sự hấp dẫn của tổng tài

Chương 32 Tình cảm tối hôm đó

“Câm mồm lại!” Thu Di vừa phải banh mồm thì đã biết thành Bạch Trúc Vi ngắt điều, “Mọi người thao tác ở doanh nghiệp lớn thì nên dĩ hoà vi quý, chỉ là vì ko cảnh giác thực hiện sập một ít nước lên trên người cô tuy nhiên cô ko bỏ dở, cô thực hiện vì vậy sở hữu đích không?”

Bạn đang xem: sự hấp dẫn của tổng tài

Thu Di banh mồm, cô tao hoảng hốt, hoảng hốt vụ việc vỡ lở, tuy nhiên cũng không đủ can đảm ngăn chặn Bạch Trúc Vi, cho dù sao thân thiện phận của Bạch Trúc Vi cũng rõ nét vì vậy.

Bây giờ yên lặng tĩnh lại, có lẽ rằng cô tao còn hoàn toàn có thể cứu giúp lấy bản thân.

Lâm Tân Ngôn lặng lẽ để ý hành vi hỗ tương của Bạch Trúc Vi và Thu Di.

Cô chỉ cảm nhận thấy giá tiền.

Không nên là khung hình giá tiền.

Mà là tim giá tiền.

Bởi vì như thế cô gả mang đến Tông Cảnh Hạo tuy nhiên thực hiện mang đến nhiều người hận cô vì vậy.

Vốn tưởng rằng chỉ là 1 trong cuộc thanh toán giao dịch giản dị và đơn giản, giờ đây lại sở hữu nhiều phiền toái vì vậy.

Cô suy nghĩ không hiểu biết, cũng suy nghĩ ko thông, rõ nét biết hôn nhân gia đình của cô ý và Tông Cảnh Hạo là thanh toán giao dịch, tại vì sao lại ko thể gật đầu cô vì vậy.

Thu Di hung hãn trừng đôi mắt nom Lâm Tân Ngôn.

Cô chỉ coi như ko phát hiện ra.

Sợ là cô tao bị người không giống tận dụng mà còn phải ko biết.

Rất thời gian nhanh, Quan Kình đặt chân vào, nom Thu Di một chiếc, “Cô bị thải hồi rồi.”

Thu Di ngớ người một khi, “Không nên tôi cố ý.”

“Cô thực hiện vật gì thì tự động bản thân biết.” Quan Kình xoay người, liếc nom quý khách một chiếc, những người dân coi chuyện sung sướng đều vươn lâu năm cổ, mong muốn nghe rõ ràng điều Quan Kình mong muốn rằng.

“Muốn biết thì khi tan thực hiện cho tới chống camera xem xét lại camera, đó là doanh nghiệp lớn, ko nên chợ, Cửa Hàng chúng tôi ko cần thiết nhân viên cấp dưới ko cấu kết, kỳ vọng quý khách lấy chuyện này thực hiện bài học kinh nghiệm.” Nói hoàn thành Quan Kình ngay lập tức giải thể quý khách, “Phải làm những gì thì mau đi làm việc chuồn.”

Mọi người quay về địa điểm của tôi, Lâm Tân Ngôn cũng quay về địa điểm của tôi, Tông Cảnh Hạo bước thoát khỏi văn chống, cho tới chống họp nhằm họp, Thu Di phát hiện ra Tông Cảnh Hạo ngay lập tức chạy lại.

“Tổng giám đốc Tông, ko nên tôi cố ý đâu.”

Tông Cảnh Hạo không thích nghe cô tao nhiều điều, vượt lên cô tao, nối tiếp bước đi chuồn về phía chống họp.

Thu Di vẫn mong muốn xua đuổi theo gót ngay lập tức bị Quan Kình kéo lại, “Tự cô thực hiện chuyện gì thì tự động rõ ràng, cô cũng biết cá tính của tổng giám đốc Tông.”

“Nhưng——“ Thu Di banh mồm mong muốn lý giải, tuy nhiên trừng trị hiện nay căn phiên bản ko thể lý giải rõ ràng.

Quan Kình nom cảnh cáo cô tao một chiếc rồi trở về phía chống họp.

Thu Di không thích bị thôi việc vì vậy, cô tao nên chuồn cầu van nài Bạch Trúc Vi, phụ thuộc vào mối quan hệ của Bạch Trúc Vi và Tông Cảnh Hạo, chỉ việc Bạch Trúc Vi van nài hùn cô tao thì chắc hẳn rằng chuyện này còn tồn tại thời cơ cứu giúp vắng vẻ.

Cô tao đợi ở cửa ngõ chống họp.

Hơn một giờ đồng hồ sau hội nghị kết đốc, cửa ngõ chống hội nghị banh đi ra, khung hình to lớn của Tông Cảnh Hạo đứng ở cửa ngõ, sau sườn lưng anh là Quan Kình và Bạch Trúc Vi.

Nhìn thấy cô tao, hầu hết quý khách đều chau mi.

Thu Di nhào lên phần bên trước cầm lấy cánh tay Bạch Trúc Vi, “Chị Vi, chị phải xin phép hùn em, em tạo ra khó khăn dễ dàng mang đến Lâm Tân Ngôn đều là vì như thế chị—-”

“Cô rằng linh tinh ranh vật gì vậy?” Bạch Trúc Vi gằn giọng, một tay đẩy cô tao đi ra.

“Nhưng rõ nét là chị rằng chị ko quí cô tao.” Thu Di ko cho rằng Bạch Trúc Vi lật mặt mày thời gian nhanh vì vậy.

“Tôi ko quí cô tao, tuy nhiên tôi sở hữu bảo cô chuồn tạo ra khó khăn dễ dàng mang đến cô tao không?” Bạch Trúc Vi phỏng vấn.

Cô tao ko quí Lâm Tân Ngôn, tuy nhiên, điều của cô ý tao rõ nét ám chỉ, “Nhưng—”

“Chuyện tự bản thân thực hiện thì tự động nên trả giá bán.” Bạch Trúc Vi gọi đảm bảo cho tới, “Lôi cô tao đi ra ngoài!”

“Chị Vi, cầu van nài chị hãy van nài hùn em, em ko thể tổn thất việc làm này được!”

Bạch Trúc Vi không nói, ko biết điều rằng linh tinh ranh ko biết nặng trĩu nhẹ nhõm này của Thu Di tiếp tục thực hiện Tông Cảnh Hạo suy nghĩ cô tao ra làm sao.

Xem thêm: hai vạn dặm dưới biển

Cứu cô ta?

Còn lâu mới nhất sở hữu cửa ngõ.

Nhìn thấy không thể kỳ vọng gì, Thu Di tức giẫn dữ quan sát về phía Bạch Trúc Vi hét lên, “Bạch Trúc Vi cô là vật qua chuyện cầu rút ván, cô vờ vịt nhân hậu lành lặn, cô sợ hãi tôi thôi việc, cô sẽ không còn được bị tiêu diệt tử tế—”

“Còn ko lôi cô tao ra phía bên ngoài, nhằm cô tao ở phía trên tạo ra tổn thất trật tự động sao?” Quan Kình khiển trách cứ một câu, đảm bảo sử dụng tăng mức độ nhanh gọn thực hiện tiếng nói của Thu Di bặt tăm ngoài vị trí này.

Tông Cảnh Hạo nhường nhịn như đặc biệt ghét bỏ trò mỉm cười này, bước đi anh bước đặc biệt thời gian nhanh.

Bạch Trúc Vi theo gót.

Sau khi vô văn chống, Bạch Trúc Vi tiến bộ lên kể từ đàng sau ôm siết lấy vòng eo thon dĩ nhiên của anh ấy, “Anh Hạo, anh nghe em nói—” Gương mặt mày cô tao áp vô bờ sườn lưng thoáng rộng của anh ấy, “Em chỉ rằng em ko quí cô ấy, tuy nhiên em thực sự ko bảo người chuồn tạo ra khó khăn dễ dàng mang đến cho cô ấy.”

Tông Cảnh Hạo cúi đầu, nom đôi bàn tay đang được ôm siết lấy eo bản thân của cô ý tao, “Anh từng rằng, anh tiếp tục mang đến em một danh phận, cần thiết gì nên nôn nóng như vậy?”

Nói hoàn thành anh ngay lập tức gỡ tay Bạch Trúc Vi đi ra, “Anh chạm vô em, mặc dầu ở vô trường hợp nào là, anh đều tiếp tục phụ trách, sau đây ko cần thiết tạo ra khó khăn dễ dàng mang đến cô ấy.”

Bạch Trúc Vi không thích buông tay đi ra, tuy nhiên mức độ lực của Tông Cảnh Hạo quá nặng, cô tao không tồn tại cơ hội nào là chỉ hoàn toàn có thể bị nghiền buông tay đi ra.

“Anh Hạo, thực sự em không tồn tại thực hiện vì vậy, mặc dầu em thực hiện sai chuyện gì thì đều là vì như thế anh, em yêu thương anh thì sở hữu gì sai sao? Em theo gót anh lâu vì vậy, anh còn không hiểu biết em sao?” Bạch Trúc Vi nước đôi mắt lưng tròng nom anh, “Đừng nói đến việc hiến dưng khung hình mang đến anh, trong cả bảo em bị tiêu diệt vì như thế anh thì em cũng đồng ý, em quí anh, yêu thương anh, em hoảng hốt tổn thất anh!”

Biểu cảm của Tông Cảnh Hạo buông lỏng một ít, ko nên vì như thế ý tình tâm thành thiết tha của cô ý tao, suy mang đến nằm trong, vẫn chính là tình thân tối hôm cơ.

Anh fake tay vệ sinh nước đôi mắt ở khoé đôi mắt cô tao, “Anh ko mắng em, tại vì sao em khóc, mong muốn nhằm anh mượt lòng sao?”

Nước đôi mắt ứ đọng bên trên khoé đôi mắt rơi xuống, cô tao nghẹn ngào, “Em hoảng hốt anh ko cần thiết em, kể từ nhỏ cho tới rộng lớn em không tồn tại người thân trong gia đình, vững mạnh ở trại trẻ em không cha mẹ, nhằm hoàn toàn có thể bay ngoài cuộc sống đời thường ở trại trẻ em không cha mẹ, em nên nỗ lực học hành, tiếp sau đó ông trời thương em nhằm em gặp gỡ được anh, anh là người thân trong gia đình độc nhất của em, người độc nhất em quí, em ko thể tổn thất anh—”

Tông Cảnh Hạo, “Sẽ ko, anh đã nhận được điều em thì tiếp tục mang đến em.” Anh thu tay lại, xoay người ko nom cô tao nữa, “Đi thao tác chuồn.”

Bạch Trúc Vi ngày càng không hiểu biết anh.

Bạch Trúc Vi, “Anh Hạo.”

Tông Cảnh Hạo, “Đi chuồn.” Trong xúc cảm của anh ấy ẩn ỉm một ít ko kiên trì, rõ nét là không thích rằng nhiều cho tới chủ thể này.

Bạch Trúc Vi chỉ hoàn toàn có thể thoát khỏi văn chống trước.

Cô tao ngày càng không hiểu biết được hành vi của Tông Cảnh Hạo, chủ yếu vì như thế sở hữu loại cảm hứng ko xác lập này, thực hiện ngược tim đang được yên lặng bình của cô ý tao lại khơi dậy.

Cô tao chuồn vào trong nhà dọn dẹp vệ sinh, gọi một cuộc điện thoại cảm ứng.

“Không nên cô đang được rằng là đang được đi ra tay rồi sao?  Tại sao cô tao vẫn sờ sờ xuất hiện nay ở vô công ty?”

“Thất bại rồi.” Lâm Vũ Hàm cũng khá tức giẫn dữ.

Bạch Trúc Vi tức giẫn dữ đến mức độ mong muốn mắng Lâm Vũ Hàm, tuy nhiên vẫn còn đó nên dùng cho tới nên cô tao chỉ hoàn toàn có thể kìm nén sự tức giẫn dữ, “Sao lại hoàn toàn có thể thất bại?”

Lâm Vũ Hàm, “Tôi và u tôi lơ là, chỉ mò mẫm một người con trai, thành quả là nhằm cô tao chạy bay mất!”

Bạch Trúc Vi thực sự đặc biệt mong muốn mắng một câu ngu ngốc!

Bạch Trúc Vi, “Vậy cô bỏ dở mang đến cô tao vì vậy sao?”

Lâm Vũ Hàm, “Mẹ tôi rằng chắc hẳn rằng cô tao sẽ sở hữu được chống bị, mới gần đây hoảng hốt là ko thể đi ra tay.” Hơn nữa vô doanh nghiệp lớn xẩy ra chuyện, thái chừng của Lâm Quốc An đối u cô tao nhường nhịn như ko đảm bảo chất lượng như lúc trước phía trên nữa.

Bây giờ cô tao nên cầm được Lâm Quốc An trước.

Thực sự nên tựa như tám năm trước đó, fake nhì u con cái Trang Tử Khâm chuồn ngoài thì chúng ta mới nhất thực sự hoàn thành đời.

Bạch Trúc Vi nôn nóng, tuy nhiên cô tao ko thể tự động bản thân đi ra tay, chỉ hoàn toàn có thể nhẫn nhịn, “Vậy cô thời gian nhanh lên một ít.”

Lâm Vũ Hàm, “Sao cô lại nhanh chóng rộng lớn tôi vậy?”

Bạch Trúc Vi ngớ người một khi, trừng trị hiện nay thái chừng vừa phải rồi của tôi vượt lên trên vội vã vàng, “Đâu sở hữu, ko nên tôi nhanh chóng thay cho cô sao? Người phụ phái nữ như Lâm Tân Ngôn, sao hoàn toàn có thể xứng với Tông Cảnh Hạo, cô rằng sở hữu nên không?”

Xem thêm: truyện tiên hiệp xuyên không

Lâm Vũ Hàm, “Đó là vấn đề đương nhiên, vốn là tôi nên gả mang đến Tông Cảnh Hạo, vật ti tiện như Lâm Tân Ngôn mới nhất là kẻ không tồn tại tư cách!”

Bạch Trúc Vi mỉm cười khẩy, Lâm Tân Ngôn không tồn tại tư cơ hội thì Lâm Vũ Hàm sở hữu tư cơ hội sao?

Bạn đang được phát âm truyện mới nhất bên trên Me truyenhot. Truyện được update liên tiếp .Hãy ghi nhớ hằng ngày vô phát âm chúng ta nhé! Cạnh không giống copy tiếp tục thiếu hụt nội dung chương cơ ạ!