tổng tài sủng vợ hãy tiết chế

Đương nhiên cô biết ý của anh ấy, Lâm Tu vừa phải xấu xí hồ nước vừa phải xấu xí hổ, trong thâm tâm thì thầm nghĩ về, trúng vậy,
Đại ca, anh ước gì hoàn toàn có thể sở hữu “tin vui”, tuy nhiên tin yêu vui sướng ko cần là mong muốn là có!
“Em …” Cô phiền lòng sụt sịt, nói:
“Em … mong muốn về mái ấm nghỉ dưỡng. Mỗi đợt sở hữu kinh đều cần hấp thụ nước gừng, còn nếu không tiếp tục rất rất đau
Hàn Lận Quân sở hữu chút tuyệt vọng mím môi, tức giẫn dữ rụt người lại, “Anh fake em rời khỏi cửa ngõ.”
Lâm Tu nhận ra vẻ mặt mũi ko vui sướng của anh ấy, trong thâm tâm ko ngoài không an tâm.
tường tin yêu chuẩn bị cho tới kỳ kinh, một Lúc sở hữu kinh minh chứng cô không tồn tại bầu khiến cho anh rất rất tuyệt vọng cần không? Anh rất rất ước sở hữu người con này sao?
Vậy thì … nếu như thiệt sự cô không tồn tại bầu thì anh tiếp tục … chia ly sao?
Cô hoảng hoảng hồn và cảm nhận thấy rất rất không dễ chịu, thấy anh bước xuống xe cộ, cô mong muốn Open và ra đi ngoài tất tả vàng.
Hàn Lận Quân đứng sát bên xe cộ nói: “Đừng nhúc nhích!”
Lâm Tu tạm dừng coi anh.
Hàn Lận Quân kể từ xa vời ghế lái coi cô, trăng sao ngoài xe cộ thưa thớt, khả năng chiếu sáng nằm trong bóng tối hấp thụ vào, tuy nhiên cô ko rất rõ nét mặt mũi anh, nên có thể hoàn toàn có thể Reviews thái phỏng của anh ấy kể từ giọng điệu của bài xích tuyên bố của minh.
Cô nghe thấy anh rằng nhẹ nhõm nhàng: “Đừng lo ngại, anh Open cho tới em.”
Lâm Tu sững sờ một khi, mong muốn rằng Open cũng khá được, tuy nhiên cô còn còn chưa kịp rằng thì đã trở nên ngừng hoạt động lại, cút vòng qua quýt phần bên trước xe cộ và cút sắp tới đây, tiếp cận.
Lâm Tu ngây người coi bóng
dáng thon dài rộng lớn của anh ấy cút kể từ bên cạnh hông xe cộ cho tới sát bên xe cộ, sắc mặt mũi của Hàn Lận Quân càng ngày càng rõ rệt Lúc ánh đèn sáng thay cho đỗi, Lúc anh trọn vẹn đứng ở ngoài cửa ngõ xe cộ, rốt cuộc cô cũng phát hiện ra đường nét mặt mũi cơ. .
Anh vẻ mặt mũi ôn nhu đứng ở sát bên cô, một tay chống cửa ngõ xe cộ đang được cởi, một tay dang rộng lớn về phía cô, “Đi rời khỏi, cảnh giác một chút ít.”
Lâm Tu xoay người, sẵn sàng xuống xe cộ , vừa phải nhấc chân, nghĩ về cho tới điều gì cơ, lại tạm dừng, “Cái đó…”
Giọng cô vượt lên thấp, Hàn Lận Quân bất giác nghiêng người về phần bên trước, “Hửm?”
Lâm Tu hít một khá thiệt thâm thúy, cố lấy dũng khí ngấc đầu coi anh, hỏi:” Nếu ko có thai, sở hữu cần hay là không sẽ…”
Khi cô đặt điều thắc mắc, như đang ngóng xác lập quan hệ thân thiện nhị người, Lâm Tu khẽ cụp đôi mắt xuống, ngón tay phiền lòng cuộn lên, cầm chặt đệm domain authority sát bên.
Bầu bầu không khí trờ nên sở hữu chút u tối, Hàn Lận Quân ko vấn đáp ngay lập tức, cô cảm nhận thấy sở hữu chút xấu xí hổ, sở hữu chút xấu xí hổ, rất rất không dễ chịu vì thế chuyện bốc đồng tuy nhiên bản thân chất vấn, nếu như anh rằng “không sở hữu bầu thì phân tách tay” thì cần làm thế nào, cô nên thực hiện gì? Nên khóc với anh, hoặc nên vờ vịt điềm đạm và rằng, “Được rồi, ko có gì cả, trên đây là
những gì tất cả chúng ta vẫn thỏa thuận”?
Sự chờ đón là một trong những sự dày vò, cho dù chỉ vài ba giây, Lâm Tu vẫn cảm nhận thấy như mặt hàng thế kỷ trôi qua quýt, bóng dáng thon dài rộng lớn ngoài cửa ngõ xe cộ dày như tường ngăn áp lực đè nén, cô mong muốn đẩy rời khỏi, tuy nhiên lại không tồn tại kiêu dũng này.
Một khi lâu sau—
Cô nghe thấy tiếng nói vô trẻo của anh ấy kể từ bên trên đầu: “Lâm Tu
Đầu tai hoạt động trước, cô gặm chặt môi bên dưới, lừ đừ rãi
ngấc đầu coi anh, “…Dạ?”
Anh cúi người về phần bên trước, cơ hội cô không thực sự chục centimet, vẻ mặt mũi hẹp hòi coi cô, nói:” Nếu như em thiệt sự không tồn tại bầu, thì tất cả chúng ta tiếp tục dò thám thời cơ nỗ lực rộng lớn. tập trung cố gắng sở hữu bầu đợt sau. ~ ”
“… “Lâm Tu Lúc cho rằng bản thân bị ảo giác, ngốc nghếch trả lời:” Lần sau … Lúc nào? “Nói kết thúc, cô nhìn thấy bản thân đang được rằng gì, ngay lập tức đỏ chót mặt mũi, hốt hoảng thay cho thay đổi tiếng rằng. “Không … ý em là … chuyện cơ …”
Hàn Lận Quân ko nhịn được
cười cợt, cong môi trêu chọc cô: