tôi thành công lên ngôi

Chương 7

Edit: Nhi Yến
Beta: Maria

13
Những ai hoặc phát âm đái thuyết có lẽ rằng vẫn quá thân quen với kể từ sinh sống lại.
Nhưng sinh sống lại và xuyên sách là nhị chuyện trọn vẹn không giống nhau!
Xuyên sách, tôi vốn liếng dĩ ko nên là nguyên vẹn chủ!
Còn sinh sống lại…
Điều này Có nghĩa là đại quấn Tề Tư Viễn vẫn trải qua quýt một đời thất bại, đời này anh tao hoàn toàn có thể rút đi ra bài học kinh nghiệm kể từ quá khứ và trở thành kinh hãi và biến đổi thái rộng lớn.
Anh tao và tôi đều là kẻ cố gắng kịch phiên bản bug, tuy nhiên tôi chắc hẳn rằng ko nên là phe đối lập của anh ý ta!
Tề Tư Viễn cho dù bận vẫn thong dong phát biểu.
“Quả nhiên nha Phí Tư Nguyệt, tôi vẫn phát biểu, vì sao cho tới lúc này nhưng mà Lệ Hựu Đình vẫn ko ly thơm với cô.”
Anh tao giơ tay về phía tôi.
Tôi nghi ngại anh tao mong muốn bóp cổ tôi.
Quả nhiên, tay anh tao bịa bên trên cổ tôi, tuy nhiên ko sử dụng lực nhưng mà dọc từ cổ tiếp cận vai tôi.
Cuối nằm trong vỗ một chiếc.
Trên mặt mũi Tề Tư Viễn lòi ra một nụ cười cợt xán lạn.
“Phí Tư Nguyệt, thực hiện chất lượng lắm!”
Tề Tư Viễn khá hưng phấn.
“Đời này, Lệ Hựu Đình là của cô ấy, An Nhiên là của tôi. Phí Tư Nguyệt, tôi mang lại cô xuống xe cộ ở phía trên, tôi nên mò mẫm An Nhiên của tôi.”
“…”
Tôi xuống xe cộ, coi xe cộ của Tề Tư Viễn xoay đầu lại, trong thâm tâm vẫn khá tơ mơ.
Thật lâu sau tôi mới mẻ lưu giữ đi ra, trúng rồi, tuy vậy thiết lập của Tề Tư Viễn là kẻ tiếp tục hắc hóa, tuy nhiên sau thời điểm bắt gặp phái đẹp chủ yếu, anh tao thiệt sự vô cùng mong muốn trở nên người chất lượng.
Nhưng về sau phái đẹp chủ yếu và Lệ Hựu Đình ở cùng mọi người trong nhà, ngày ngày thể hiện tại tình thân của mình, điều này thực hiện tăng vận tốc hắc hóa của anh ý tao.
Nhưng cho dù vậy, sự hắc hóa của anh ý tao vẫn xoay xung quanh phái đẹp chủ yếu.
Nếu ko cũng ko đến mức độ khi phái đẹp chủ yếu có bầu thì giam giữ cô ấy, tuy nhiên lại ko hề thực hiện tổn hại cô ấy.
Thậm chí sau cùng biệt thự hạng sang bị chập nguồn điện bất thần bốc cháy, anh tao vẫn nỗ lực rất là nhằm cứu vớt phái đẹp chủ yếu đi ra tuy nhiên anh tao lại ở lại cơ mãi mãi.
Nhưng…
Đời này Tề Tư Viễn hoàn toàn có thể như mong muốn nguyện không?
Tôi nghĩ về cho tới cảnh Lệ Hựu Đình hùn An Nhiên, ko không giống vô đái thuyết là bao, bất lực rung lắc đầu.
Tề Tư Viễn, anh và tôi đều là vai phụ, hạ mùng thì vẫn quyết định sẵn nên nhường nhịn điểm mang lại anh hùng chủ yếu.
14
Lần này nên xử lý ổn định chuyện ly thơm.
Tôi nhanh gọn nép dọn tư trang, tiếp sau đó hóng Lệ Hựu Đình trở về.
Nghĩ cho tới khối gia tài chuẩn bị được phân tách của tôi, tuy nhiên tôi lại ko mừng nổi.
Thực sắc tính dã*.
*Một lời nói của Mạnh Tử, tức là chuyện thèm muốn thức ăn và dục tình là phiên bản năng của trái đất.
Không ăn thì chẳng sao, vẫn ăn thì tiếp tục nghiện.
Dù là từng nào gia tài tuy nhiên trước cơ vùng bụng tám múi của Lệ Hựu Đình cũng chả tính là gì.
Chờ đợi, sau cùng tôi cũng đợi được cho tới khi Lệ Hựu Đình trở về.
Vẻ mặt mũi của anh ý ấy vô cùng khó khăn coi.
Cũng trúng, có thể anh ấy đang được khó khăn xử ko biết nên banh mồm phát biểu với tôi ra làm sao ha?
Từng là phu nhân ck, thôi thì tôi hùn anh ấy nốt phiên cuối vậy.
Tôi nói: “Lệ Hựu Đình, lấy loại đi ra chuồn, anh chớ lo ngại, tôi sẽ không còn quấn lấy anh đâu.”
Anh ấy có vẻ như khá sững sờ: “Cái gì?”
“Giấy thỏa thuận hợp tác ly thơm.”
“Là giấy tờ thỏa thuận hợp tác ly thơm với tía mươi triệu tệ, nhị tòa nhà, hàng tháng mươi vạn tệ chi phí chu cấp cho đó?”
Nhìn tề, trái khoáy nhiên phái nam chủ yếu vẫn sẵn sàng hoàn thành.
Tôi gượng gạo cười cợt gật đầu.
Mặt Lệ Hựu Đình càng đen ngòm rộng lớn.
Đôi môi mỏng manh của Lệ Hựu Đình mím chặt.
“Phí Tư Nguyệt, em coi tôi là gì?”
“…” Tôi quay đầu sang một bên thăm hỏi dò: “Anh… trước đó chưa từng nghĩ về tiếp tục ly thơm với em?”
Lệ Hựu Đình yên lặng vẫn sử dụng sự yên lặng nhằm vấn đáp tôi.
Bỗng nhiên, tôi cũng ko biết bản thân đem xúc cảm gì.
Vừa mừng, vừa vặn lo ngại, lại tuồng như đem khá bất thần ko tin cậy được.
“Nhưng như đó lại ko trúng, ko nên vừa vặn rồi anh đã hỗ trợ An Nhiên à?”
Lệ Hựu Đình nhếch môi.
“Phí Tư Nguyệt, vừa vặn rồi là em bảo anh chuồn.”
Đây là… một sự hiểu nhầm rộng lớn.
Nam chủ yếu phổ biến là tương đối khó rủ dành riêng.
Cho cho dù tôi xin xỏ lỗi, e rằng cũng chẳng hữu ích gì.
Ngược lại, vẻ mặt mũi của Lệ Hựu Đình lại nhẹ nhàng chuồn hẳn.
Anh ấy trả tay nâng mặt mũi tôi.
“Tại sao lại khóc?”
Hóa đi ra tôi vẫn nhảy khóc kể từ khi nào là ko hoặc.
Tôi trả tay đi ra ôm chặt Lệ Hựu Đình, ko thủ thỉ, khóc như 1 đứa trẻ con.
Lệ Hựu Đình thở nhiều năm.
“Xem đi ra chỉ mất sử dụng phương pháp này mới mẻ khiến cho em sung sướng.”
Anh ấy thuận thế đẩy tôi xuống nệm.
Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn