thiếu soái phu nhân trốn nữa rồi

Cô sử dụng thanh âm sắc rét căn vặn anh. Còn anh thì nhảy cười cợt trở thành giờ đồng hồ khiến cho cô nghệt mặt mày rời khỏi, khó khăn hiểu.

- Tôi chỉ biết em là phu nhân tôi. Chỉ phải là phu nhân tôi, từng việc em thực hiện đều đích thị, và từng việc này cũng chỉ được 1 mình tôi biết. Tôi là Đại thiếu soái, tôi tiếp tục bao trùm cho tới em. Em thấy sao?

Bạn đang xem: thiếu soái phu nhân trốn nữa rồi

Anh căn vặn cô, rồi kể từ từ cúi xuống, tay bịa sau gáy cô. Rồi bất ngờ hôn cô, nụ hít bất thần, thâm thúy và mạnh mẽ cho tới nấc cô thấy thần kinh mình như bại ngây ngô, chỉ vạc rời khỏi giờ đồng hồ kêu nhỏ " ưm..ư.." thâm thúy nhập trong cổ họng.

Cô vẫn ngồi bên trên đùi anh, tay anh đặt tại èo cô khẽ bóp nhẹ nhàng. Nhưng cô lại không tồn tại xúc cảm gì với cái bóp nhẹ nhàng ấy nhưng mà tâm trí cô trọn vẹn bị nụ hít của anh ấy thực hiện cho tới mụ mị luôn luôn rồi. Chiếc lưỡi của anh ấy luồn thâm thúy vào trong vùng mồm cô, quấn lấy cái lưỡi nhỏ của cô ý, không tồn tại ý muốn rời.

" Ngạt...ngạt...thở "

" Thả rời khỏi, thả rời khỏi "

" Ôi! Con tim nhỏ xíu nhỏ của tôi chuẩn bị bị bóp nghẹn cho tới điểm rồi "

Vô vàn giờ đồng hồ kêu của cô ý vang lên. Nhưng nó chỉ vang lên nhập đầu chứ hoàn toàn ko vạc rời khỏi trở thành giờ đồng hồ được. Cô chuẩn bị ngạt thở cho tới bị tiêu diệt rồi, anh ko thấy không thở được sao? Vương Kì Hạo hít thoả mãn cho tới khi hô hấp của cả nhị đều vô nằm trong trở ngại mới mẻ Chịu rời song môi đỏ ối mọng ấy của cô ra. Khi rời rời khỏi, còn luôn nhớ kéo theo gót một sợi chỉ bạc, thực hiện say lòng người.

Như thấy được tín hiệu của " sự sinh sống ", Âu Hân hít lấy hít lể bầu không khí như loại vài ba năm rồi cô ko hít bầu không khí vậy. Nếu cô nhưng mà ngạt thở vì nụ hít ấy nhưng mà khuất, cô tiếp tục suy nghĩ anh là tận dụng nhưng mà " trừ khử " cô vậy. Thật xứng đáng sợ! Anh fake tay lên va nhập cằm cô, nâng nó lên xay cô cần coi bản thân.

- Từ giờ khắc này, nếu như em ham muốn căn vặn tôi đồ vật gi, đều cần hít tôi trước. Hôn xong xuôi tôi tiếp tục vấn đáp.

- Tại sao?!

Âu Hân cứng mặt mày lại, căn vặn anh. Anh đơn thuần Thiếu soái thôi chứ không phải Tổng thống. Mà kể sở hữu là Tổng thống cũng không tồn tại quyền xay cô phải làm gì hay là không làm cái gi. Tại sao anh lại hoàn toàn có thể suy nghĩ và thể hiện một cái định luật phi lí không còn nấc hoàn toàn có thể vì vậy được?

Nhưng anh trọn vẹn ko vấn đáp, chỉ coi cô. Không ai hoàn toàn có thể dựa vào hai con mắt rét như băng bại nhưng mà hoàn toàn có thể đoán được giờ đây anh đang được thỏa mãn rời khỏi sao? Còn Âu Hân vẫn một khuôn mặt lúc lắc đẫn coi anh.

Xem thêm: truyện ngắn ngôn tình hay

" Nè! Anh Thiếu soái gì ơi, phiền anh nhặt liêm sỉ. Liêm sỉ của anh nó rớt xa vời bao nhiêu ngọn núi rồi bại tề. Ít nhất cũng cần phân tích và lý giải lên đường đã chứ. Tự bạn dạng đằm thắm tôi cũng biết là môi bản thân ngọt rồi, anh ham muốn hít nữa thì cứ trình bày trực tiếp rời khỏi. Tất nhiên cô tiếp tục phản kháng. Nhưng cũng đâu cần đưa a cái tấp tểnh luật vô sỉ ấy chứ "

Âu Hân tức rời khỏi mặt mày. Đầu thì tâm lý còn mặt mày thì hằm hằm coi anh. Giờ thì cô biết rồi. tường Vương Đại thiếu hụt soái đó là vơ không còn trở thành thái của thiên hạ nhập nhập bản thân, còn tống không còn liêm sỉ của tớ cho tới người khác.

Còn anh vẫn khuôn mặt rét lùng đối lập với cô như loại anh chẳng nói gì sai cả. Mọi loại anh thổ lộ đều uy thế, đích thị không còn không tồn tại sai.

- ---+++++---

Anh bế cô lên chống bịa cô ở lên chóng rồi ra đi ngoài. Cô nhân cơ hội được tự tại suy nhỉ, tự tại thể hiện tại xúc cảm coi xung quanh căn chống. Đánh giá bán một lượt toàn bộ kể từ bên trên xuống bên dưới, kể từ nhập ra phía bên ngoài, từ những cụ thể đập nhập đôi mắt cho tới những cụ thể nhỏ nhặt. Cuối nằm trong cô chốt lại một câu đích thị sáu từ: Lạnh lẽo quá!! Ngột thở quá!!

Trừ nhị black color và white rời khỏi, cô ko phát hiện ra color gì không còn. Cửa phòng không biết vật liệu gì tuy nhiên black color, bóng ngủ black color, cái bàn trang điểm ở bại cũng black color. Được cái chóng và cái rèm white color, thêm cái color tô mái ấm là white color, kính bàn make up white color, cỗ sofa trong chống white color. Đó là cô đang được coi những vị trí coi được, chứ sau bao nhiêu cái góc cửa đen giòn nhập chống bại, ai hiểu rằng phía sau bọn chúng là cái color lạnh giá gì? Nó khiến cho cô bất giác suy nghĩ cho tới một tâm lý khiến cô cần rùng bản thân.

" Có cần bản thân đang được ở sai sót nhập mái ấm xác ko vậy "

Ngay tiếp sau đó cô nhấp lên xuống đầu nguầy nguậy như nhằm văng tâm lý bại thoát ra khỏi đầu. Căn mái ấm này thiệt kinh sợ. Cô không thích ở trên đây. Đầu cô suy nghĩ vậy nhưng hành động thì ko. Cô vừa vặn mới mẻ bước đi xuống khu đất, tính quăng quật chạy ra ngoài thì anh lên đường nhập. Thấy anh lên đường nhập bên trên tay cố kỉnh cái vỏ hộp nào đó, cô vội rụt chân lại, nằm ở cộc bên trên chóng như cũ. Anh ngồi xuống cạnh cô, cô ngẫu nhiên nhích hẳn người sang trọng phía mặt mày bại. Cô chỉ không muốn ngay sát anh vượt lên thôi. Căn mái ấm kinh sợ, tuy nhiên người chủ của chính nó còn kinh sợ rộng lớn.

Cô trừng đôi mắt lên coi anh thấy lúc tay anh fake cho tới trước vùng ngực bản thân. Hai tay cô lấp trước vùng ngực, giọng lắp đặt bắp:

- Anh....anh.... tấp tểnh thực hiện đồ vật gi vậy?

Xem thêm: độc nhất vô nhị

- Em ko tính xử lý chỗ bị thương bại sao. Em đang được suy nghĩ đồ vật gi vậy? Hay là em đang được suy nghĩ...

- KHÔNG! KHÔNG HỀ!

Chưa nhằm anh trình bày không còn cô ngắt lời nói ngay lập tức. Mặt cô mẩn đỏ lên. Quý khách hàng nào là bại bới cho tới cô cái hố được không? Cô chui xuống bại cho tới hứng nhục