trọng sinh chi sủng tra nam hóa thê nô

Tiêu Dạ Nguyệt được dẫn theo một khu đất nền lãng phí ở vô rừng.

Lúc cậu bắt gặp tiên sinh đứng ở đằng cơ, cậu vẫn khích động nhưng mà ham muốn chạy cho tới, tuy nhiên một vừa hai phải mới nhất chạy được vài ba bước đã trở nên kéo lại.
"Dạ Dạ...."
Ôn Thường Thế ngay lập tức tức thì giơ sung lên chĩa vô đầu cậu, mỉm cười xi khặc với Tống Cảnh Nghi.
"Nào, chạy cho tới phía trên, tao đang được ngứa tay nè."
"Ôn Thường Thế, nếu như giờ đây ông rời khỏi tự thú, ông vẫn sẽ vẫn thời cơ."
"Mày đang được dạy dỗ đời tao sao? Mày suy nghĩ tao ngu vững chắc.

Bạn đang xem: trọng sinh chi sủng tra nam hóa thê nô

Mày yên ổn tâm, tao đem bị tiêu diệt cũng tiếp tục kéo theo đuổi ngươi."
Tiêu Dạ Nguyệt nghe vậy hốt hoảng hét lên, "Không....ko được."
Đồng thời cậu càng vùng vẫy mạnh rộng lớn nhằm đẩy người đang được lưu giữ cậu rời khỏi.
"Dạ Dạ...!Em điềm tĩnh, chẳng sao không còn.

Anh sẽ không còn sao không còn, em chớ hoảng."
Ôn Thường Thế nhìn Tống Cảnh Nghi, lại nhìn Tiêu Dạ Nguyệt, gượng gập mặt mày như ngộ rời khỏi điều gì cơ.
"À, tao quên mất mặt.

Nếu tao đem bị tiêu diệt, fake theo đuổi một người mẫu theo đuổi ko nên vẫn sung sướng rộng lớn sao."
Tống Cảnh Nghi tối sầm mặt mày, gân xanh rì bên trên trán cũng hiện thị.
Hắn biết, Ôn Thường Thế thời điểm hôm nay là ham muốn toàn bộ đều bị tiêu diệt, giờ hắn đem phát biểu gì rồi cũng bất lợi.

Hắn rất có thể bị tiêu diệt, tuy nhiên nhỏ bé con cái của hắn thì nên sinh sống, cậu nên sinh sống thiệt chất lượng.
Tiêu Dạ Nguyệt nhìn khuôn mặt của Tống Cảnh Nghi, cậu như nắm rõ tiên sinh của cậu đang được suy nghĩ gì.

Sao tiên sinh lại rất có thể suy nghĩ vì vậy, tiên sinh ham muốn vứt cậu lại 1 mình sao? Tiên sinh ko yêu thương cậu nữa sao?
Nước đôi mắt cậu chính thức rơi lã chã, cậu khóc nấc lên nhìn Tống Cảnh Nghi đứng trước đôi mắt.
Cậu thiếu hiểu biết tại vì sao bản thân lại khóc vì vậy, tuy nhiên cậu không thích tiên sinh bị tiêu diệt.
Tống Cảnh Nghi lưu giữ lại kiểu mẫu ngày Tiêu Dạ Nguyệt chạy rời khỏi nâng đạn mang đến hắn ở kiếp trước.
Hôm cơ hắn quay trở lại chống nhìn cậu vẫn ngủ ko, thấy cậu vẫn ngủ say mới nhất lén thơm lên môi cậu một chiếc, phát biểu chúc cậu ngon giấc rồi rời cút.
Hắn mang trong mình một cuộc thanh toán rộng lớn vô tối ni.

Hắn tấp tểnh kết thúc phi vụ thứ tự này tiếp tục rút tay lại, công an vẫn nhằm ý cho tới sinh hoạt của hắn.

Hắn suy nghĩ sau khoản thời gian thành công xuất sắc rút tay lại hắn tiếp tục thay cho thay đổi đằm thắm phận rồi nằm trong cậu rời khỏi quốc tế sinh sống.
Dù sao với vị thế của hắn lúc này, mặc dù có thay cho thay đổi đằm thắm phận hắn vẫn tiếp tục trở nên người đứng bên trên, người người ngước nhìn ý muốn.
Nhưng Khi thương hiệu đàn em hắn tin yêu tưởng nhất chĩa súng vô hắn và giơ rời khỏi tấm thẻ công an, hắn vẫn suy nghĩ, cuộc sống huy hoảng của hắn vậy là kết cổ động rồi.
Một cuộc đọ súng kinh hoàng vẫn ra mắt vô khi cơ, bên trên khung người hắn vẫn đem nhì viên đạn, một viên ghim vô đùi nên và một viên ở vai ngược.
Hai viên đạn này sẽ không thể lấy mạng của hắn, tuy nhiên người của hắn đưa tới phía trên rất ít tự đám công an, thời điểm này đã trở nên giết mổ không còn rồi.
Thật rời khỏi đám công an cơ cũng không còn còn lại ai, trừ thương hiệu đàn em phản bội của hắn, tuy nhiên nghe phát biểu người của quân team được van viện trợ đang được bên trên đàng cho tới phía trên.
Tên đàn em cơ của hắn không biến thành thương nhiều, chỉ mất chỗ bị thương nhỏ bên trên cánh tay.

Tên cơ chĩa súng vô hắn, phát biểu mang đến hắn biết cậu tớ là công an mật thiệt, tuy nhiên vị thế của hắn thiệt tương tự như miếng bánh vừa thơm vừa ngon người nào cũng thèm ham muốn, và cậu tớ cũng ko nước ngoài lệ.
Bây giờ chỉ việc giết mổ hắn rồi report với bên trên rằng nền tảng gốc rễ của hắn ko mất mặt, cần được đột nhập thâm thúy rộng lớn,, vì vậy là vẫn đem nguyên do nhằm cậu tớ ở lại cầm lấy toàn cỗ quyền lực tối cao của hắn.
Ngay trước lúc trừng trị súng vang lên, một đằm thắm hình ảnh nhỏ nhắn lao rời khỏi ôm đầy đủ lấy hắn, nâng mang đến hắn một viên đạn.

Thật tớ hắn vẫn thủ sẵn một khẩu pháo rồi, chỉ việc thương hiệu cơ sẵn sàng nổ súng hắn tiếp tục né cút và phun trả lại.

Nhưng cậu lại bất thần lao rời khỏi nâng đạn mang đến hắn khiến cho hắn ko kịp trở tay.

Đợi đến thời điểm viên đạn của hắn phun rời khỏi trúng đầu của thương hiệu cơ, cậu cũng trượt xuống trong khoảng tay của hắn.
Hắn không thích lại một đợt nữa Chịu xúc cảm khung người cậu mức giá dần dần trong khoảng tay của hắn, không thích một Tiêu Dạ Nguyệt linh hoạt hoặc mỉm cười nên đơn độc ở 1 mình bên dưới lớp khu đất lạnh giá.
Vì vậy ngay lập tức khi cậu vùng rời khỏi chạy cho tới bao phủ lấy hắn như thứ tự trước, thứ tự này hắn chỉ tuân theo phiên bản năng là ôm chặt cậu xoay cậu lại nhằm viên đạn ghim vô sườn lưng hắn.
"Dạ Dạ, anh van lỗi.

Anh thiệt sự vớ yêu thương em."
Là anh vẫn phát biểu câu nó này quá muộn, là anh xoay đầu quá muộn.
Thật may vì thế ông trời mang đến anh thêm 1 thời cơ nữa nhằm phát biểu yêu thương em sớm rộng lớn, nhằm mến yêu kính yêu em, nhằm em ở trong thâm tâm anh thực hiện nũng, nhằm rất có thể nhìn em khóc, em mỉm cười.
Hắn không tồn tại xúc cảm nhức ở điểm viên đạn ghim vô, hắn chỉ cảm nhận thấy nhức lòng vì thế hắn lại nhằm cậu rơi nước đôi mắt vì thế hắn.

Chứng con kiến khuôn mặt đẫm nước mặt mày của cậu, nghe giờ đồng hồ khóc nức nở của cậu.

Hắn ham muốn fake tay bản thân lên vệ sinh cút những giọt nước đôi mắt cơ, ham muốn phát biểu với cậu, "Dạ Dạ, em chớ khóc.

Sẽ thời gian nhanh thôi, anh tiếp tục lại quay trở lại mặt mày em.

Xem thêm: khi anh cười hào hoa phong nhã

Em chớ khóc, anh tiếp tục nhức lòng."
Nhưng cho tới sau cuối hắn vẫn ko thể thực hiện, ko thể phát biểu được những vấn đề này, khuôn mặt cậu vô hai con mắt hắn cứ lù mù dần dần rồi bặt tăm.

Lúc hắn banh đôi mắt tỉnh lại đợt nữa, hắn thấy bản thân phía trên nệm vô phòng ngủ thân thuộc.

Hắn vẫn suy nghĩ hắn vẫn mơ, thiệt rời khỏi Ôn Thường Thế không tồn tại bắt cậu, cậu chắc hẳn rằng đang được tập luyện thể thao ở bên dưới vườn cửa.
Để đến thời điểm bắt gặp di hình ảnh của cậu treo phía trên tường lại tương tự như một chiếc tát tát mạnh vô mặt mày hắn.
"Không....Không thể như vậy được.

Em ấy ko thể bị tiêu diệt được."
Tống Cảnh Nghi vẫn quỳ gục xuống bia mộ của cậu nhưng mà hét lớn mạnh.

Hắn liên tiếp fake tay hướng đến phần khu đất nhô lên, tuy nhiên không thể đem nổi được khung người cậu lên nữa.
"Dạ Dạ....Dạ Dạ....em đem nghe thấy anh gọi ko....!Dạ Dạ, quay về với anh cút nhưng mà em."
"Dạ Dạ, anh biết sai rồi, em chớ đùa anh vì vậy nhưng mà em."
Hắn ko thể biết bản thân đang được ở điểm này.

Ở điểm hắn vẫn tử tự động bị tiêu diệt nằm trong cậu hoặc là điểm hắn vẫn rất có thể ko cần thiết cậu nâng đạn cho chính bản thân mình.

Cho cho dù là ở điểm này ngược tim hắn cũng nhức như bị ngàn nhát dao đâm, hắn ko thể sinh sống cuộc sống nhưng mà không tồn tại cậu, hắn biết, cậu cũng vậy.

Hắn lưu giữ cậu, lưu giữ cho tới domain authority diết.
Bỗng nhiên hắn nghe thấy như nổi tiếng ai cơ gọi bản thân, hắn im thin thít lắng tai nghe.
"Tiên sinh.

Tiên sinh."
Từng giờ đồng hồ từng giờ đồng hồ, hắn nỗ lực chạy thiệt thời gian nhanh về điểm trừng trị rời khỏi giờ đồng hồ gọi, cậu vẫn gọi hắn, Dạ Dạ đang được gọi hắn.

Nhưng giờ đồng hồ gọi này như vang từng tứ bề, hắn chạy về mặt mày nào thì cũng ko thể bắt gặp cậu.

"Dạ Dạ...!Dạ Dạ à...."
Hắn nghe thấy giờ đồng hồ cậu khóc, nghe thấy giờ đồng hồ Cảnh Tuyên đang được yên ủi cậu, nghe thấy cả giờ đồng hồ phụ thân cậu dụ dỗ dành riêng cậu, còn nghe thấy giọng của Cố Cảnh Sâm phát biểu với hắn, chỉ việc hắn tỉnh lại, cuộc sống trong tương lai của hắn và Dạ Dạ tiếp tục mãi niềm hạnh phúc, tiếp tục không còn bất kì trắc trở này nữa.
Nhưng hắn ko biết hắn đang được ở điểm này nhằm quay trở lại.
"Tiên sinh, còn ăn hỏi của em thì sao? Hôn lễ bên trên bãi tắm biển và bó hoa 999 bông của em."
Lời nhắc nhở như mang đến hắn nhìn thấy một tuyến đường.

Đúng rồi, hắn còn nên cưới cậu, hắn vẫn hứa tiếp tục mang đến cậu một thơm lễ bên trên bãi tắm biển, hắn ko thể lại thất ước được.
..
Từ khi Tống Cảnh Nghi được đi vào chống phẫu thuật rồi trở rời khỏi, tính cho tới hiện nay đã là 1 trong mon rồi.
Tiêu Dạ Nguyệt vẫn gầy nhom cút tự đôi mắt thông thường cũng rất có thể thấy rõ rệt.

Hai má bánh bao núng nính của cậu vẫn hóp lại, trong cả hai con mắt cũng rạm quầng một black color và sưng húp.
Mỗi ngày cậu đều ở căn bệnh viên ngồi sát bên Tống Cảnh Nghi, kể mang đến tiên sinh của cậu nghe chuyện của ngày thời điểm hôm nay nhưng mà cậu bắt gặp vô khám đa khoa, kể không còn rồi tiếp tục nói lại những chuyện vô mái ấm, phát biểu với tiên sinh phụ nữ Donna của mình lại lựa chọn ăn rồi, cũng ko Chịu mang đến cậu tắm, Đậu Đậu cũng gầy nhom cút một vòng rồi, trong cả ngày chỉ ở lặng một địa điểm ko Chịu sinh hoạt nữa.
Bệnh viện ko mang đến đem gia súc vô nên cậu ko thể đem bọn chúng cho tới đùa với tiên sinh, cậu suy nghĩ vững chắc nó cũng khá lưu giữ tiên sinh nên lười biếng,lười nhác ăn lười biếng,lười nhác thực hiện.
Cha Tiêu cũng khá xót cậu, tuy nhiên biết cậu chấp nê nên thường ngày đều cho tới một thứ tự, phát biểu cậu cút ngủ nhằm ông ngồi đợi chờ cho, nếu như Tống Cảnh Nghi tỉnh lại ông tiếp tục gọi cậu ngay lập tức.
Không chỉ mất Donna bà Đậu Đậu lười biếng,lười nhác ăn lười biếng,lười nhác thực hiện, trong cả cậu cũng lười biếng,lười nhác ăn còn ko Chịu cút nghỉ dưỡng.
Cha Tiêu nên phát biểu mãi cậu mới nhất trèo lên cái nệm được sẵn sàng sát bên nệm bệnh tình của Tống Cảnh Nghi ngủ.

Xem thêm: ta vì biểu thúc họa tân trang

Nhưng giấc mộng của cậu chợp chờn, chỉ tầm mươi, nhì mươi phút lại tỉnh dậy một thứ tự.

Sau cơ thì ko ngủ nữa, tiếp tục lén khi không tồn tại ai cho tới nữa cậu lại ở gục mặt mày gối Tống Cảnh Nghi khóc.
Hôm này cũng như từng thứ tự, cậu khóc mệt mỏi tiếp tục lại nhắm đôi mắt thiếp cút sát bên Tống Cảnh Nghi, bàn tay nhỏ nhỏ bé vẫn cầm chặt lấy bàn tay vĩ đại rộng lớn của hắn, nỗ lực lần một sự ấm cúng.
Lần này sẽ không như thể những thứ tự không giống tại đoạn, Khi cậu banh đôi mắt tỉnh lại, hai con mắt màu sắc lam của tiên sinh đang dần nhìn chằm chằm cậu, một tay của tiên sinh vòng rời khỏi sau đầu bao phủ lấy cậu, một tay thì vuốt ve sầu hai con mắt cậu, xuống môi rồi tiếp sau đó rướn người cho tới thơm cậu.

Một nụ thơm nữ tính chứa chấp đẫy nỗi lưu giữ và tình thương..