theo đuổi lại vợ trương uyển giao

Chương 52: Con người ông tớ thế nào?​1726 Words

Trương Uyển Giao nói: “Vẫn ko đưa ra quyết định, cơ đơn giản tư duy của tớ thôi, sau khoản thời gian cậu chuồn, mặt mày đấy chắn chắc chắn với người mong muốn thế chân, nếu như không thì cậu tiếp tục nên ở Nam Cường mãi, đến thời điểm cơ cậu lại ko chịu đựng đâu.”

Bạn đang xem: theo đuổi lại vợ trương uyển giao

Lục Tố Thu giàn giụa căm phẫn: “Thế cũng ko thể nhằm Lê Lãnh Cơ chuồn được, cậu còn ko biết vì sao tớ không thích ở lại Nam Cường sao?”

Đương nhiên biết, chính vì Lê Lãnh Cơ ko ở Nam Cường, nếu còn muốn chỉ hoàn toàn có thể họp mặt một đợt vô tiệc rượu thời điểm cuối năm, tuy nhiên cá tính của Lê Lãnh Cơ lại sở hữu chút lạnh lẽo lùng, Tính từ lúc đợt anh ấy được Lục Tố Thu tỏ tình trước mặt mày người xem ở tiệc rượu thời điểm cuối năm vô phụ vương năm trước đó, anh ấy đang được không hề nhập cuộc nữa rồi.

Lục Tố Thu đột nhiên tự động rạch chỗ bị thương cũ của tôi đi ra vì vậy, Trương Uyển Giao cũng khá lúng túng: “Tố Thu à, là cậu tự động thưa đấy nhé, tớ ko thưa gì đâu.”

Lục Tố Thu vẫn ko không còn giận: “Dù sao thì bảo ai cho tới cũng rất được, tuy nhiên Lê Lãnh Cơ thì ko được, Lê Lãnh Cơ nhưng mà cho tới thì tớ ko chuồn nữa.”

“Được rồi, đang được thưa là chuyện này vẫn ko đưa ra quyết định hoàn thành nhưng mà.”

Trương Uyển Giao suy nghĩ cho tới chuyện chính: “Đúng rồi, tớ dò thám cấu là với việc đấy, cậu đang được ở Nam Cường cũng rộng lớn 1 năm rồi, với từng gặp gỡ Ngô Cao Tuấn chưa?

“Có gặp gỡ.”

Trong lòng Trương Uyển Giao thông thoáng vui sướng mừng: “Gặp ở đâu thế, cô hiểu rõ từng nào về ông ta?”

“Ngô Cao Tuấn là hội trưởng danh dự của hiệp hội cộng đồng BDS Nam Cường, bên dưới danh còn tồn tại hội ngân sách King thường xuyên dùng để làm cứu vãn chữa trị cho tới trẻ nhỏ bị ung thư tiết, nên tôi đang được thay cho mặt mày doanh nghiệp lớn cho tới tối hội kể từ thiện năm ngoái.”

“Con người ông tớ thế nào?”

“Chỉ nhìn kể từ xa xôi thôi, có vẻ như cực kỳ ga lăng, tuy nhiên với chút lầm lì, tuồng như không thích xúc tiếp với tương đối nhiều người, tối hội kể từ thiện ko kết thúc đẩy thì ông tớ đã từng đi rồi.”

Trương Uyển Giao nhíu ngươi, người nhưng mà trong cả Lục Tố Thu cũng cảm nhận thấy “lầm lì”, thì nên lạnh lẽo lùng đến mức độ nào?

Trong toàn bộ những người dân cô quen thuộc biết, ko nhập cuộc hoạt động và sinh hoạt xã uỷ thác, ko nhập cuộc hoạt động và sinh hoạt doanh nghiệp lớn, ko hề nhập cuộc bữa tiệc công cộng nào là, hoạt động và sinh hoạt vui chơi giải trí có một không hai là vẽ bạn dạng vẽ cho tới kho lưu trữ bảo tàng thẩm mỹ bản vẽ xây dựng và được xưng là kẻ “lầm lì”, chỉ mất bản thân Lê Lãnh Cơ.

Nhưng mặc dù vậy Lục Tố Thu vẫn ko cảm nhận thấy Lê Lãnh Cơ lầm lì.

Cho nên người nhưng mà trong cả cô ấy cũng thấy lầm lì, tiếp tục thế nào là đây?

Nhất thời Trương Uyển Giao thấy với chút khó khăn tưởng tượng.

Lục Tố Thu hỏi: “Cậu chất vấn về Ngô Cao Tuấn làm những gì thế?”

Thế là Trương Uyển Giao thưa sơ lược về khuôn khổ Hoàng Liên cho tới cô ấy nghe.

“Muốn nghe ngóng thông tin của ông tớ cũng ko khó khăn, tôi nghe thưa Ngô Cao Tuấn với tình nhân cũ ở Nam Cường, bà ngôi nhà của Phường Lam Yên, tối ni tớ chuồn chất vấn chuyện chung cậu.”

“Phường Lam Yên?” Trương Uyển Giao với chút bồn chồn lắng: “Đó ko nên là Nightclub à? Một bản thân cậu chuồn sao?”

“Không sao, với các bạn chuồn nằm trong.”

“Thế cũng ko an toàn và đáng tin cậy lắm nhưng mà nhỉ?”

“Lâm à, đợt thứ nhất cậu quen thuộc tớ đấy à? Mười sáu tuổi tác đang được vô không còn những nightclub rộng lớn nhỏ từng khu đất Nhật Minh, cậu tưởng loại danh công chúa nhỏ nightclub của tôi là bốc phét ấy à? Ai dám giở trò với tớ?”

“Thôi được, tuy nhiên cậu vẫn nên lưu ý an toàn và đáng tin cậy đấy nhé.”

Mặc mặc dù Trương Uyển Giao phát triển ở quốc tế, tuy nhiên cô vẫn không tới nightclub được bao nhiêu đợt, lần thứ nhất chuồn thấy quá ồn, chẳng nghe rõ rệt được bạn hữu thưa gì, cũng ko chuồn nữa.

Mà Lục Tố Thu thì lại khác hoàn toàn, cô say sưa với sàn bar, khi vẫn ở doanh nghiệp lớn u của Augustus cứ cơ hội vài ba phụ vương ngày lại rủ Trương Uyển Giao nằm trong chuồn quẩy.

Sau này Hoàng Lập Thành vứt Lục Tố Thu cho tới Nam Cường, cô vẫn luôn luôn suy nghĩ ko biết với lên quan lại cho tới vẹn toàn nhân này sẽ không.

Tối mới nhất về cho tới thành phố.  

Tiểu Vũ Tử được Lâm Kiến Đông đưa tới Disney nghịch tặc rồi, trong nhà chỉ mất từng bản thân Dì Bảy đã từng hoàn thành cơm trắng kể từ sớm chỉ đợi cô về.

Trương Uyển Giao xin chào chất vấn Dì Bảy rồi ngồi xuống nằm trong ăn cơm trắng với bà.

Xem thêm: luôn có giáo viên phải mời phụ huynh

Dì Bảy cảm khái: “Quốc Anh ko trong nhà, trái ngược lại sở hữu chút yên tĩnh tĩnh.”

Trương Uyển Giao cũng tán thành với bà.

Lúc đầu 1 mình cô dọn cho tới đó cũng ko cảm nhận thấy với gì sai trái, mặc dù sao thì trước đó khi ở lân cận Hoàng Lập Thành, gia tốc anh về ngôi nhà cũng không thực sự cao.

Sau này Tiểu Vũ Tử cho tới, ở mặt mày cô bao nhiêu mon, song khi Lâm Kiến Đông đem cậu chuồn, cô lại thấy với chút xa lạ.

Dì Bảy hỏi: “Đúng rồi, giấy tờ thủ tục nhận nuôi thực hiện cho tới đâu rồi? Lúc trước nghe cô và cậu Lâm thì thầm, nghe bảo với chút yếu tố, yếu tố gì thế?”

Nhắc cho tới điểm đó, Trương Uyển Giao với chút phiền não: “Cũng biết yếu tố tư liệu gì cơ Uỷ ban dân chúng không tồn tại cơ hội nào là nhận định và đánh giá Quốc Anh là con trẻ bị vứt rơi, không chỉ có thế giờ lại lấy chuyện con cháu đơn thân ly hít đi ra thưa mãi.”

“Nếu vẫn mãi ko thực hiện hoàn thành giấy tờ thủ tục thì tiếp tục thế nào?”

“Quốc Anh nên bị đưa tới viện phúc lợi.”

“Thế thì ko được.”

Tuy bảo viện phúc lợi ở trong cơ sở phúc lợi, tuy nhiên một Lúc đã trở nên mang theo thì tư tưởng của đứa bé xíu chắc chắn có khả năng sẽ bị tác động, tiếp tục dễ dàng cảm nhận thấy bản thân là người bị ruồng vứt, sau đây tiếp tục cực kỳ khó khăn nhằm ổn định ấn định lại.

Trương Uyển Giao cũng không thích đem Quốc Anh chuồn, vì thế thiệt sự cực kỳ hiện tượng đau đầu vì như thế chuyện này.

Dì Bảy vì thế dự đáp: “Hay là nhờ cậu ngôi nhà chung chuồn, cậu ấy quen thuộc nhiều người, biết đâu được sẽ hỗ trợ được.”

“Không cần thiết đâu, 1 mình con cháu là được rồi.”

“Mợ ngôi nhà, cô chớ cứng đầu nữa, không tồn tại chuyện gì vì thế chuyện nhanh chóng thực hiện hoàn thành giấy tờ thủ tục nhận nuôi Quốc Anh.”

Những lời nói của Dì Bảy khiến cho Trương Uyển Giao nghẹn lời nói.

Đúng là vậy, Hoàng Lập Thành quen thuộc biết rộng lớn mênh mông cô, quen thuộc nhiều người rộng lớn cô, nếu như nhằm anh đi ra tay thì ắt hẳn chuyện nhận nuôi Tiểu Vũ Tử đơn giản chuyện nhỏ thôi.

“Gần trên đây chắc chắn con cháu sẽ không còn về doanh nghiệp lớn, vì thế cũng khá khó khăn gặp gỡ được anh tớ, chuyện này đợi...”

“Không sao, nhằm tôi thưa với cậu ngôi nhà cho tới.”

Không đợi Trương Uyển Giao thưa dứt câu, Dì Bảy tức thì tiếp lời nói, vỗ ngực đáp ứng bản thân tiếp tục thuyết phục được Hoàng Lập Thành trợ giúp.

Trương Uyển Giao cũng khó khăn lòng kể từ chối, chỉ đành đồng ý.

Suốt quy trình bữa ăn, Trương Uyển Giao bị Dì Bảy một vừa hai phải gạ gẫm một vừa hai phải lừa uy hiếp bắt xay dỗ ngon dỗ ngọt ăn thêm thắt nửa chén cơm, ăn cơm trắng hoàn thành với chút chướng bụng, ngay tắp lự khoác áo khoác bên ngoài ra phía bên ngoài chuồn dạo bước nhằm chi tiêu hoá rời.

Trên khu đất đái khu vực khi thân thích nhận được gold color kim của lá ngô đồng phủ lên, hiện thị huy hoàng bên dưới ánh sáng của đèn lối.

Mỗi căn biệt thự nghỉ dưỡng vô đái khu vực đều xa nhau xa xôi, bảo đảm an toàn sự riêng lẻ của gia chủ rất tuyệt, chuồn cả buổi vẫn ko thấy bóng người.

Trương Uyển Giao cảm nhận thấy buồn ngán, dạo bước một vòng đang được quay trở lại.

Còn không tới cửa ngõ kể từ xa xôi đang được thấy với người đang được đứng trước cổng viện nhòm ngó, toàn thân guộc gò, ăn diện tự do, áo khoác bên ngoài workwear, quần jeans với giầy thể thao.

“Anh dò thám ai thế?”

m thanh của Trương Uyển Giao phân phát đi ra khiến cho người cơ giật thột, gần như là run rẩy vậy cập nhờ vào cửa ngõ, khuôn mặt giàn giụa kinh hoàng hãi.

Hóa đi ra là 1 trong những cô nàng, nhìn có vẻ như khá thanh tú xinh đẹp nhất, hai con mắt lung linh bên trên khuôn mặt nhỏ như bàn tay, đơn giản không tồn tại chút trạng thái nào là, toàn bộ cơ thể choàng lên vẻ cẩn trọng.

“Không... tôi không tìm kiếm ai cả.”

Xem thêm: hệ thống kẻ phản diện

Không đợi đến thời điểm Trương Uyển Giao rất rõ nét, cô nàng cơ đã nâng khẩu trang chống bụi lên tỏ vẻ mong muốn chuồn.

Sắc mặt mày Trương Uyển Giao trầm xuống, chạy về phía bóng sống lưng của cô ấy tớ la lớn: “Đứng lại.”

Bạn đang được hiểu truyện mới nhất bên trên metruyenhot..vn. Truyện được update liên tiếp .Hãy ghi nhớ mỗi ngày vô hiểu các bạn nhé! Cạnh không giống copy tiếp tục thiếu thốn nội dung chương cơ ạ!