rung động thêm lần nữa

Ngày ấy tự đ.ánh một thương hiệu côn đ.ồ nên tôi cần nhập trạm gác cảnh s//át một chuyến, rồi lại vô tình chạm mặt mày các bạn trai cũ Giang Phong ở bại liệt.

“Cô cũng rất đấy.”

Bạn đang xem: rung động thêm lần nữa

“Cũng thông thường thôi, cứng cáp tự các bạn trai cũ dạy dỗ bảo đảm bảo chất lượng.”

Vừa mới nhất phát biểu dứt câu, anh cảnh s//át ngồi trước mặt mày tôi đứng nhảy dậy: “Đội trưởng Giang.”

Tôi xoay đầu nhìn quý phái thì nhìn thấy Giang Phong với vóc dáng thon dài rộng lớn đang được đứng hâu phương anh cảnh s//át.

“Bạn trai cũ thì quên tinh khiết, những tính năng này thì lưu giữ rõ rệt vượt lên trước nhỉ.”

1

Tôi là kẻ phát biểu câu nói. chia ly trước.

Giang Phong không tồn tại ở đâu nhằm chê cả, không chỉ đẹp mắt trai, gia đạo đảm bảo chất lượng nhưng mà hồi còn tới trường anh còn là một crush của biết rất nhiều người nữa.

Tôi ko lưu giữ nổi nguyên nhân tại vì sao nhị đứa lại chia ly, rất có thể là vì yêu thương xa thẳm vượt lên trước khổ sở chăng. Hồi bại liệt tôi còn con trẻ người non dạ, nhiều loại xúc cảm tom góp lại, chỉ đợi với thời cơ là tiếp tục khích động tâm sự.

Nếu như biết trước thời điểm hôm nay hội ngộ anh, chắc chắn tôi tiếp tục make up trước lúc bước đi thoát khỏi căn nhà, sẽ không còn khi nào nói tới câu “bạn trai cũ” bại liệt.

Như thể tôi vẫn tồn tại vương vít người tao vậy.

Tên côn đ.ồ bại liệt thân quen thói, nhập điện thoại cảm ứng thông minh của anh ấy tao với quá nhiều hình hình ảnh của những cô nàng bị chụp lén, và cũng trở thành b.ắt gi.am rồi.

Ký thương hiệu kết thúc anh cảnh s//át cũng mang đến tôi lên đường.

Cô gái bị chụp lén đứng lân cận đã và đang nín khóc, nhị đôi mắt cô ấy đỏ hỏn hoe, phát biểu sao cũng cần chào tôi lên đường ăn mang đến vị được.

Tôi vốn liếng tấp tểnh kể từ chối tuy nhiên Giang Phong còn đang được bại liệt, với thế này tôi cũng cần đạt được chút sĩ diện chứ.

Thế là tôi mỉm cười cợt lịch sự: “Được thôi tuy nhiên tôi còn tồn tại việc, tôi xin xỏ quy tắc lên đường trước.”

Còn đứng nằm trong Giang Phong nhập một không khí nữa tôi sẽ không còn thở được thất lạc.

Lúc lên đường lướt qua loa người Giang Phong, tôi vẫn luôn luôn nhớ gật đầu với anh, không dừng lại ở đó còn tất nhiên một nụ cười cợt xa thẳm cơ hội và khách hàng sáo.

Rất đi ra dáng vẻ bạn nữ cũ điềm tĩnh.

Nhưng sau khoản thời gian thoát khỏi trạm gác cảnh s.át tôi ko cười cợt nổi nữa, quên chũm túi thất lạc rồi.

Đang khi nghĩ về coi với nên đợi Giang Phong tách lên đường rồi mới nhất cho tới lấy hay là không thì tôi lại nghe thấy giờ bước đi kể từ hâu phương.

Vô thức ngoảnh đầu lại, một khuôn mặt đẹp mắt trai lai láng xuất hiện tại ngay lập tức trước mặt mày.

Không thể ko phát biểu, sau tía năm ko gặp gỡ chàng thiếu thốn niên năm xưa vẫn tiết kiệm hơn sự ngây ngô và thay cho nhập bại liệt là việc trưởng thành và cứng cáp, nhìn lại càng thú vị rộng lớn.

Giang Phong đàng hoàng đem túi xách tay mang đến tôi.

Lúc nhận lại túi, tôi lỡ tay chạm nhập ngón tay lành lặn giá buốt của anh ấy, tôi còn ngửi thấy mùi hương th.uốc l.á thông thoáng nữa.

Giang Phong chính thức h.út ít th.uốc kể từ Khi nào?

Đang tấp tểnh lên giờ chất vấn, tôi lại chợt nhìn thấy trên đây ko cần là yếu tố bạn nữ cũ nên chất vấn thế là tôi khẽ ho một giờ.

“Cảm ơn, tôi lú lẫn lộn vượt lên trước.”

“Đâu cho tới nỗi.” Giang Phong giá buốt lùng đựng giờ, ko đem theo đuổi ngẫu nhiên xúc cảm này.

“Bạn trai cũ thì quên tinh khiết, những tính năng này thì lưu giữ rõ rệt vượt lên trước nhỉ.”

2

“...”

Tôi nhịn, tôi nhịn.

“Những công dân đảm bảo chất lượng như tôi thường rất nghe câu nói. chú cảnh s//át, tạo nên dựng một xã hội bình yên ổn là trách cứ nhiệm của từng người nhưng mà.”

Sau Khi phát biểu kết thúc tôi lại thấy ăn năn hận.

Tôi và Giang Phong là các bạn cung cấp tía, sau kỳ đua ĐH anh vẫn tỏ tình với tôi rồi nhị đứa cứ thế cùng cả nhà.

Sau này anh học tập viễn cảnh s//át còn tôi lại cho tới TP. Hồ Chí Minh B học tập hắn.

Hồi còn yêu thương tôi hoặc trêu anh, cố ý gọi anh là chú cảnh s//át.

Bây giờ gọi một giờ chú cảnh s//át nhập trường hợp như vậy này tôi cứ thấy thế này ấy.

Tôi len lén ngước đôi mắt lên nhìn thì thấy Giang Phong đang được rất rất điềm tĩnh, ko một ít đẩy sóng.

Cũng cần, giờ anh vẫn chính là cảnh s//át rồi, với anh nhưng mà phát biểu tôi gọi hoặc người không giống gọi cứng cáp cũng không tồn tại gì khác lạ.

Để rời những trường hợp xấu xí hổ rộng lớn, tôi tất tả đựng bước: “Vậy thì từ biệt.”

Chắc hẳn ai ai cũng biết trên đây chỉ là một trong những câu nói. phát biểu khách hàng sáo, với 1 đôi bạn trẻ vẫn chia ly nhưng mà phát biểu kết đốc rất tốt đó là ko hội ngộ nhau nữa.

Nhưng ko ngờ, tối ấy tôi lại gặp gỡ Giang Phong.

Lý tự vô nằm trong giản dị và đơn giản, với bao nhiêu đứa các bạn cũ ở TP. Hồ Chí Minh B tổ chức triển khai họp mặt, phát biểu là nhằm mừng đón Giang Phong.

Quan hệ thân mật tôi và Giang Phong khá lúng túng, bọn họ cũng ko tấp tểnh gọi tôi cho tới tuy nhiên khi gọi năng lượng điện mang đến Tô Hiểu, trùng khớp là tôi lại đang tiếp tục lên đường lượn phố với cô ấy.

Phản ứng thứ nhất của Tô Hiểu là con quay quý phái nhìn tôi rồi ngập ngừng lên tiếng: “Ờ thì…Uyển Uyển, cuộc họp lớp tối nay… cậu với lên đường không?”

Tiếng nhập điện thoại cảm ứng thông minh quá rộng tôi mong muốn fake nghễnh ngãng cũng ko kịp nữa.

Nghĩ cho tới giọng điệu và vẻ mặt mày giá buốt lùng ban sáng sủa của Giang Phong, tôi ko biết bản thân bị làm thế nào nữa, vuốt tóc rồi cười cợt nói: “Đi chứ.”

Đùa à, nhị đứa vẫn chia ly lâu thế rồi, sao tôi lại không đủ can đảm đi?

Tôi ko lên đường người tao lại nghĩ về tôi luôn luôn nhớ được anh.

Đi.

Phải lên đường.

“...”

Có toàn bộ chín người, Giang Phong là kẻ cho tới sau cùng.

Ồ, cũng ko hẳn, chính vì theo đuổi sau anh còn tồn tại một người nữa.

Ngô Tuyền vẫn đang diện đồng phục, như thể vừa vặn tan thực hiện khuôn mẫu là chạy ngay lập tức sắp tới vậy, xinh đẹp mắt và chín chắn.

Trong khi nói chuyện người xem vẫn đổ vào góc nhìn về phía tía Cửa Hàng chúng tôi.

Tôi biết chuyện Ngô Tuyền từng viết lách thư tình mang đến Giang Phong, tuy nhiên khi đó tôi lại chẳng bao nhiêu bận tâm.

Dù sao thì số thư tình anh có được thiệt sự thật nhiều.

Hồi còn yêu thương tôi còn chẳng bận tâm, giờ tất yếu cũng không tồn tại tư cơ hội.

Tôi chũm ly nước trái ngược cây rồi triệu tập lựa chọn số.

Cậu bạn tri kỷ Trương Lâm của Giang Phong với trách nhiệm thực hiện rét một không khí, tiếp sau đó người xem cũng năng nổ hơn nhiều.

“Giờ mong muốn gặp gỡ c.ông tố viên Ngô cũng khó khăn.” Có người trêu.

Hình như còn tồn tại người nói tới thương hiệu Giang Phong, Ngô Tuyền mỉm cười cợt trả lời: “Chúng tôi gặp gỡ nhau bên dưới tầng.”

Căn chống này thiệt sự rất rất nhỏ, ngồi cơ hội bao nhiêu ghế tôi cũng nghe thấy rất rõ ràng.

Tôi nhằm menu quý phái một phía.

Một khi sau Trương Lâm thốt lên: “Ơ, ai gọi canh cá cay đấy? Anh Phong, anh ko ăn được cay, hoặc là bản thân gọi số không giống nhé?”

Tôi: “...”

Xem thêm: Bảng Xếp Hạng Bóng Đá Ý Serie A Mùa Giải Mới Nhất Tại XoilacTV

Giang Phong nhấp lên xuống đầu: “Không cần thiết đâu.”

Trương Lâm há hốc miệng: “Anh không thích hợp với ớt nhưng mà, vẫn nên…”

Giang Phong nhìn cậu ấy, Trương Lâm bèn yên ổn bặt.

“Được rồi…”

Chỉ là một trong những việc cỏn con cái tuy nhiên lại khiến cho tôi lo lắng không yên trong cả cả bữa tiệc.

Giữa chừng tôi mượn cớ lên đường dọn dẹp, đứng ở hiên chạy dài ngăn Giang Phong lại.

“Cậu ko ăn được cay, tại vì sao lại ko phát biểu mang đến tôi biết?”

Trong tim như với 1 ng.ọn l.ửa bùng ch.áy khiến cho tôi luýnh quýnh.

Sao bỗng nhiên tôi lại từ 1 người bạn nữ cũ đạt chuẩn chỉnh trở thành cô bạn nữ cũ vô lương lậu tâm rồi?

Giang Phong đang được cọ tay, nghe thấy tôi phát biểu thế anh ngừng lại rồi ngước đôi mắt lên nhìn tôi qua loa tấm gương.

Đèn tường chiếu lên khuôn mặt anh, nhìn rất rất nổi trội, hai con mắt anh sâu sắc và điềm tĩnh.

Một khi sau anh mới nhất đựng tiếng: “Diệp Uyển Uyển, cậu luôn luôn chú tâm cho tới vượt lên trước khứ của công ty trai cũ thế sao?”

3

Thú thiệt sau khoản thời gian hội ngộ nhau Giang Phong cũng ko phát biểu với tôi vượt lên trước tía câu, tuy nhiên từng một câu anh phát biểu như mong muốn thực hiện tôi nghẹn ch.ết vậy.

Ai thèm nhằm ý cho tới vượt lên trước khứ của anh ấy.

Với cả, vật gì nhưng mà “luôn” chứ?

Tôi mặt mày ko xúc cảm nói: “Xin lỗi vì thế đã trải cậu tuyệt vọng rồi, tôi không tồn tại các bạn trai cũ này không giống (ngoài cậu) nên ko thể đối chiếu được.”

Giang Phong cụp đôi mắt xuống, anh thư thả rút một tờ khăn giấy má đi ra vệ sinh tay, như thể lời nói bại liệt của anh ấy chỉ là một trong những câu bâng quơ thôi vậy

Tôi trang nghiêm thế đó lại trở nên đi ra đột ngột.

Ngọn l.ửa bùng ch.áy trong tim cũng tắt ngóm.

Diệp Uyển Uyển, mi đang khiến gì vậy.

Sau Khi lấy lại điềm tĩnh, tôi nhắm đôi mắt lại rồi con quay người tấp tểnh tách lên đường.

“Khi bại liệt.” Giang Phong đùng một phát lên tiếng: “Những loại này cũng không hề cần thiết nữa.”

Tôi ngừng bước rồi nhanh gọn lẹ loại bỏ.

Về sau tôi cứ như người bên trên mây ấy, trong tim ngổn ngang.

“Giang Phong, chẳng cần ngày trước cậu đang được thao tác rất tuyệt ở TP. Hồ Chí Minh C sao, sao tự động dưng lại về trên đây vậy?”

Câu chất vấn này của Ngô Tuyền cũng là vấn đề nhưng mà người xem vướng mắc.

Tôi chũm lòng chẳng đặng ngước đầu lên.

Khi ấy trong cả tôi cũng ko biết ở tận sâu sắc trong tâm thức lòng bản thân, rốt cuộc tôi đang được mong chờ anh tiếp tục tâm sự đáp án ra làm sao nữa.

Giang Phong tợp một hớp trà rồi thản nhiên nói: “Cấp bên trên điều gửi công tác làm việc thôi.”

Có người phát biểu đùa: “Cảnh s.át công t.ố và t.òa án với quan hệ quan trọng cùng nhau, trong tương lai anh Phong và lớp phó lưu giữ quan hoài cho tới bọn này nhiều hơn thế nhé.”

Trương Lâm nhảy cười cợt rồi m.ắng một câu: “Quan hệ với bọn họ là biết phiền nhiễu ngay lập tức thôi.”

Tôi nhìn quý phái nơi khác.

Ngay thời điểm hiện nay một cuộc điện thoại cảm ứng thông minh khẩn cung cấp vẫn c.ứu rỗi tôi, ko khi nào tôi thấy vui mừng mừng vì thế tôi đã thực hiện một việc làm rất có thể gọi tùy ý bất kể ngày tối như vậy này.

Vội vàng Chào thân ái người xem, Trương Lâm chất vấn tôi: “Muộn thế này cậu về ko tin cậy, với cần thiết bảo người đem cậu về không?”

Lúc phát biểu câu này, cậu ấy lén liếc mắt nhìn người ngồi lân cận tôi, khoảnh xung khắc ấy cả căn chống đều ngập trong vắng lặng.

Tôi tất tả nói: “Không cần thiết đâu tôi mạnh lắm, sáng sủa ni tôi còn bắt được một thương hiệu côn đ.ồ nữa. Giang Phong cũng biết chuyện này, ko tin tưởng cậu cứ chất vấn cậu ấy.”

Ai cũng bất thần, bọn họ ko biết còn tồn tại chuyện này, tôi và Giang Phong vẫn hội ngộ nhau từ xưa rồi.

Giang Phong gật đầu: “Ừ rất rất xuất sắc.”

Sau sau khi việc ở khám đa khoa, về cho tới căn nhà đã và đang tía giờ sáng sủa.

Tắm cọ thật sạch sẽ rồi ở lên bên trên chóng, người mệt mỏi lả lên đường vẫn chẳng sao chợp đôi mắt được.

Tôi cứ lưu giữ cho tới khoảng tầm thời hạn tứ năm cùng cả nhà hồi ĐH, mỗi một khi ăn cơm trắng sao Giang Phong rất có thể ng.ụy trang xuất sắc cho tới thế, trong cả tôi cũng ko nhìn đi ra được điều không bình thường.

Câu phát biểu tiếp sau đó của anh ấy cứ văng vọng mặt mày tai tôi.

Những loại bại liệt không hề cần thiết nữa, vật gì cần thiết cơ?

Dường như đáp án vẫn rất rõ ràng ràng.

Tôi kéo chăn quấn kín đầu.

Nhưng anh cũng phát biểu rồi, là lúc bại liệt.

4

Con người nên quan sát về phía đằng trước, Cửa Hàng chúng tôi vẫn chia ly lâu rồi, trằn trọc chỉ vì thế một lời nói của anh ấy còn tồn tại nghĩa lý gì?

Diệp Uyển Uyển, mi với chi phí đồ dùng một ít được ko.

Sau Khi tâm trí thông trong cả, tôi dốc lòng mang đến việc làm.

Được khuôn mẫu việc làm của tôi cũng tương đối tất bật, tất cả ngày hôm này đều lắng xuống cùng theo với cái brand name Giang Phong, như thể trước đó chưa từng với chuyện gì xẩy ra vậy.

Ngoài người phụ phái nữ không tồn tại đôi mắt nhìn này bại liệt.

“Uyển Uyển, cậu và Giang Phong… thiệt sự ko thể nữa sao?”

Đọc được lời nhắn Tô Hiểu gửi cho tới, tôi thay cho áo blouse kết thúc rồi mới nhất điềm tĩnh vấn đáp lại.

“Trên đời này còn có nhiều nam nhi như vậy, sao tớ phải cố gắng chấp ôm một chiếc cây ko buông chứ?”

Với khuôn mặt bại liệt của anh ấy, mong muốn tiến thủ cho tới cứng cáp cũng dễ dàng như trở bàn tay.

Tô Hiểu thở lâu năm nghêu ngán: “Nhưng ko cần khuôn mẫu cây nào thì cũng đẹp mắt trai được như Giang Phong.”

“..”

Tôi tắt máy.

Lúc đi qua văn chống khoa, tôi vô tình nghe thấy người xem đang được thì thì thầm nhiều ít.

“Ôi chao, đẹp mắt trai thiệt đấy.”

Nhìn bọn họ túm năm tụm tía lại cùng nhau, tôi chất vấn một câu bâng quơ: “Mọi người coi gì nhưng mà khích động vậy?”

Chị Đan người cùng cơ quan ngoảnh đầu lại, bên trên môi là nụ cười cợt sung sướng.

“Uyển Uyển mau lại trên đây nhìn lên đường, với anh cảnh s//át đẹp mắt trai lắm luôn luôn.”

Nhờ phúc nhập trạm gác cảnh s//át ngày ấy, giờ chỉ việc nghe thấy bao nhiêu chữ bại liệt thôi là tôi lại mong muốn chạy rồi, tuy nhiên hai con mắt lại ko chịu đựng nghe câu nói. nhìn quý phái bại liệt.

Xem thêm: Những giải đấu và pha hightlight bóng đá tuyệt đỉnh trên Xoilac365

Một đoạn đoạn Clip tự người qua loa đàng trở lại được đăng tải bên trên mạng khoảng tầm một giờ trước, và vẫn với rộng lớn chục ngàn lượt quí.

“Sáng ni bên trên đàng Tân Dân với người chũm d//ao ngăn đàng c//ướp của, còn tồn tại nguyên con t//in tuy nhiên và đã được cảnh s//át xử lý vị một đòn rồi. Chân này, eo này tuy rằng đơn thuần góc nghiêng tuy nhiên cũng tương đối đẹp mắt trai.”

Hẫng thất lạc một nhịp.