truyện ngôn tình cưỡng bức hành hạ

Tiêu Lăng Phong kéo Diệu Tinh vào trong 1 căn chống, tăng cường cô xuống nệm. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn Trắng bệch của Diệu Tinh, anh tớ nở nụ cười sung sướng.
“Bây giờ tuy nhiên kinh thì vẫn còn đó tương đối sớm. Trình Diệu Tinh, tôi ham muốn cô biết vật gì mới mẻ thiệt sự xứng đáng sợ!” Anh cắm răng nghiến lợi thưa, nếu mà ko nên đôi mắt thấy tai nghe, thì mặc dù vậy này anh cũng sẽ không còn tin tưởng cô nhỏ xíu trước đôi mắt bản thân tiếp tục thực hiện rời khỏi loại chuyện kinh hãi vì vậy.
“Anh chớ với sắp tới đây, Tiêu Lăng Phong, anh ko được đụng chạm nhập tôi!” Diệu Tinh rộng lớn giờ gào thét. Cô gắng mức độ giãy đạp giụa, áo đã biết thành xé rách rưới, vỡ lở vùng ngực Trắng như tuyết được bao quanh nhập cái áo trong đen kịt viền ren. Tiêu Lăng Phong nhìn chằm chằm nhập Diệu Tinh, nhảy mỉm cười trở thành giờ. Diệu Tinh không ngừng nghỉ rung lắc đầu. “Tiêu Lăng Phong nài anh chớ đụng chạm nhập tôi, nếu mà anh thiệt sự hận tôi, thì giết mổ bị tiêu diệt tôi đi!”
“Tôi tiếp tục thưa ham muốn cô đẩy mạnh không còn kĩ năng của cô ấy, Trình Diệu Tinh, có lẽ rằng cho tới một thời nay cơ, tôi tiếp tục giết mổ cô, nhưng… Không nên hôm nay!” Anh giá tiền lùng thưa, người sử dụng mức độ xé rách rưới quần Diệu Tinh.
Roẹt. Quần Diệu Tinh bị rách rưới một lổ rộng lớn, domain authority thịt sáng loáng bị lòi ra ngoài cộng đồng giá tiền, cô giá tiền cho tới run rẩy rẩy…
“Không!” Diệu Tinh gào khóc, lại ko thể này rời bay, ăn mặc quần áo đều bị xé rách rưới. “Tiêu Lăng Phong, anh là tên gọi súc sinh, anh sẽ không còn được bị tiêu diệt chất lượng.” Tiêu Lăng Phong nhìn tầm dáng gào thét của Diệu Tinh, nụ mỉm cười của anh ấy thiệt tàn nhẫn. Tháo caravat của tôi rời khỏi, diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn trói chặt cổ tay Diệu Tinh nhập đầu nệm. Diệu Tinh nỗ lực giãy đạp giụa, vì thế người sử dụng mức độ rất nhiều tuy nhiên sườn nệm cũng tương đối lắc rinh, cổ tay mềm mượt, bị caravat cột chặt thực hiện cho tới xây sát, lòi ra domain authority thịt mẩn đỏ.
“Trình Diệu Tinh, cô ghi nhớ cho tới kỹ ngày thời điểm hôm nay, nên ghi nhớ thực hiện kinh Nhã Đình, sẽ sở hữu kết quả gì.” Anh hung tàn thưa hoàn thành, người sử dụng mức độ xé quần trong Diệu Tinh. “Tôi tiếp tục thưa rồi, tổn hại Nhã Đình, tôi tiếp tục thực hiện cho tới cô nên trả giá chỉ vội vàng mươi lượt.”
“Đừng…” Diệu Tinh vô vọng gào khóc, giây tiếp sau, Tiêu Lăng Phong tiếp tục tiến thủ nhập vào khung hình Diệu Tinh. Trong nháy đôi mắt, lần đau đớn ê dở hơi quấn lấy toàn thân… “A!!!” Tiếng kêu vô vọng thảm thiết vang lên nhập không khí yên bình. Khuôn mặt mũi nhỏ nhắn của Diệu Tinh vì thế đau nhức tuy nhiên Trắng bệch, bên trên trán toát rời khỏi một tầng các giọt mồ hôi giá tiền, thậm chí… Ngón tay của cô ấy cũng run rẩy rẩy… Hết thiệt rồi, nước đôi mắt vô vọng của cô ấy trào thoát ra khỏi khóe đôi mắt.

Tiêu Lăng Phong kháng tay xuống nệm. Đáng bị tiêu diệt, anh lại ko thể động đậy được… Bị cảm hứng ấm cúng siết chặt vây lấy, thực hiện cho tới toàn bộ những tế bào nhập khung hình anh đều đang được kêu gào ๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n, “Ừm!!!” Anh nhịn ko được, rên một giờ. Cảm giác tuyệt vời lắm vời, băng qua từng tưởng tượng của anh ấy. Anh nhìn hai con mắt đẫm nước đôi mắt của Diệu Tinh, trong thâm tâm lại nhức xót.
“Cô với phiên bản lãnh thực hiện cho tới nhiều con trai bị tiêu diệt miệt mài bị tiêu diệt mệt nhọc vì vậy, cũng chính là vì thế đằm thắm thể ti tiện này của cô ấy quá chặt khít sao!” Anh mỉm cười giá tiền, bắt lấy hông Diệu Tinh, tăng cường, trọn vẹn tiến thủ vào…
“Á!!!!” Hoàn toàn không tồn tại giải pháp nhằm chịu đựng đựng chuyện này, Diệu Tinh gần như là ngất chuồn. Tiếng kêu đau nhức của cô ấy vì thế không hề mức độ lực tuy nhiên run rẩy rẩy… Tiêu Lăng Phong cũng sửng nóng bức, ko nên cũng chính vì Diệu Tinh đau tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhúm lại, tuy nhiên là vì… Tầng ngăn cản cơ, nhìn hóa học lỏng kể từ từ chảy ra phía bên ngoài, rơi lên khăn trải bàn nệm, như các đóa hoa mai đỏ rực rực. Anh ngây người, chuyện này… Đây là, ko thể này, Tiêu Lăng Phong phủ toan ý nghĩ về này, phụ phái nữ ti tiện như vậy, sao lại hoàn toàn có thể là xử nữ…
“Cô lại sở hữu tín hiệu của xử phái nữ đấy!” Tay Tiêu Lăng Phong bóp lấy cằm Diệu Tinh, giá tiền lùng giễu cợt. “Hạ Cẩm Trình tiếp tục vì thế cô tuy nhiên bỏ mặc tất cả, vì thế cô cũng ngụy tạo nên trinh tiết nhằm lừa anh tớ sao?” Anh căn vặn hoàn thành, lại như ham muốn trừng trị, tăng cường vài ba lượt, người phụ phái nữ gián trá, gian ác này.
Diệu Tinh trở ngại thay đổi. Tiếng kêu đau nhức nhảy thoát ra khỏi môi. “Buông tôi ra…”
“Tại sao lại nên bày rời khỏi cỗ dạng này, Trình Diệu Tinh, rõ rệt phiên bản tính cô ti tiện, cũng ko cần thiết fake cỗ nữa, vì vậy chỉ càng thực hiện cho tới tôi cảm nhận thấy buồn ộc rộng lớn tuy nhiên thôi. Anh thưa hoàn thành, người sử dụng mức độ dịch rời. Chỉ là từng một động tác đều tốn thật nhiều mức độ. “Người phụ phái nữ xứng đáng bị tiêu diệt này, cô buông lỏng một ít cho tới tôi!” Tiêu Lăng Phong thịnh nộ quát lác lên.
Diệu Tinh đau tới run rẩy rẩy. Ngay cả tương đối thở cũng trở thành mỏng manh. Chưa trải đời qua quýt những chuyện này, làm thế nào cô hoàn toàn có thể chịu đựng được những ăn ở ko tính người này.

“Tiêu Lăng Phong, nhức, nhức quá!” Cô yếu hèn ớt cầu nài. “Buông tôi rời khỏi, cầu nài anh…”
“Cầu nài anh?” Tiêu Lăng Phong cúi xuống, nhíu mi. “Đây là lượt thứ nhất cô cầu nài tôi vì thế chủ yếu phiên bản đằm thắm cô, ha ha…” Tiêu Lăng Phong mỉm cười đồ sộ. “Nhưng, Trình Diệu Tinh, tôi vô cùng không tồn tại ý ham muốn ngừng lại!” Tiêu Lăng Phong thưa hoàn thành, dịch rời càng thời gian nhanh rộng lớn, anh hoàn toàn có thể cảm nhận thấy nỗi đau nhức của Diệu Tinh, cũng chính vì anh đang dần đặc biệt nhức. Thế tuy nhiên, cảm hứng đó lại vô nằm trong chất lượng rất đẹp, anh không thích tạm dừng. Anh vẫn luôn luôn nghĩ về bản thân ko nên là kẻ quý trọng chuyện tiết trinh, tuy nhiên Lúc bắt gặp những giọt tiết đỏ rực bên trên khăn trải bàn nệm anh lại cảm nhận thấy hí hửng mừng. Hơn nữa, cho đến lúc này anh mới mẻ vạc hiện tại, thế ra, tối thứ nhất của anh ấy và Đường Nhã Đình, không tồn tại vết tích red color này, anh thấy tổn thất mác. Mặc cho dù anh tin tưởng tưởng này là lượt thứ nhất của Đường Nhã Đình, tuy nhiên không tồn tại lạc hồng, anh vẫn cảm nhận thấy thiếu hụt một chiếc gì đó…
Diệu Tinh cắm chặt môi, nước đôi mắt ngấm ẩm ướt tóc mai, rơi bên trên khăn trải bàn nệm. Tí tách! Phát rời khỏi tiếng động áp lực, tuyệt vọng…
Tiêu Lăng Phong nhìn Diệu Tinh, tức giận dỗi ở trong thâm tâm tiếp tục bặt tăm, giờ khắc này, anh ko thể kế tiếp phủ có được nữa, anh vẫn luôn luôn với khát vọng với Diệu Tinh. Nhìn cô nàng yếu ớt bên dưới đằm thắm bản thân, anh chỉ ham muốn hung hăng cướp lưu giữ cô. Để cho tới cô chỉ nằm trong về phần mình.
Cánh môi Diệu Tinh đã biết thành cắm cho tới chảy tiết, anh cúi người, hít mạnh lên môi cô, bỏ mặc tất cả, cuồng loạn xé rách rưới môi cô. Trình Diệu Tinh, vì sao cô ham muốn thực hiện vì vậy. Tại sao! Nghĩ cho tới tầm dáng của Đường Nhã Đình, lửa giận dỗi của Tiêu Lăng Phong lại bùng lên một đợt nữa. Động tác càng cuồng dã rộng lớn. Đau lòng vì thế Đường Nhã Đình và những cảm hứng rối ren với Diệu Tinh xen kẽ nhập nhau, tạo ra những dục vọng vẹn toàn thủy nhất, cuồng dã nhất.
“Mộ Thần, cứu vớt em…” "di"endanl,eq;uyd.on
Tiêu Lăng Phong đang được rời khỏi mức độ chuyển động, lại nghe thấy lời nói thưa của Diệu Tinh, anh bắt chặt cằm Diệu Tinh. “Tiện nhân, cô banh đôi mắt rời khỏi cho tới tôi, nhìn coi là nhiều người đang ham muốn cô!” Tiêu Lăng Phong cắm răng. Lúc thông thường, cô ấy vẫn luôn luôn nhung ghi nhớ Mộ Thần đành rằng. Nhưng nhập thời điểm hiện tại, cô lại gọi thương hiệu người con trai cơ.

Diệu Tinh cắm chặt môi, cô nhìn Tiêu Lăng Phong. Không còn mức độ lực, hất mặt mũi qua quýt một phía. Mộ Thần, lượt này Diệu Diệu dơ không sạch thiệt rồi, không sạch thiệt rồi…
Nhìn cỗ dạng cam chịu đựng số phận của Diệu Tinh, nháy đôi mắt cơn tức giận dỗi ở trong thâm tâm tiếp tục phun trào, anh người sử dụng mức độ lật khung hình Diệu Tinh lại, vậy nên caravat xoắn thêm 1 vòng, càng siết chặt rộng lớn.
“A!” Cổ tay nhức buốt thêm vào đó một lượt đột nhập đau nhức, Diệu Tinh run rẩy rẩy từng đợt.
“Trình Diệu Tinh, ko nên cô ham muốn kêu ư, thời điểm hôm nay tôi tiếp tục cho tới cô kêu thoải mái!” Tiêu Lăng Phong gấp rút bắt chặt hông Diệu Tinh, đâm nhập không còn lượt này cho tới lượt không giống, nhịn nhường như chỉ tiếc ko thể người sử dụng không còn từng mức độ lực.
Diệu Tinh đau tới chuẩn bị ngất, cắm chặt khăn trải bàn nệm, cô nỗ lực kiềm nén tiếng động của tôi.
“Kêu chuồn. Không nên cô mến kêu lắm sao. Kêu trở thành giờ đi!” Tiêu Lăng Phong tức giận dỗi hầm hừ. “A!” Anh cuồng loạn rống lên, từng tức giận dỗi hóa trở thành sức khỏe. Từ đầu cho tới cuối, phía trên đều là giày đạp ko nhân tính, ở đầu cuối thì Diệu Tinh đã và đang mê man bất tỉnh nhân sự.
“Trình Diệu Tinh, cô nhận định rằng vì vậy thì tôi tiếp tục bỏ dở cho tới cô sao? Không thể này, vô cùng ko thể nào…” Tiêu Lăng Phong hét lên.
Ngoài hành lang cửa số, trời mỗi lúc càng tối, tuy nhiên sự quấy rầy và hành hạ này vẫn trước đó chưa từng tạm dừng, Diệu Tinh ko biết tiếp tục mê man bao nhiêu lượt, tỉnh lại bao nhiêu lượt, tuy nhiên từng lượt tỉnh lại, trong thâm tâm cô đều phải có cảm hứng kỳ kỳ lạ quẩn xung quanh, thiệt sự đặc biệt thoải mái… Thậm chí, cô còn ham muốn nhiều hơn thế, mơ mơ mòng màng, Diệu Tinh bị ý nghĩ về của chủ yếu bản thân dọa dẫm kinh. Trình Diệu Tinh, sao cô hoàn toàn có thể ko biết liêm sĩ như vậy. Cạnh nhập đằm thắm thể như bị một ngọn lửa thiêu châm, với cùng 1 cảm hứng xâm cướp ý thức cô, cảm hứng đặc biệt kỳ kỳ lạ, rét mướt quá…
“Buông tôi ra!” Diệu Tinh không ngừng nghỉ rung lắc đầu. Giờ phút này, tiếng động cự tuyệt của cô ấy nghe siêu kiểu như giờ dìm nga hấp dẫn.

“Thả cô ra… Hừ!” Tiêu Lăng Phong mỉm cười nhạo. “Nhưng cảm hứng của tôi bảo rằng, cô vô cùng không thích tôi buông rời khỏi.” Tiêu Lăng Phong nhìn sắc mặt mũi ửng đỏ rực của Diệu Tinh, nhập đôi mắt càng tăng ngán ghét bỏ. “Cô với biết vẻ mặt mũi thưởng thức của cô ấy dâm đãng mà đến mức này không…”
Tiêu Lăng Phong phân tích từng chữ từng chữ, từng một chữ đều tựa như lưỡi dao sắc bén đâm thiệt thâm thúy nhập trái ngược tim Diệu Tinh. Cô cũng ngán ghét bỏ cỗ dạng này của tôi, nhưng… Cô lại không tồn tại cơ hội này kiểm soát tâm trí của tôi.
Diệu Tinh đau tới run rẩy rẩy, tuy nhiên tuy nhiên, ngoài cảm hứng đau nhức đang được cuốn cho tới, còn tồn tại thích thú đang được cuộn trào, cảm nhận thấy đằm thắm thể bản thân trở thành thiệt xa xôi kỳ lạ, không hề chịu đựng nghe theo đuổi kiểm soát của tôi nữa, khung hình đặc biệt rét mướt, rét mướt mà đến mức hoàn toàn có thể thiêu cháy toàn bộ, thậm chí là bắt đầu… vô ý thức đáp lại Tiêu Lăng Phong.
“Anh buông tôi ra…” Diệu Tinh rộng lớn giờ kêu lên. Trình Diệu Tinh. Thế này là sao, anh tớ đang được chống bức cô. Mà cô lại ti tiện mà đến mức với cảm hứng sao… Cô ảo óc cắm môi. “Buông tôi ra…”
“Cho nên tôi tiếp tục thưa rồi, Trình Diệu Tinh, cô đó là một kẻ ti tiện bẩm sinh khi sinh ra, rõ rệt ngoài mồm thì kể từ chối, tuy nhiên đằm thắm thể thì đáp lại tôi, cô đang được ham muốn thách thức tôi sao?” Anh khom người nhìn Diệu Tinh. Từ đầu cho tới cuối, áo anh chỉ không ngừng mở rộng 50%, tuy nhiên thời điểm hiện tại, nhập đằm thắm thể anh lại sở hữu cảm hứng không quen đang được sôi trào. Không cơ hội này kiểm soát được, anh chỉ ham muốn người đang được ở bên dưới đằm thắm bản thân, chỉ ham muốn hung hăng cướp đoạt cô… “Tiện nhân…” Tiêu Lăng Phong rống giận dỗi, người sử dụng mức độ xé rách rưới ăn mặc quần áo của tôi. Anh cũng cảm nhận thấy hành vi của tôi thiệt kỳ quái quỷ, rõ rệt ham muốn trừng trị cô, tuy nhiên vì sao, thời điểm hiện tại phía trên, bản thân lại tham lam luyến cảm hứng cơ, ko nên anh trước đó chưa từng đụng chạm nhập phụ phái nữ không giống, nhưng… Từ trước đến giờ, trước đó chưa từng với ai thực hiện anh với cảm hứng vì vậy. Nhìn người phụ phái nữ không hề mức độ lực, tương đối thở nặng nhọc, điểm này cơ nhập trái ngược tim anh trở thành nhão nhoẹt, fake tay toá gỡ caravat ở cổ tay cô. Mất chuồn trói buộc, tay Diệu Tinh rũ xuống. Hình như… Năm cơ, tay của Mộ Thần cũng trượt xuống như vậy
Anh tiếc thương hít lên môi Diệu Tinh, hít lên nước đôi mắt cô, còn có… Vết thương bên trên mí đôi mắt của cô ấy.
“Tiêu Lăng Phong, anh tiếp tục bắt gặp báo ứng, tôi tiếp tục trả lại không còn những gì tuy nhiên anh tiếp tục ban cho tới tôi, tôi ham muốn anh tiếp tục nên ăn năn hận vì thế toàn bộ những gì anh đã thử với tôi!” Diệu Tinh tức giận dỗi gào thét, nhập đôi mắt là sự việc oán hận ngút trời tuy nhiên Tiêu Lăng Phong ko lúc nào bắt gặp.
“Được, vậy thì đợi coi, cô với kĩ năng này hay là không.” Tiêu Lăng Phong mỉm cười giá tiền. “Thật sự kỳ vọng cô hoàn toàn có thể giết mổ tôi, chỉ là… Nếu như phía trên nệm, thì tôi tiếp tục càng mến hơn!” Tiêu Lăng Phong nở nụ mỉm cười tàn nhẫn, dục vọng mới mẻ vừa vặn lắng xuống một ít lại trổi dậy. Anh cảm nhận thấy phản xạ của tôi với chút kỳ kỳ lạ, rõ rệt tiếp tục bao nhiêu giờ rồi, vì sao bản thân vẫn ko hề thấy mệt nhọc mỏi… Nghĩ sắp tới đây, anh đang không thể kiểm soát bản thân nữa, dằn xuống từng tức giận dỗi và nghi hoặc, ko quan hoài Diệu Tinh đang được ở bên dưới đã biết thành bản thân giầy vò cho tới ngất xỉu. Chỉ biết bản thân còn ham muốn nhiều hơn thế nữa…