truyện mạc tuân lê hương

Chương 111:

Đột nhiên bị đôi mắt trọng lượng khiến cho Lê Hương khẽ hét lên một giờ đồng hồ, cô tất tả vàng doạng nhì tay ôm chặt lấy cổ anh: “Anh toan làm những gì vậy?”

Bạn đang xem: truyện mạc tuân lê hương

“Không làm những gì cả, chỉ ôm Mạc phu nhân của anh ấy thôi.”

Mạc Tuân ôm cô xoay tăng vài ba vòng.

Lúc này Mạc lão phu nhân nghe giờ đồng hồ động chạy rời khỏi, bắt gặp cảnh tượng Mạc Tuân ôm Lê Hương xoay tròn xoe ngay tắp lự giơ tay lên tiến công vô người Mạc Tuân: “Bỏ rời khỏi, mau chi ra, chớ với thực hiện Quán Quán bị té.”

Bác Phúc cũng giật thột, tất tả vàng chạy lên kéo Mạc Tuân: “Thiếu gia, mau thả xuống cút, nguy khốn đấy.”

Khuôn mặt mũi nhỏ của Lê Hương đỏ ối bừng, bị nhiều người vì vậy nom coi cô hận ko thể thám thính một chiếc lỗ nhằm chui xuống, như này về sau làm thế nào cô còn rất có thể ra bên ngoài bắt gặp người chứ?

Cánh tay rắn rỏi hữu lực của Mạc Tuân khẽ nâng Lê Hương lên, khung hình phụ nữ thực sự vừa phải mềm mịn và mượt mà vừa phải với mùi hương thơm tho, làm thế nào anh rất có thể thực hiện cô té được.

Nhưng bên dưới áp lực đè nén bị nhiều người bức bách vì vậy, Mạc Tuân đành thả Lê Hương xuống.

Lê Hương không đủ can đảm ngắng đầu lên tất tả chạy Vào vô.

Mạc Tuân biết cô xấu hổ thùng, khóe môi nở nụ mỉm cười cút vô theo dõi, bà nội sát bên không ngừng nghỉ răn dạy bảo: “Hàn Đình, con cháu đái biệt thắng tân thơm bà nội rất có thể cảm thông, tuy nhiên cao vì vậy thì chớ với nghịch ngợm nữa, con cháu xoay Quán Quán vì vậy bà nội nom còn thấy choáng.”

Mạc Tuân quan sát về phía Lê Hương, cô ôm Tiểu Viên Viên trong tim, phiên phiến là đang được giận hờn ko nhằm ý cho tới anh rồi, anh dỡ trang phục bên trên người trả cho tới má Ngô, không tồn tại chân thành vâng một giờ đồng hồ đối phó với bà nội: “Bà nội con cháu biết rồi, cơm trắng tối tiếp tục đoạn ko, con cháu đói rồi?”

Sự xem xét của Mạc lão phu nhân ngay tức khắc bị dời đi: “Để bà cho tới chống nhà bếp nom coi.”

Xem thêm: doc truyen 1001 dem tan hon

Mạc Tuân tăng trưởng phần bên trước, đứng ngay lập tức sau sườn lưng Lê Hương, ngửi được mùi hương thơm tho thiếu hụt phái nữ vô trẻo bên trên người cô, vô nằm trong dễ chịu và thoải mái.

Anh khẽ hạ đôi mắt xuống, thấp giọng hỏi: “Giận rồi à?”

Khuôn mặt mũi nhỏ nhắn của Lê Hương vẫn đỏ ối bừng, hừ một giờ đồng hồ.

Mạc Tuân với tay vui chơi Tiểu Viên Viên ở vô ngực cô, tiếp sau đó huých nhẹ nhàng bờ vai vô người cô: “Ai kêu em ham muốn nghịch ngợm trốn thám thính với anh, vừa phải rồi bà nội đã và đang mắng anh rồi, chớ giận dỗi nữa, anh van lỗi.”

Động tác nhỏ càng khiến cho Lê Hương tăng xấu xa hổ, cô ham muốn tách rời khỏi, tuy nhiên một chiếc tay không giống của anh ấy vốn liếng bịa đặt vào bên trong túi quần tiếp tục nhẹ dịu bịa đặt bên trên eo cô, bá đạo kìm hãm lại: “Mạc phu nhân, nếu mà em còn tức giận dỗi nữa, thì anh sẽ…”

Anh đang được uy hiếp cô?

Lê Hương ngoái đầu lại nom, khiêu khích căn vặn lại: “Anh tiếp tục thực hiện gì?”

Mạc Tuân thả Tiểu Viên Viên xuống bên dưới khu đất, lần tiếp nữa ôm ngang cô lên, từng bước từng bước tiến lên lầu: “Vậy tất cả chúng ta demo một lần thứ nhất chóng tranh cãi cuối chóng thực hiện hòa coi.”

Tiểu Viên Viên bị ném xuống thảm… Meo meo meo.

Tôi là mèo chứ không hề cần chó, sao lại nhét cầu lương lậu vô mồm tôi?

Xem thêm: vết bầm chap

Lúc này lão phu nhân kể từ vô nhà bếp cút ra: “Quán Quán, Hàn Đình, bữa tối thực hiện đoạn rồi… Áy, Hàn Đình, con cháu thực hiện đồ vật gi vậy, đồ gia dụng hư đốn hư này, mau thả Quán Quán xuống.”

Lão phu nhân ham muốn xua đuổi theo dõi, tuy nhiên động tác của Mạc Tuân thời gian nhanh rộng lớn, ôm Lê Hương vô vào chống, đóng góp sầm của lại.

Lão phu nhân: “…”