thế giới hoàn mỹ tập 110

Chu Vũ Hào kêu thảm thiết, khóe mồm chảy máu, sắc mặt mày White bệch, thăng hà nhưng mà chạy, bị nhiều người xung kích vì vậy, những loại Phù Văn dày quánh, hi quang đãng lóng lánh, người xem đè hắn rời khỏi hành hung.

Thiên tài cũng chính là người, đương đầu mấy trăm thiếu hụt niên mạnh nhất xuất thân mật kể từ những cỗ lạc rộng lớn, hắn cũng ko xứng đáng xem xét, mồm mũi chảy giàn giụa tiết, tóc tai bù xù, vô nằm trong thê thảm.

Bạn đang xem: thế giới hoàn mỹ tập 110

Thường ngày, hắn kiêu ngạo khó khăn thuần, tư hóa học siêu phàm, trước giờ đều chướng đôi mắt đám môn đệ thông thường này, Lúc rỉ tai tuy rằng ko thể hiện rời khỏi sự coi thông thường tuy nhiên trong trái tim vẫn vô cùng khinh thường, vậy nhưng mà lúc này lại bị bọn họ cuồng loạn tiến công.

Mấy trăm thiếu hụt niên kể từ những cỗ lạc kêu gào, hóa trở nên một dòng sản phẩm lũ rộng lớn nhấn chìm hắn, Chu Vũ Hào kêu to: "Ta thiệt ko biết, không tồn tại mối quan hệ gì với nó!"

Thế tuy nhiên, ai tin yêu a? Vừa rồi ngươi còn kháng cự uy lực trên đây, chủ yếu mồm phát biểu bản thân biết nhóc siêu quậy ở đâu, rất đông người chủ yếu tai nghe được, lại phát biểu nếu mà ko cần thì sao ngươi cần chạy trốn?

Chu Vũ Hào chửi rủa ko ngớt, tớ ko trốn sẽ ảnh hưởng tiến công bị tiêu diệt, thực sự là nhảy cho tới Hoàng Hà cũng cọ ko tinh khiết.

"Các đồng đội, bắt hắn lại, kể từ từ thẩm vấn!" Có người kêu la.

Bất vượt lên trước mức độ pk của Chu Vũ Hào cũng ko cần phát biểu xuông, mô tả xung hữu đột, tuy nhiên ko thể chạy bay, lại còn bị thương nặng nề, tuy nhiên hắn vẫn còn đấy kháng đỡn một cơ hội trở ngại.

"Ầm"

Một bàn tay nhỏ vì thế Phù Văn hóa trở nên dấm dúi tiến công nhập sườn trái khoáy của Chu Vũ Hào, hắn như bị sét tiến công, toàn bộ cơ thể phun cất cánh, hét thảm một giờ, Phù Chưởng này cũng vượt lên trước kinh sợ rồi, tiến công gãy toàn bộ khung sườn trái khoáy của hắn.

Lần này hắn mới nhất trượt xuống khu đất, nhập nháy đôi mắt bị đại dương người chứa đựng, một đám người cuồng loạn giẫm, hắn ôm đầu, cuống quýt vàng bảo đảm vị trí hiểm.

"Gào..."

Chu Vũ Hào kêu gào, trái khoáy thực rất khác tiếng động của quả đât rồi nhưng mà tương đương dã thú gào thét. Toàn cỗ hàm răng của hắn đều bị tiến công cất cánh, bị người xem vừa phải giẫm vừa phải tiến công khiến cho toàn thân mật vô lực.

"Không được. Tiếp tục vì vậy, Vũ Hào sẽ không còn toàn mạng!" Có người của nhân tài doanh nhỏ tiếng nói.

Tuy rằng cơ hội xa xăm, không dừng lại ở đó còn tồn tại rộng lớn bao nhiêu ngàn con người ngăn trở, mặc dù thế bọn họ vẫn thoang thoáng trông thấy. Chu Vũ Hào trượt quỵ rồi, nối tiếp vì vậy chắc chắn là tiếp tục rơi rụng mạng.

Đây ko cần có duy nhất một nhị người nhưng mà là bao nhiêu trăm con người nằm trong rời khỏi tay, chỉ việc giẫm giẫm cũng hoàn toàn có thể giẫm hắn trở nên thịt nhừ.

"Ầm ầm"

Phù Văn lấp loáng, đạo âm như thác nước, đinh tai nhức óc, nhị người dân có mối quan hệ rất tốt với Chu Vũ Hào nhảy lên, tiến công về điểm bại liệt. Dùng Báo Thuật banh lối. Trong nháy đôi mắt tiến công cất cánh rất đông người.

Chỉ nhập chớp đôi mắt thì đem rộng lớn mươi thiếu hụt niên ho rời khỏi tiết, trượt bên trên mặt mày khu đất ko dứng dậy được.

Trong phút chốc hiện nay ngôi trường yên lặng tĩnh, thực sự có công năng kinh hoảng sợ. Hai người này thấy thế cũng yên lặng tâm. Sắc mặt mày lạnh lẽo lùng, nhanh gọn nhẩy vào, rời khỏi tay lần tiếp nữa tiến công cất cánh tăng mươi bao nhiêu người.

"Đệ tử của nhân tài doanh bắt nạt người mới nhất, tất cả chúng ta kể từ cỗ lạc cho tới Bổ Thiên những lẽ nào là nhằm bị tóm gọn nạt sao? Đoàn kết lại, phản kháng a!" Nhóc tỳ láo nháo nhập đám người hô lớn.

Nháy đôi mắt, vô số người lửa giẫn dữ thiêu thắp, chính vì vừa phải nãy tận đôi mắt trông thấy, nhị người này rời khỏi tay vô cùng hiểm độc, tăng trưởng ngay tắp lự tiến công trượt nhị tía mươi người môn đệ mới nhất, vẻ mặt mày ngạo nghễ, lạnh lẽo lùng, coi thông thường bại liệt mặc dù là ai đều hoàn toàn có thể nhìn rời khỏi.

"Bắt nạt tất cả chúng ta mới nhất nhập môn sao? Trực tiếp tiến công thịt tất cả chúng ta, cần yêu cầu lại công đạo vì như thế những huynh đệ bị thương rời khỏi ngụm khí!"

"Người của nhân tài doanh đem gì quan trọng đặc biệt, ỷ lại nhập nhập môn sớm ngay tắp lự mong muốn xưng vương vãi xưng bá sao? Đánh nhị thằng hung hăng càn quấy kia!"

Nơi trên đây sôi trào, thứ tự này sẽ không cần là bao nhiêu trăm con người, nhưng mà là rộng lớn ngàn con người xông về phía đằng trước, vô nằm trong cuồng loạn, những loại Phù Văn cất cánh lên nằm trong ném về nhị phía nhị người bại liệt.

Hai người này tức thời hoảng sợ hãi, kinh hoảng sợ lại không còn tác dụng, bọn họ cũng trở thành đại dương người chứa đựng, những loại hào quang đãng lấp lóe, đả kích vì thế người xem hợp ý lại kinh sợ và kinh người biết bao.

"A phốc..."

Rất thời gian nhanh, nhị người này đã trở nên tiến công mang lại phun tiết giàn giụa mồm.

"Ầm", "Ầm"

Trong phút chốc, nhị bàn tay nhỏ thần túng bấn vì thế Phù Văn hóa trở nên xuất hiện nay, cũng thẳng vỗ nhập bên trên người bọn họ, ngay thức thì xương cốt gãy vỡ mươi bao nhiêu cây, mức độ pk của nhị người giảm tốc mạnh, bị người xem nhấn chìm.

Đến trên đây, nhóc tỳ thành công xuất sắc ngay tắp lự tháo lui rời khỏi, người kêu gào trước tiên bất ngờ là nó, người tiến công một quyền cũng chính là nó, thời tự khắc chủ chốt rời khỏi tay trọng thương tía người bại liệt cũng vẫn chính là nó.

Hiện bên trên tía người Chu Vũ Hào bị dìm ngập nó ngay tắp lự nhanh gọn tháo lui về hâu phương, cảm nhận thấy chuyện này khá hoàn hảo nhất, thiện tai thiện tai, tía người tự động cầu phúc chuồn.

"Gào. . ."

Bị tiến công một khi, tía người gào khóc thảm thiết, quỳ xuống khu đất cầu van nài bỏ qua đều không có tác dụng.

Người của nhân tài doanh nhíu ngươi, nối tiếp vì vậy chắc chắn là sẽ có được phiền toái rộng lớn, tía người ko cần bị phế truất đó là tiếp tục bị tiêu diệt, người xem nhìn nhau, đem người đi kiếm trưởng lão, còn tồn tại vài ba người tiến thủ lên, bên nhau rời khỏi tay mong muốn cứu giúp tía người bại liệt.

"Thiên tài doanh Lúc dễ dàng người a, vừa phải nãy tuy rằng rằng bọn họ nhã nhặn hữu lễ, tuy nhiên lúc này coi rời khỏi bất vượt lên trước là làm những công việc rời khỏi vẻ, không còn thảy đều là fake cỗ, giờ khắc này lòi ra răng nanh, mong muốn khai chiến nằm trong bọn chúng ta!"

Một giờ kêu vang lên, điểm này sôi sùng sục, rộng lớn tía ngàn thương hiệu môn đệ mới nhất bên cạnh đó tuôn về điểm này, Phù Văn như mưa rơi xuống, tiến công cất cánh bao nhiêu vị nhân tài.

Nhóc tỳ đờ rời khỏi, nó chỉ đúng khi đẩy một chiếc thôi, ko suy nghĩ cho tới sự tình thực hiện rộng lớn vì vậy, nó ngay tắp lự chạy mất hút như 1 làn sương.

Bên nhân tài doanh cũng nổi xung, rất đông người toàn thân mật vạc sáng sủa, sẵn sàng dùng Báo Thuật cường đại, quét tước ngang những môn đệ mới nhất nhập môn phía đằng trước, khiến cho bọn họ rõ rệt ai mới là nhân tài.

Vũ Phong nhíu ngươi, cứ đối kháng vì vậy, hoàn toàn có thể tiếp tục dẫn cho tới xung đột quy tế bào rộng lớn, đến thời điểm này còn ko biết là ai tiếp tục Chịu đựng thiệt trên đây, hắn mong muốn ngăn chặn, tuy nhiên biết Chắn chắn không còn tác dụng.

Xem thêm: doc truyen 1001 dem tan hon

"Ầm ầm!"

Hai mặt mày chính thức người sử dụng Phù Văn đối kháng, bão táp bột phát, thẳng nổ tung bên trên ko trung, tạo hình một luồng độ sáng mạnh mẽ, hoàn toàn có thể phá vỡ bao nhiêu ngọn núi.

"Dừng tay!"

Một giờ quát tháo lớn truyền cho tới, một chiếc hồ nước lô vỏ vàng kể từ nhập hư vô xuất hiện nay, gold color óng, toả rời khỏi hi quang đãng, tiếp sau đó tương tự là cá voi hít nước, nuốt không còn toàn bộ bão táp mạnh mẽ đầy đủ nhằm hủy hoại một vùng núi nhập mồm hồ nước lô.

Mọi người hãi kinh, cảm nhận thấy một loại khí tức kinh xịn, bên trên hồ nước lô bại liệt có duy nhất một Phù Văn, lấp loáng ko yên lặng, giống như là đang khai thiên lập địa, khiến cho vạn linh lập cập rẩy, thoang thoáng lại sở hữu khí Hỗn Độn chứa đựng.

Cuối nằm trong, hồ nước lô vỏ vàng nhỏ chuồn, Phù Văn mất tích, xoay tròn trĩnh hóa trở nên lớn hài lòng bàn tay, rớt vào nhập tay một ông lão, đó là ông lão trước khi ngồi xếp vì thế ở trước tô môn.

Lúc này, vẻ mặt mày ông uy nghiêm chỉnh, đang được không tồn tại nụ cười cợt, khác thường nghiêm chỉnh nghị quát tháo lên: "Người đứng vị trí số 1 sinh chuyện thứ tự này đều diện bích tía năm!"

Nguyên bạn dạng nhóc tỳ đám người vận hành rời khỏi xa thẳm đều dựng trực tiếp lỗ tai, sau thời điểm nghe được bao nhiêu câu này, nhanh gọn chạy về. Nếu như kể từ nhập một mình rời khỏi dường như vượt lên trước quái quỷ dị rồi, chất lượng tốt rộng lớn là bám theo dòng sản phẩm người chuồn.

Ánh đôi mắt ông lão khiếp người, hòn đảo qua quýt những môn đệ. Trong lòng thì thầm kêu ca, ngay thức thì tiếp thu tía ngàn môn đệ, trái khoáy nhiên xẩy ra yếu tố rộng lớn, ko ngờ lại nội chiến.

Rất thời gian nhanh, bao nhiêu vị trưởng lão xuất hiện nay, từng người đều xoa những giọt mồ hôi lạnh lẽo, nhất là Hùng Phi nằm trong Trác Vân, trong trái tim thiệt là tức giẫn dữ, làm thế nào nhưng mà sóng trước ko yên lặng sóng sau lại cho tới a? Năm ni sau thời điểm tiếp thu môn đệ, đều không tồn tại một chuyện nào là tiện nghi.

Bọn bọn họ chính thức khảo sát cho tới nằm trong là xẩy ra chuyện gì, thành phẩm thực hiện người ko phát biểu gì, căn bạn dạng không tồn tại ai là kẻ đẫn đầu sinh chuyện, chỉ mất bao nhiêu kẻ xui xẻo.

Xương cốt toàn bộ cơ thể Chu Vũ Hào đều gãy chín phần mươi. Hai người không giống cũng bị thương nặng nề. Dĩ nhiên tàn phế truất. Dù điều chăm sóc vì thế Dược Tán thì đoán chừng cũng cần thời hạn bao nhiêu mon mới nhất hoàn toàn có thể hồi phục như cũ.

Mọi người phần nhiều đều là thong manh quáng tuân theo, cũng ko cần thiệt sự mong muốn đột biến đảo chính.

"Tại sao ngươi phát biểu biết thằng nhóc bại liệt ở điểm nào?" Trác Vân trưởng lão chỉ nhập Chu Vũ Hào teo quắp bên trên mặt mày khu đất. Vừa tức vừa phải giẫn dữ, chửi mắng xối xả một trận. Chỉ xoàng thổ lộ nhị chữ "Đáng đời".

Chu Vũ Hào tràn trề oan ức, hắn cảm hứng mồm bản thân thực sự tiện, tuy nhiên loài vật nhỏ ko thấy rõ ràng dung mạo bại liệt càng tiện, vượt lên trước thiếu hụt đạo đức nghề nghiệp rồi, làm thế nào ngươi ko nên biết đích sai ngay tắp lự đấm tớ một chiếc, chất vấn rõ rệt rồi tiến công ko được sao?!

Đồng thời, trong trái tim hắn cũng khá ngờ vực, chủ yếu bản thân là nhân tài, làm thế nào lại bị một quyền của thằng nhóc bại liệt tiến công mang lại nở hoa giàn giụa mặt mày, suýt chút nữa thì bất tỉnh nhân sự đây? Cũng ko kịp trách cứ né. Chỉ là hắn lo ngại ngùng thổ lộ hình mẫu ngờ vực vấn này, hoảng sợ rơi rụng mặt mày.

Không hề đem người đứng vị trí số 1, bất ngờ cũng tiếp tục không tồn tại chuyện diện bích tía năm, ông lão cố hồ nước lô vỏ vàng vung ống tay áo thẳng tách chuồn.

"Các ngươi... Thực sự là tức bị tiêu diệt ta!" Hùng Phi trưởng lão, Trác Vân trưởng lão rít gào đầy đủ nửa canh giờ mới nhất tịch thu "Khuyển Ma Công", căm giẫn dữ tách chuồn.

Lúc phong tía dần dần tắt, nhóc tỳ nháy đôi mắt với Thanh Phong đứng cơ hội bại liệt ko xa thẳm, vẻ mặt mày vui vẻ. xem bên trên TruyenFull.vn

Cái mồm nhỏ của Thanh Phong ngay thức thì tròn trĩnh như trái khoáy trứng, suýt chút nữa thì kêu lên, phong tía rộng lớn vì vậy là vì một tay đái ca ca thực hiện ra? Đây cũng vượt lên trước kinh sợ rồi!

Một đám phái nam phái đẹp con trẻ tuổi hạc chạy cho tới, đều khoảng chừng bên trên nhị mươi tuổi hạc, đều đang được tiến thủ nhập Bổ Thiên những rộng lớn tám năm, tiềm năng kinh người. toán bọn họ tiếp đây phụ trách cứ xử lý kết quả, một phía giảng giải mang lại người xem quy củ đồng môn ko được tiến công nhau, một phía phụ trách cứ điều trị cho những người bị thương.

"Sư huynh, huynh biết hồ nước lô bên trên tay ông lão khi nãy là bảo vật gì ko, người sử dụng thiệt chất lượng tốt a, kết trái khoáy ở điểm nào là thế?" Nhóc tỳ cho tới ngay sát chất vấn.

"Tiểu bậm bạp, đệ thiệt là tò lần a, loại dụng cụ này đệ cũng chớ suy nghĩ cho tới, còn chất vấn kể từ điểm nào là kết trái khoáy, lẽ nào là đệ mong muốn chuồn hái một trái khoáy sao?" Một vị sư huynh vô cùng hiền đức lành lặn cười cợt phát biểu.

"Nếu thiệt là đem loại hồ nước lô này, bất ngờ cũng chuồn hái một trái khoáy, thiệt sự người sử dụng vượt lên trước chất lượng tốt." Nhóc tỳ thổ lộ thực hiện vị sư huynh bại liệt tức tự khắc yên lặng.

Mấy vị sư tỷ xinh rất đẹp kề bên đều cười cợt khẽ, lấy tay bao phủ mồm, một vị sư tỷ nói: "Tiểu bậm bạp chớ suy nghĩ nữa, này đó là chí bảo của Bổ Thiên những tất cả chúng ta, vì thế Tế Linh kết rời khỏi, nhóc còn mong muốn chuồn hái nữa không?"

"A?" Nhóc tỳ lắc nảy cả bản thân, nguyên vẹn lai Tế Linh của Bổ Thiên những là 1 giàn chạc hồ nước lô, vượt lên trước thần túng bấn.

Phong tía ngừng lại, thường xuyên bao nhiêu ngày qua quýt chuồn.

Không còn tồn tại người tìm hiểu Thanh Phong làm cho phiền toái, nó hoàn toàn có thể yên tâm tu hành, điều này thực hiện mang lại nhóc tỳ yên lặng tâm, tiếp sau đó nó chạy mọi nơi không xa lạ Bổ Thiên những.

Khu vực này thiệt sự vô nằm trong mênh mông, đơn giản điểm tu hành của môn đệ thì đem mấy trăm ngọn Linh Sơn, nhưng mà trưởng lão, cao tầng liền kề thì sẽ càng là từng người lắc cứ một ngọn Cổ Sơn ngoạn mục.

Ngoài rời khỏi, còn tồn tại thật nhiều địa điểm bí mật, tương tự Nguyên Thủy Đại Hoang, ko mang lại môn đệ cho tới ngay sát, càng rộng lớn to hơn.

"Nơi bại liệt đó là Thánh Viện a." Nhóc tỳ nhìn rời khỏi xa thẳm một miếng mênh mông đem sương thong manh lếu độn cuộn trào mạnh mẽ.

"Ồ, mang trong mình 1 người!" Chính thời điểm hiện tại, nó cảm nhận thấy hãi kinh, Thánh Viện được khí lành lặn chứa đựng, ko cơ hội nào là rất rõ nét, chỉ hoàn toàn có thể thấy một tuyến đường dẫn cho tới phần cuối của lếu độn.

Trên tuyến đường bại liệt, mang trong mình 1 người thiếu hụt niên, kiên lăm le bước từng bước về phía đằng trước, thực hiện cho những người mang trong mình 1 loại cảm hứng khó khăn trình diễn mô tả vì thế điều, tương tự nằm trong trời khu đất kí thác hòa, hóa trở nên tiện thể, nằm trong tận hưởng nằm trong đại đạo.

Nhưng nhưng mà, song hắn vẫn chuồn bên trên tuyến đường này lại ko cơ hội nào là tiếp cận cuối lối, tuyến đường tương tự không tồn tại tận nằm trong.

"Thạch Nghị." Nhóc tỳ khẽ phát biểu.

Nó tin yêu tưởng người bại liệt chắc chắn đó là Thạch Nghị uy lực, nhập số những hình hài nằm trong tuổi hạc thì hắn được xưng là tồn bên trên gần như là thần.

Xem thêm: hai vạn dặm dưới biển

"Hắn một mực bước tiến, nhường nhịn như đã đi được thật nhiều ngày, tuy nhiên trước sau vẫn ko tiếp cận cuối lối." Nhóc tỳ tâm trí, Thượng Cổ Thánh Viện trái khoáy nhiên thần túng bấn.

Nơi bại liệt trọn vẹn u ám và đen tối, nước ngoài trừ một tuyến đường, chỉ mất lếu độn, ko biết thông phía điểm nào là, phân minh Thạch Nghị một mực phía trên lối, nhìn như đang được tiến thủ lên, tuy nhiên từ trên đầu cho tới cuối không tồn tại tăng trưởng vài ba bước.

"Con lối này sẽ không giản dị, chỉ đứng trên đây nhìn, bản thân ngay tắp lự cảm nhận thấy một loại tiếng động của đại đạo nổ vang, hắn chuồn bên trên trên tuyến đường bại liệt, tuy rằng rằng vẫn không tồn tại phi vào Thượng Cổ Thánh Viện, mặc dù thế vì vậy cũng hoàn toàn có thể được quyền lợi lớn rộng lớn."