”


Cô ko thể vấn đáp, đầu bất lực rũ xuống vai hắn, không cử động.

Xem thêm: một phần trong cuộc sống của chúng ta


Hắn cả kinh, đem tay đánh giá, phát hiện khá thở yếu hèn ớt của cô ấy, thời điểm này trong trái tim mới nhất buông lỏng, bộp chộp ôm cô vô nhà vệ sinh, banh nước rét, vừa phải nom vừa phải túa cỗ ăn mặc quần áo ướt sũng bên trên người cô. Trong khi chật vật túa ăn mặc quần áo của cô ấy, hắn phân phát hình thành miếng băng dọn dẹp vệ sinh, một red color chói khiến cho hắn bất giác ngẩn người, cẩn trọng ôm cô vô lòng, người sử dụng thân mật thể của tớ thực hiện rét người cô.


Ngâm nước rét, thêm vào đó sức nóng chừng khung người rét rực của hắn kể từ sau sống lưng, thân mật thể rét mướt toát của Hà Nghiên dần dần mượt đi ra. Lúc này cô tiếp tục hoàn toàn có thể đựng giờ đồng hồ rên, tay lập cập rẩy bám trở nên nhà vệ sinh, nỗ lực ngồi dậy, toan rời xa hắn.


Hắn khẽ thu tay, đợt tiếp nhữa lại ôm cô vô ngực, thì thì thầm mặt mày tai: “Ngoan này, chớ nổi rét, tự động bản thân chuốc gian khổ.”


Thân thể cô cứng ngắc, tay bảo đảm trước người, lưu giữ thế kháng cự, giọng lập cập run: “Phó Thận Hành, anh là tên gọi đốn mạt.”


Lửa rét của hắn ko biết xài giã kể từ khi này, trong trái tim chỉ từ mệt rũ rời, nghe vậy trầm giọng “ừ” một giờ đồng hồ, khẽ thực hiện hòa: “Tôi vốn liếng là 1 thương hiệu khốn tuy nhiên.”


Cô thông thoáng nghẹn tiếng, lẩm bẩm: “Đúng vậy, Thẩm Tri Tiết đó là một thương hiệu khốn.”


Hắn mỉm cười mỉm cười, kéo mạnh cánh tay ngăn trước người cô đi ra, thay đổi trở nên tay hắn, tuy nhiên ko tùy tiện sàm sỡ, tuy nhiên chỉ nhẹ dịu tủ chắn, bao phủ lấy cô kể từ hâu phương, chần chờ một khi mới nhất chất vấn thầm: “Khuya ngày hôm trước, Lương Viễn Trạch ko chạm vô em, trúng không?”


Cô sững người, căm hờn đáp: “Phó Thận Hành, anh nghĩ về người nào cũng khốn nàn tương đương anh sao?”


“Không cần thì đảm bảo chất lượng.” Hắn vẫn mỉm cười nhẹ nhõm, nom cô cuồng nộ vì vậy, thể trạng cũng trở thành tự do rộng lớn, tay chính thức ko trung thực, đem kệ phản xạ yếu hèn ớt của cô ấy, chầm chậm rì rì xoa nắn, đem môi thơm khẽ lên cổ cô, nom cô giãy giụa dụa, hắn càng ôm cô chặt tăng, thấp giọng: “Đừng làm mưa làm gió, tôi sẽ không còn chạm vô em.”


Cô cuồng nộ hỏi: “Vậy lúc này anh đang khiến khuôn trò gì thế?”


“Tôi chỉ cút kể từ từ phía bên ngoài, ko tiến thủ vô.” Hắn khàn giọng vấn đáp.


Nói vì vậy, trong cả một cô nàng ko biết gì rồi cũng cần nổi nóng. Hà Nghiên biết dục niệm của hắn đang được nổi tưng bừng, cô uất hận nhắm đôi mắt, cắm răng nhả từng chữ: “Phó Thận Hành, anh hoàn toàn có thể lần một cô nàng không giống cho tới, bỏ dở cho tới tôi phen này, được không?”


“Tôi không thích chúng ta.” Hắn vấn đáp, tựa đầu vùi thâm thúy vô cổ cô, buồn phiền, hắn tiếp tục nhịn bao nhiêu ngày mà đến mức không dễ chịu tuy nhiên không hiểu biết sao, lại không thích tìm về những phụ phái đẹp không giống. Vô dụng thôi, chúng ta ko giải quyết và xử lý được khát khao của hắn.


Hà Nghiên cảm thấy vật rắn rỏi rét giãy giụa rậm rịch sau sống lưng , cô hít thâm thúy, lập cập rẩy hỏi: “Tôi tiếp tục người sử dụng mồm, được chứ?”


“Thật ư?” Hắn sung sướng, cúi đầu thơm song môi cô, phân phát hiện tại cô ko hề đáp trả, hắn kể từ từ tạm dừng, ngước đầu, lẳng lặng nom cô: “Trong lòng ko tự nguyện, trúng không?”

Xem thêm: khe hở hạnh phúc


“Đúng vậy, tôi không thích.” Cô căm uất dõi theo đòi hắn: “Nhưng tự nguyện hay là không đem tương quan gì? Dù sao anh cũng cần phân phát tiết, tôi ko thể kể từ chối, chỉ hoàn toàn có thể lựa chọn lựa cách thực hiện tổn hại bản thân nhỏ nhất tuy nhiên thôi.”


Bất ngờ thay cho, hắn ko tức phẫn uất, sau thời điểm im thin thít phút chốc, hắn ôm cô vô ngực.


Cô còn đang được sửng sốt thì đã biết thành hắn kéo kể từ phần bên trước sang trọng ngồi lân cận, người sử dụng một tay vừa phải ôm siết lấy cô, tay còn sót lại vươn xuống nước tự động ráng thằng nhỏ của tớ. Hà Nghiên há hốc mồm, sửng sốt nom để ý. Trên khuôn mặt anh tuấn lộ vẻ ngượng ngùng khan hiếm thấy, hắn liếc xéo cô, giọng khàn đặc: “Đừng nom, hoặc là cho tới thơm tôi, hoặc là cho tới thực hiện chung tôi.”