trùng sinh chi sủng nhĩ nhập hoài

                                    
                                              

Dư Hạc nhẹ dịu khêu lên một nụ mỉm cười, chợt hiện nay rồi mất tích ngay lập tức, sau đó… bước qua loa khẽ hít lên trán Quân Khải, rồi an ổn định ngủ lên đường.

Bạn bè nằm trong lớp Dư Hạc không thể tinh được trị hiện nay cậu nhường nhịn như vẫn thay cho thay đổi, về phần thay cho thay đổi ra làm sao thì thực sự ko thể phát biểu được, đơn giản cảm nhận thấy Dư Hạc đối với trước cơ dễ dàng mê hoặc góc nhìn của những người không giống rộng lớn, tương tự kể từ vô ra bên ngoài đều tản non rời khỏi một loại mị lực kỳ dị. Kỳ thiệt, chỉ việc nhằm ý kĩ tiếp tục quan sát, ko biết kể từ khi này, Dư Hạc không hề khoác những tấm áo nhem nhuốc, không hề nhằm làn tóc nhiều năm láo lếu độn thua cuộc lên đường hai con mắt, từ 1 đái khất loại luộm thuộm nhếch nhác trở thành một thiếu hụt niên thanh tú trầm lặng, nếu mà không tồn tại trở nên loài kiến so với cậu, thì sẽ sở hữu được biết bao đái nữ giới sinh mặt mũi đỏ ửng tim đập.

Bạn đang xem: trùng sinh chi sủng nhĩ nhập hoài

Bất quá… không tồn tại trở nên loài kiến ? Phải hiểu được, vẫn chính là trở nên loài kiến thì cực kỳ khó khăn nhưng mà đột ngột chi giã.

Vì thế, vô ngôi trường học tập vẫn như cũ không tồn tại ai dữ thế chủ động lên đường thì thầm với cậu, đương nhiên cậu cũng không thích bắt chuyện với những người dân cơ.

Đến khi tan học tập, Dư Hạc tích lũy luyện sách này cơ, ra đi ngoài. Quân Khải vẫn như từng thứ tự đứng ở cửa ngõ lớp đợi cậu, thấy cậu ra đi thì nhẹ dịu mỉm cười, “Em lăm le thời điểm ngày hôm nay lên đường mua sắm PC sao ?”

“Ừm.” Dư Hạc gật đầu.

“Thật rời khỏi em hoàn toàn có thể sử dụng của anh ấy.”

“Em… lạ lẫm.” Dư Hạc rung lắc lắc đầu, cậu không thực sự quí sử dụng PC của những người không giống nhằm nghịch tặc CP này cơ.

Quân Khải mỉm cười mỉm cười, ko phát biểu gì.

Dư Hạc ngấc đầu coi anh một chiếc, khẽ gặm môi, tương tự với chút khó khăn cởi mồm, rốt viên, cậu cũng tương đối không yên tâm lên giờ đồng hồ, “Cái kia… Em ham muốn về bên địa điểm ở.”

Xem thêm: bé con còn nhỏ

Giản Quân Khải tương đối sửng nóng bức, tiếp sau đó xoay đầu lại coi cậu.

Vẻ mặt mũi của Dư Hạc với chút ngay ngáy, cậu lẳng lặng coi Quân Khải, tương tự phiền lòng anh tiếp tục sinh lực.

Quân Khải mỉm mỉm cười, “Không ham muốn ở cùng theo với anh, Hay là cảm nhận thấy ko thực hiện được gì nhưng mà trong nhà anh mãi cũng ko đảm bảo chất lượng ?”

Dư Hạc không thể tinh được cởi vĩ đại nhì đôi mắt, sau đó 1 khi lâu khóe đôi mắt mới mẻ đem theo gót mỉm mỉm cười, “Là trong nhà anh ko đảm bảo chất lượng.”

“Vậy phân tách chi phí mướn căn nhà với anh lên đường, nhì đứa bản thân từng người 50%.” Thái chừng của anh ấy dường như thực tùy ý.

Thế tuy nhiên Dư Hạc lại bĩu môi, “Em với căn nhà ko tốn chi phí, cần thiết gì ko ở nhưng mà nên cho tới địa điểm anh a ! Với lại em cũng không tồn tại chi phí.”

Xem thêm: yêu thần thái cổ

Quân Khải phụt mỉm cười, anh dường như tương đối vạn bất đắc dĩ, “Vậy anh tách căn nhà mướn quý phái trong nhà em nha ? Nếu như căn nhà em với vị trí đựng.”

“Anh nhiều chi phí sao không tìm kiếm nơi khác lên đường ? Nhà của em chật lắm nhưng mà !” Dư Hạc nhỏ giọng thở than.

Quân Khải u ám nhưng mà xoa xoa đầu cậu, như thể đang được trị tiết từng bất mãn trong tim, “Ai bảo cá tính đái Hạc căn nhà tao ko được đương nhiên thực hiện chi a ! Dù gì lên đường nữa anh cũng khoác kệ, em chớ hòng vứt lại anh, dám demo bội tình bạc nghĩa coi, anh khóc mang lại em coi !”