truyện tường vi ngược lối

Cách ngày đua ĐH càng ngay gần, thường ngày của học viên lớp chục nhị gần như là đều là tự động học tập, Lộ Tri Nghi ở lớp quốc tế cũng ko cần nước ngoài lệ, từng buổi sớm nhưng mà cô đang được quét tước tinh khiết sáu tờ đề đua.

Nhưng chỉ việc ko thực hiện, vô đầu cô sẽ không còn thể kiểm soát nhưng mà nghĩ về cho tới những hình hình ảnh ở cổng ngôi trường nằm trong Trình Tố khi sáng sủa, nghĩ về ngợi, khóe môi lại nở một nụ mỉm cười ngầm hiểu.

Bạn đang xem: truyện tường vi ngược lối

Đại nhằm là vì như thế quá chú ý đắm chìm ngập trong trái đất nhỏ của tôi, đằm thắm trưa khi kể từ căn nhà ăn rời khỏi, điện thoại thông minh của Dư Đồng vang lên một khi lâu Lộ Tri Nghi mới mẻ nhận.

“Làm gì mặc cả buổi mới mẻ nhận thế?” Điện thoại liên kết đoạn Dư Đồng chất vấn.

Đương nhiên Lộ Tri Nghi ko thể thưa mang lại cô ấy biết bản thân đang được nghĩ về cho tới Trình Tố, cô ngượng ngùng nhấp môi: “… Không làm những gì cả.”
Tuy rằng cơ hội một chiếc điện thoại thông minh, Dư Đồng lại như đang được cảm biến được điều gì cơ, “Giọng điệu này của cậu, đem chút ko chính nhé.”
Lộ Tri Nghi: “Hả?”
“Cười cho tới là ngượng ngùng như thế, cứ như thiếu thốn phái nữ hoài xuân, má, đem cần cậu đang yêu nhau không?”
“…” Lộ Tri Nghi ngay lập tức chột dạ nhưng mà sờ mặt mày, “Không đem nhưng mà, sao hoàn toàn có thể.”
Dư Đồng phụt mỉm cười, “Chọc cậu đùa thôi, ha ha ha ha.”
Lộ Tri Nghi: “…”
“Ngày cơ tớ cho tới mò mẫm cậu đi dạo được ko, loại bảy bọn chúng tớ được ngủ.”
“Nhưng tớ cần tự động học tập đoạn mới mẻ đem thời hạn.” Lộ Tri Nghi tâm lý, “Nếu ko cậu qua loa đợi tớ tan học tập, tại đoạn tớ một đêm?”
“Được cơ, tớ lưu giữ cậu quá, khi này lại bắt gặp.”
“Ừ, được.”
Cúp điện thoại thông minh, Lộ Tri Nghi ngước đầu nhìn khung trời xanh rì thẳm, đột cảm nhận thấy...!
Cuộc sinh sống nghe đâu ko keo dán giấy kiệt với cô như thế.

Ví dụ như 1 ngày thông thường không tồn tại gì quá xa lạ như thời điểm hôm nay, thế nhưng mà cô cũng đem theo rất nhiều mong đợi như thế.

Mong đợi vào ngày cuối tuần bắt gặp Dư Đồng.

Mong chờ… tối ni Trình Tố cho tới đón cô tan học tập.

Mang theo dõi thể trạng chờ đón, thời hạn cũng trôi qua loa nhanh gọn lẹ, tiết học tập giờ chiều vụt qua loa, tiết tự động học tập tối lặng yên của thời điểm hôm nay tương tự như một giở thịnh yến yên tĩnh tĩnh, Lộ Tri Nghi là người chủ độc nhất của bữa thịnh yến này.

Một tối yên tĩnh bình trước lúc tách lên đường của bảy năm vừa qua, Lộ Hoằng từng thưa với Lộ Tri Nghi: “Ngày mai thân phụ tiếp tục lên đường đón con cái.”
Nhưng tiếp sau đó Lộ Tri Nghi đợi vô Sảnh ga rất mất thời gian, thân phụ ko xuất hiện nay.

Bảy năm tiếp theo trước lúc bị xua đuổi về vô yên tĩnh bình, u cũng thưa một câu nằm trong dạng như vậy: “Sau khi về u tiếp tục liên hệ thông thường xuyên với con cái.”
Nhưng trừ bao nhiêu cuộc điện thoại thông minh và lời nhắn tự động cô contact, sự dữ thế chủ động của bà rất ít cho tới nỗi hoàn toàn có thể kiểm điểm bên trên đầu ngón tay.

Những lời hứa hẹn hứa hẹn từng thưa với Lộ Tri Nghi đều theo thứ tự bị những tiếng giả dối lật tẩy.

Những loại Lộ Tri Nghi khát vọng, đang dần không ngừng nghỉ thất lạc lên đường.

Mà thời điểm hôm nay, cô lại cần đợi một sản phẩm nữa.

Chín giờ, giờ chuông vang lên, thể trạng của Lộ Tri Nghi theo dõi này mà xúc động, cô chạy như cất cánh về phía cổng ngôi trường.

Cô sử dụng vận tốc sớm nhất chạy cho tới cổng ngôi trường, cánh cổng rộng lớn vì như thế Fe lờ lững rãi được hé đi ra, bên trên đàng rộng lớn đem xe hơi tương hỗ, cô rời khỏi ngoài, ngược tim đang được thấp thỏm nhảy lên sau cuối đang được hoàn toàn có thể áp lực rơi xuống.

Trình Tố đứng ở vị trí chúng ta đang được hứa hẹn, bên dưới đèn đàng, bóng hình êm ả bị lấy ra thiệt lâu năm.

Anh ko hề thất ước.

Trong một khoảnh tương khắc cơ, lòng Lộ Tri Nghi thiếu hiểu biết nhiều sao lại tràn ngập cảm kích.

Cô cong môi mỉm cười, tín hiệu đèn xanh vừa vặn sáng sủa đang được mỉm cười nhưng mà chạy về phía anh.

Nhưng vừa vặn mới mẻ chạy cho tới đằm thắm đàng, một luồng sáng sủa mạnh đột ngột quét tước cho tới, đâm vô đôi mắt Lộ Tri Nghi, theo dõi phiên bản năng cô sử dụng tay lấp lại, khi sau lại nghe thấy một giờ mô tơ mạnh mẽ và uy lực kể từ xa xôi đang được gào thét lao cho tới ngay gần, cô buông tay, phát hiện ra một con xe xe hơi black color đang được thất lạc kiểm soát nhưng mà lao về phía bản thân, vận tốc một cách nhanh nhất.

Toàn cỗ quy trình chỉ xẩy ra vô nhị thân phụ giây, Lộ Tri Nghi còn ko phản xạ lại, xe hơi đang được chỉ từ cơ hội cô chưa tới 10m.

Đầu óc cô trống không trống rỗng, trước đôi mắt gần như là đã trở nên độ sáng Trắng lóa mắt chứa đựng, ko phát hiện ra đồ vật gi, mặt mày tai là giờ lốp xe cộ cọ xát với mặt mày khu đất chói tai, trong những lúc trời khu đất xoay cuồng, một tiếng nói không xa lạ cất cánh đến từ điểm xa:
“Tri Nghi!”
Lộ Tri Nghi không xoay đầu nhìn lại, phiên bản năng tách né đang được khiến cho cô Cấp Tốc lùi về sau lảo hòn đảo té xuống khu đất, lòng bàn tay cọ qua loa mặt mày khu đất, truyền cho tới đợt đau rát bỏng.

Nhưng con xe cơ khi cho tới cạnh Lộ Tri Nghi lại ngoặt một chiếc thay đổi phía, ngông nghênh tách lên đường.

Phía đàng đối lập, Trình Tố gần như là chạy như cất cánh qua loa, ngồi xổm xuống mệt mỏi đánh giá Lộ Tri Nghi: “Có bị vấp vô không?”
Lộ Tri Nghi tưởng ngàng chững ở cơ rất mất thời gian, mới mẻ quan sát về phía anh:
“Thầy vừa… gọi em là gì?”
Nhưng thời điểm này Trình Tố nào là còn tâm tình lên đường đáp lại bao nhiêu câu như thế của cô ý.

Anh thấy lòng bàn tay của cô ý nhỏ bé chảy huyết, khoảnh tương khắc cơ đôi mắt anh như bị kim đâm, ngay lập tức bế cô lên dời cho tới địa điểm đáng tin cậy ở ven đàng.

“Chân hoàn toàn có thể choãi được không? Cử động cánh tay một chút ít.” Trình Tố nhanh gọn lẹ đánh giá xấp xỉ Lộ Tri Nghi, kinh khủng cô còn tồn tại chỗ bị thương nào là không giống.

Lúc này Lộ Tri Nghi còn ko trả hồn kể từ vô nỗi kinh khủng suýt chút nữa bị đâm trúng, người dân có chút lờ đờ, đợt đau truyền cho tới, cô run rẩy run hé lòng bàn tay, bên trên xuất hiện nay vài ba mồm chỗ bị thương vì thế cọ xát với mặt mày khu đất.

“… Không sao ạ.” Lộ Tri Nghi nghĩ về cho dù sao vô căn nhà cũng còn tồn tại tủ dung dịch nhỏ, trở về sử dụng vấp trị khuẩn là được, kinh khủng Trình Tố băn khoăn, thậm chí là cô còn mỉm cười một chiếc, “Cũng may đơn thuần bị xây xát domain authority một chút ít.”
Nhưng Trình Tố ko hề cảm nhận thấy đó là “cũng may”.

Anh biết Lộ Tri Nghi đang được ráng rặn mỉm cười, gân xanh rì địa điểm thái dương nhảy lên thiệt mạnh, lửa tức giận thâm nhập ngẩm cũng kìm chế ko được nhưng mà ham muốn bùng phát.

Không ham muốn đe nẹt cô nên Trình Tố vẫn sử dụng mức độ đè xúc cảm xuống, điềm đạm trả người về căn nhà.

Chân trước mới mẻ vừa vặn trả Lộ Tri Nghi về, thậm chí là ko kịp đợi xử lý chỗ bị thương hùn cô, Trình Tố đang được gọi điện thoại thông minh mang lại Trì Duệ.

“Tra coi tối ni Chu Hoành lên đường đâu.”
Rất lâu rồi Trì Duệ ko nghe được giọng điệu khiếp người như thế của Trình Tố, anh tớ cảm nhận thấy ko chính, hỏi: “Đã xẩy ra chuyện gì?”
“Tra được thì thưa mang lại anh.” Trình Tố ko thưa nguyên vẹn nhân, thẳng hớt tóc máy.

Chu Hoành đang được phổ biến vô giới An Bình là quí lên đường vỏ hộp tối, thông thường Trì Duệ ham đùa, cũng đùa rất rất rộng lớn, gần như là đều phải có số điện thoại thông minh của những vũ ngôi trường, thông tin loại này vừa vặn chất vấn là hoàn toàn có thể nghe ngóng được.

Mười phút sau, Trì Duệ nhắn tin tới: [Người đang được ở Thượng Phẩm Thiên Lâu V1]
Lúc cơ Trình Tố đang được tài xế, anh phát âm lời nhắn đoạn rồi ném điện thoại thông minh sang trọng một phía, thuận tay lấy đôi mắt kính xuống, dẫm thiệt mạnh lên chân ga tiếp cận địa điểm Trì Duệ gửi.

Thượng Phẩm Thiên Lâu là quán "xì gà" cá nhân thời thượng, bên cạnh đó kết phù hợp với trung tâm thưởng thức golf trên tầng tối đa, là điểm rất đông người quyền quý và cao sang quí cho tới.

Đêm ni Chu Hoành bao chống vị trí kia, nghe thưa là dẫn theo dõi cô nữ giới tiên tiến nhất cho tới.

Dưới lầu Thượng Phẩm Thiên Lâu, Trình Tố thẳng đỗ xe cộ ở ven đàng, dập cửa ngõ lên lầu.

Lại bắt gặp được Trì Duệ ở cầu thang máy.

Trì Duệ và Trình Tố phát triển bên nhau kể từ nhỏ, anh tớ quá hiểu người bằng hữu này, khi thực sự tức tức giận, sự tàn bạo vô xương cốt gần như là không có bất kì ai hoàn toàn có thể dằn được.

Bao bao gồm cả anh tớ.

Cho nên Trì Duệ biết chuyến này Trình Tố đang xuất hiện xu thế chắc chắn cần thực hiện, anh tớ cũng ko ngăn, chỉ hoàn toàn có thể theo dõi nằm trong.

“Rốt cuộc là sao vậy?” Trước khi vô cầu thang máy, Trì Duệ còn ấn định răn dạy nhủ.

Dù sao Chu Hoành ko cần thương hiệu côn đồ vật đầu đàng xó chợ gì, là một trong những công tử căn nhà phong lưu chi phí đem vị thế, bất luận là đem đang được lễ đầu năm mới gì thì cũng cần cẩn trọng đối đãi.

Nhưng căn phiên bản Trình Tố không tồn tại ý ham muốn tạm dừng, anh thẳng vô cầu thang máy, nhấn số tầng tối đa.

Trì Duệ thở lâu năm, chỉ đành buộc lòng phát động cổ và gân cốt, “Nói trước rồi nhé, kiểm soát một chút ít, chớ thấy huyết.”
Cửa cầu thang máy hé, nhị người mò mẫm đi ra được chống V1 rất rất nhanh chóng.

V1 phía trên tầng phía trên cao phất của Thượng Phẩm Thiên Lâu, là chống bao độc quyền độc nhất, ở bên cạnh đó là Sảnh golf bên trên Sảnh thượng, hoàn toàn có thể gửi kể từ vui chơi vô căn nhà đi ra ngoài cộng đồng bất kể khi nào là.

Hai người đáp ứng canh trước cửa ngõ còn còn chưa kịp hé mồm, đã trở nên Trì Duệ đẩy qua loa ở bên cạnh, “Tránh đi ra lên đường.”
Trì Duệ một chân đá văng cửa ngõ chống V1.

Một hương thơm hôi thối đậm quánh ko thưa nên tiếng rẽ trực tiếp vô mặt mày.

Trong chống bao ánh sáng của đèn mù mờ, sương thong manh sặc mũi, vài ba người đang được vây xung quanh một chiếc bàn nhằm tấn công bài bác.

Xem thêm: một phần trong cuộc sống của chúng ta

Chu Hoành ngồi ở địa điểm ở chính giữa, ở bên cạnh đem nhị hot girl mạng phổ biến xinh rất đẹp ngồi nằm trong, đang được nũng nịu hùn lão châm một điếu xì gà.

Thấy đùng một cái đem người xông vô, người ở bên cạnh Chu Hoành hoảng kinh khủng, theo dõi phiên bản năng cất giấu cái gì cơ xuống bên dưới bàn, lại mắng mỏ: “Các người là ai? Ai cho những người vào?”
Chu Hoành ngược lại ko chút hoang mang lo lắng, lão quan sát Trình Tố, mỉm cười cợt, khung hình ngả đi ra sau nhận lấy điếu xì gà vô tay cô hot girl mạng nhưng mà rít một ngụm, “Đây ko cần là anh Tố sao, sao vậy, cũng cho tới...”
Rầm một giờ.

Chu Hoành còn ko thưa đoạn, Trình Tố đang được ném cả kiểu mẫu bàn của lão lên đường, bên trên là mạt chược, kéo hạn chế xì gà, bao nhiêu vật nhen lửa linh tinh ranh đều rơi tràn khu đất.

Mấy người phụ phái nữ lên đường nằm trong ngay lập tức kinh khủng cho tới nút thét chói tai.

“Tôi mò mẫm Chu Hoành, không tồn tại chuyện của những cô, rời khỏi ngoài.”
Động tác này của Trình Tố rất rất đột ngột, giọng điệu anh rắn rỏi, toàn đằm thắm là xúc cảm áp bách, bao nhiêu người theo dõi đùa nằm trong nhị mặt mày nhìn nhau, không đủ can đảm vạc đi ra giờ.

Nhưng kiểu mẫu người vừa vặn mới mẻ thưa lại nhảy ra: “Mày ham muốn làm những gì, đem tin cậy tao ngay lập tức báo công an không?”
Trình Tố thẳng ném điện thoại thông minh của tôi ra: “Báo lên đường.”
Anh thản nhiên nhìn qua loa đám người, “Vừa vặn nhằm công an trả đám bọn ngươi về xét nghiệm thủy dịch nhé.”
Trình Tố vừa vặn mới mẻ vô chống bao đang được nghe được hương thơm cần thiết s4 nồng nực, kể từ lâu đang được biết Chu Hoành đùa rất rất điên, tuy nhiên ko ngờ lại điên cho tới nút này.

Nhưng nghĩ về lại, lão dám nhằm cho những người không giống rất nhiều lần hù đe nẹt Lộ Tri Nghi, còn tồn tại đồ vật gi nhưng mà ko thực hiện đi ra được.

Người vừa vặn rồi còn tranh biện ngay lập tức không thể mạnh mẽ và tự tin, “Mày...”
Trình Tố đang được không thể kiên trì nữa: “Ba, hai…”
Không đợi chữ “một” nhảy đi ra, những người dân còn sót lại vô chống bao đều xấu xí hổ nhưng mà chạy trối bị tiêu diệt.

Chỉ còn sót lại Chu Hành nằm trong cô nữ giới phổ biến bên trên mạng của lão.

Mặc cho dù vậy, Chu Hoành vẫn rất rất điềm đạm nhìn qua loa, lão thực hiện như ko có gì cả nhưng mà ngồi bên trên ghế, thậm chí là còn khiêu khích Trình Tố, “Anh Tố trông khá tức tức giận nhỉ, chậc chậc, nhằm tôi đoán nguyên vẹn nhân xem…”
Tay Chu Hoành đút vào trong túi quần, mỉm cười mỉm cười, nhìn Trình Tố: “Có cần là cô nữ giới nhỏ của anh ý bị hoảng kinh khủng, anh xót?”
Ánh đôi mắt của Trì Duệ đứng mặt mày khẽ động đậy, nghe đâu đang được hiểu đi ra gì cơ, liếc về phía Trình Tố.

Trong lòng Trình Tố đang được vốn liếng đem lửa, nghe đoạn tiếng này càng khó khăn ghìm lại.

“Nói vậy, ngươi quá nhận là ngươi làm?”
Giọng điệu của anh ý điềm đạm kỳ lạ thông thường, điềm đạm cho tới nỗi khiến cho Trí Duệ chính thức đem chút không an tâm.

Chu Hoành tùy tiện đá đá bao nhiêu quân cờ mạt chược mặt mày chân, “Mày ham muốn đùa với tao, tao tiếp tục đùa với ngươi...”
Gã coi thường miệt nhướng ngươi, quan sát về phía Trình Tố: “Xem ai đùa rộng lớn ai.”
Đúng vậy, đối với con cái căn nhà nhiều nhiều chi phí như Chu Hành, Trình Tố thực sự ko đùa lại lão.

Nhưng lão lại quên thất lạc yếu tố hoàn cảnh tồn tại kể từ nhỏ cho tới rộng lớn của Trình Tố, đang được quên thất lạc quá khứ lăn lóc lê trườn lết vô bóng tối của anh ý, đang được quên thất lạc khi người như thế bị chọc vô điểm then chốt, tiếp tục chỉ biết tấn công lại cho tới nằm trong, có không ít chi phí không dừng lại ở đó cũng ko kiểm soát được.

Mà điểm đó, cho tới tận khi Chu Hoành bị Trình Tố túm phần cổ áo trải qua Sảnh golf ở bên cạnh, lão mới mẻ ngạc nhiên vạc xuất hiện rồi sinh đi ra sự kinh khủng hãi.

Nửa khung hình bị treo bên trên ko trung của Sảnh thượng, chỉ việc Trình Tố buông tay, Chu Hoành tiếp tục ngay lập tức rơi xuống kể từ điểm cơ hội mặt mày khu đất thân phụ mươi tầng này, tan xương nhừ thịt.

“Mày chớ đem thực hiện bậy, ngươi, tao, u nó tao…” Chu Hoành đem bệnh dịch kinh khủng chừng cao, chính thức thưa năng lộn xộn.

“Làm bậy?” Trình Tố bóp cổ lão, tiếng nói bị nhúng chìm ngập trong ý rét khiến cho người tớ kinh khủng hãi, “Nếu tao thực hiện bậy, ngươi còn hoàn toàn có thể đứng ở trên đây thì thầm với tao?”
Chu Hoành đang được sớm không thể cỗ dạng kiêu ngạo như vừa vặn rồi, mò mẫm tìm tòi đồ vật hoàn toàn có thể chống nâng bản thân mọi nơi, “Buông tay! Mẹ nó nhanh chóng buông tay!”
“Cảnh cáo ngươi.” Giọng Trình Tố nén thấp, lực tay khóa lại càng chặt hơn: “Gây phiền toái mang lại tao thì được, còn vấp vô cô ấy nữa, ngươi chớ mong chờ sinh sống yên tĩnh.”
Chu Hoành căm tức giận kêu ko ngừng: “Mày điên rồi à! Mày u nó thực hiện thiệt à?!”
Hiển nhiên Trình Tố ko lý tưởng với câu vấn đáp này của lão, lại kéo người ra bên ngoài tăng một chút ít, xúc cảm ko trọng tải mạnh mẽ và uy lực kéo cho tới, gió máy gần như là ham muốn xé rách nát màng tai, Chu Hoành bị đe nẹt cho tới lạc giọng: “Được được được, ko vấp vô cô ta! Không vấp vào!”
Trì Duệ ko biết phát hiện ra đồ vật gi, đột nhảy mỉm cười, “Không cho tới nút cơ chứ, cậu Chu.”
Ý ấn định ban sơ của Trình Tố là cho tới cảnh cáo, ko cần thiệt sự ham muốn làm những gì Chu Hoành, thấy lão bị đe nẹt trở nên kiểu mẫu loại tiết hạnh này, trong thâm tâm cũng đã không còn tức giận rộng lớn nửa.

Anh kéo người về, thẳng ném qua loa góc tường Sảnh thượng, ko thưa gì trở xuống lầu.

Trì Duệ theo dõi sau, thưa một câu trêu chọc cô gái hot girl mạng vẫn ngồi xổm ở bên cạnh nhưng mà run rẩy bựa bật: “Tìm mang lại nó kiểu mẫu quần tinh khiết nhưng mà thay cho lên đường.”
“…”
Trở lại xe cộ nhị người ko ngay lập tức tách lên đường.

Trì Duệ ném điếu dung dịch mang lại Trình Tố, cả nhị đều mút hút rồi, Trì Duệ mới mẻ hé miệng: “Là cô nhỏ bé giảng đề?”
Trình Tố ko thưa gì.

Trì Duệ đang được hiểu, anh tớ nhìn ra bên ngoài hành lang cửa số, rất mất thời gian sau mới mẻ thưa một câu: “Cô ấy ko cần người cộng đồng đàng với tất cả chúng ta.”
“Anh biết.” Trình Tố thưa.

Trình Tố còn hiểu rộng lớn ai không còn, cũng biết rất rõ ràng bản thân đang khiến những gì.

Một cô nàng vốn liếng giản dị cao tay, lại cũng chính vì chuyện của tôi nhưng mà thường xuyên bị liên lụy bám vô, thậm chí là tối ni suýt chút nữa đang được xẩy ra chuyện.

Nhớ cho tới bao nhiêu vệt huyết bên trên lòng bàn tay cô, một chút ít Trình Tố cũng ko Chịu đựng được.

Sau cơ ko thưa gì nữa, chỉ từ lại sương dung dịch tràn ngập vô xe cộ.

Cho cho tới khi một giờ lời nhắn vang lên phá vỡ áp lực đè nén.

Là Lộ Tri Nghi gửi.

[Thầy Trình, thầy ngủ rồi ạ?]
Trình Tố nhìn thời hạn, đang được 12 giờ tối.

Anh dụi dung dịch lá ném sang trọng một phía, đẩy cửa ngõ xe cộ trở xuống, dứt khoát gọi điện thoại thông minh mang lại cô.

-
Sau khi Lộ Tri Nghi về căn nhà thiếu hiểu biết nhiều sao cứ cảm nhận thấy không an tâm.

Đó là một trong những loại trực quan rất rất kì quái, rõ rệt đang được đáng tin cậy ngồi vô căn nhà, tuy nhiên trong thâm tâm trước sau đều ko yên tĩnh ổn định được.

Cô xay bản thân tắm cọ vì như thế nước rét, ở lên chóng, nhìn chống đối lập là không gian đen sạm tù thong manh, sự hoảng loàn trong thâm tâm càng đậm.

Vất vả lắm mới mẻ thiếp lên đường được vài ba phút, lại bị cơn ác chiêm bao thực hiện mang lại thức tỉnh.

Lộ Tri Nghi chảy các giọt mồ hôi tràn người, lại kéo bức mùng đi ra, đèn phía đối lập vẫn ko hé.

Không nhịn được lấy điện thoại thông minh nhắn tin nhắn cơ mang lại Trình Tố, ngờ đâu anh lại thẳng gọi điện thoại thông minh lại.

“Sao vẫn tồn tại ko ngủ?”
Nghe được tiếng nói của anh ý, Lộ Tri Nghi điềm đạm rất nhiều, cô hỏi: “Thầy ko trong nhà ạ?”
“Ừ, ra bên ngoài ăn một chút ít với chúng ta.” Âm sắc Trình Tố thiên trầm, rất rất êm ả, nghe nhưng mà an lòng.

Lộ Tri Nghi thở phào thoải mái, vốn liếng không thích thưa, vẫn nhịn ko được.

“Thế… Lúc thầy về cảnh giác chút nhé.”
Trình Tố ko hiểu: “Sao vậy?”
“Em vừa vặn mơ thấy một niềm mơ ước, mơ thấy…” Lộ Tri Nghi đem chút quan ngại ngùng, tuy nhiên khi đương đầu với những người bản thân nhằm ý, mặc dù là năng lực một trong những phần chục ngàn, cô cũng không thích nó xẩy ra.

Cho nên chẳng kinh khủng đơn thuần mê tín dị đoan, Lộ Tri Nghi vẫn ham muốn thưa không còn về niềm mơ ước đó: “Em mơ thấy thầy bị một đám người xấu xí phục kích vô ngõ nhỏ, còn bị thương…”
Trình Tố ko nhịn được nhảy mỉm cười.

“Mơ ngược lại với đời thiệt.”
“Nhưng lưu ý đáng tin cậy luôn luôn chất lượng rộng lớn.” Lộ Tri Nghi nhỏ giọng phản bác bỏ.

Im lặng một thời gian.

“Được.” Giọng Trình Tố khá khàn đồng ý với cô nàng nhỏ: “Tôi tiếp tục lưu ý.”
Cuộc hội thoại tức thời trống không trống rỗng, nghe đâu không thể chủ đề gì nữa.

Thật đi ra Lộ Tri Nghi vẫn tồn tại yếu tố ko cảm nhận được đáp án, tuy nhiên qua loa trường hợp khi cơ, chất vấn lại cứ dường như như khá cố ý.

Cô vì thế dự vài ba giây, khẽ thở lâu năm trong thâm tâm, ra quyết định mang lại qua loa.

“Ngủ ngon, ko gây phiền hà thầy nữa.”
Trình Tố cũng ừ một giờ.

Lộ Tri Nghi đang được ấn định hớt tóc điện thoại thông minh, tuy nhiên địa hình vừa vặn tách ngoài tai, cô lại nghe thấy nghe đâu người con trai nọ thưa câu bảo cô lên đường ngủ sớm một chút ít.

Xem thêm: truyện con đường bá chủ truyenfull

Loáng thông thoáng, còn gọi thương hiệu cô.

Cơ thể của Lộ Tri Nghi đình trệ.

Trong bóng tối, hoàn toàn có thể là kinh khủng nghe ko rõ ràng, cũng kinh khủng bản thân nghe thiếu sót, nên cô hoảng loàn nhấn vô loa, ngừng thở nhưng mà chất vấn anh: “Thầy… vừa vặn gọi em là gì?”
Đầu chạc mặt mày cơ, người con trai khẽ hạ giọng, giới hạn một chút ít, nhức lòng nhưng mà êm ả tái diễn một chuyến nữa:
“… Tri Nghi.”
- -------------------.