TRUYỆN YÊU EM ĐẾN THIÊN TRƯỜNG ĐỊA CỬU

  -  

Hoàng Tuấn Khải ngồi nghỉ ngơi bên dưới bên một hồi lâu sau bắt đầu mệt mỏi đứng lên, đi lên phòng Tiểu Kiệt. Hoàng Tuấn Khải vừa Open ra thì nhận thấy Tiểu Kiệt đang ngủ, anh âm thầm mang lại mặt giường thằng nhỏ xíu, ngắm nhìn và thưởng thức gương mặt trẻ thơ sẽ say giấc.

Bạn đang xem: Truyện yêu em đến thiên trường địa cửu


Hoàng Tuấn Khải nhẹ nhàng đưa tay lên vuốt vơi khía cạnh đàn ông, cảm hứng nhức nhối hận lại lộ diện vào trái tyên ổn anh. Tiểu Kiệt hiện thời trông khá rộng nhiều, gương mặt sẽ tất cả nhan sắc hồng, không thể tiều tụy xanh lè như trước.

Hoàng Tuấn Khải thơm nhẹ lên má thẳng bé, ánh nhìn loáng bi quan.

Cthị trấn Tiểu Kiệt thừa thân mật cùng với Kiều Nhã Linh, anh chần chờ bản thân đề nghị phấn kích tuyệt băn khoăn lo lắng. Anh sợ hãi rằng tương lai, sự gần cận quá mức cần thiết này đã khiến cả hai càng thuyệt vọng.


Anh thật sự siêu mong mỏi mang lại đàn ông mình gồm một người mẹ thiệt sự, chỉ cần bao gồm sản phẩm công nghệ, vô cùng cực nhọc nhằm đổi khác.

Xem thêm: Tổng Hợp Tất Tần Tật Các Trò Chơi Ở Vinpearl Nha Trang Đầy Đủ Nhất!

Hoàng Tuấn Khải không trnghỉ ngơi về phòng bản thân nhưng sinh hoạt lại chống Tiểu Kiệt coi chừng thăng bé nhỏ. Lúc Tiểu Kiệt tỉnh lại thì nhìn thấy cha bản thân vẫn ngồi ở kề bên cúi đầu gõ máy tính, khuôn mặt nghiêm túc. Tiểu Kiệt dụi đôi mắt, hay mộng đè gọi: “Ba”

Hoàng Tuấn Khải ngửng đầu lên, chạm tay lên trán Tiểu Kiệt, phải chăng giọng nói: “Đỡ sốt rồi, nhỏ ngủ thêm đi”

Tiểu Kiệt chậm rì rì từ chối, mái tóc tơ ngắn ngủn lờm xờm, gương mặt trắng hồng, đáng yêu và dễ thương nlỗi một hoàng tử nhỏ dại. Tiểu Kiệt không thể thấy tức giận như trước đó, ý thức cũng giỏi rộng tương đối nhiều.

Cậu nhóc con liếc quan sát quanh phòng, không thấy chị xinh tươi đâu cả, bế tắc nói: “Chị vẫn không tới ạ?”

Tiểu Kiệt vừa thức giấc dậy đang nói tới Kiều Nhã Linh, Hoàng Tuấn Khải cau mày nhìn cậu, nói: “Không nên chị hứa hẹn buổi tối sẽ tới tìm kiếm bé sao?”

Tiểu Kiệt băn khoăn nói: “Bây giờ vẫn không đến về tối ạ?”

Hoàng Tuấn Khải cúi đầu chú ý đồng hồ: “Còn lâu lắm, con new ngủ được một thời điểm thôi.”

Tiểu Kiệt tuyệt vọng ở bò ra chóng, cậu cảm giác thời gian trôi thọ ơi là thọ, mãi vẫn không đến buổi tối. Vừa new xa chị dễ thương một thời điểm nhưng mà cậu vẫn Cảm Xúc lưu giữ chị rồi.

Bây tiếng Tiểu Kiệt đã ốm, cậu chẳng đi đâu được cả, chỉ rất có thể ngồi lặng tại đây đợi chị cute mang lại. Hoàng Tuấn Khải liếc nhìn con trai, thằng bé vẫn ngơ ngẩn quan sát trần nhà, vẻ mặt khổ sở.

Hoàng Tuấn Khải thở dài, với tình trạng này thì tương lai Kiều Nhã Linh với Tiểu Kiệt sẽ còn dính dáng đến nhau nhiều phía trên.

Xem thêm: Pmình Không Vào Được Hayday, Game Hayday Đăng Nhập Vào Bị Văng Ra

Tiểu Kiệt đùng một cái trsinh sống mình, đôi mắt to tròn quan sát Hoàng Tuấn Khải đầy mong chờ, thằng bé và lắng đọng nói: “Ba, ba có thể cho bé gặp mặt chị dễ thương hàng ngày được không?”

Tiểu Kiệt còn thừa bé dại để gọi được lý do vì sao anh làm những điều đó, chưa phải anh nhãn vai trung phong, nhưng anh vày tmùi hương thằng nhỏ xíu phải new gồm quyết định kia. Hai bạn quen thuộc biết không lâu cơ mà vì cô thằng bé phòng đối lại anh, không còn nghe lời như trước, lúc nào cũng chỉ biết tìm về công ty cô, điều đó là ko gật đầu đồng ý được.

Hoàng Tuấn Khải bó tay nói: “Ba nói lại mang đến con ghi nhớ, cha chuyển bé về toàn nước không hẳn là nhằm bé suốt ngày cho tới bên tín đồ khác, đến cha tôi cũng không bi ai để trọng tâm. Bây giờ đồng hồ nhỏ hãy im phận ở nhà rồi mang lại trường mẫu giáo, chớ nổi loạn nữa, cha hoa mắt vị bé lắm rồi đấy”