rể sang đến nhà

Sân cất cánh quốc tế Vân Thành.

Trên tuyến phố rợp bóng mát, một người con trai khoảng chừng chừng tía mươi tuổi hạc đang được ngồi nhờ vào ghế. Anh vừa vặn mới mẻ xuống máy cất cánh riêng rẽ, sắc mặt mũi khá tái mét nhợt, tay châm một điếu dung dịch.

Bạn đang xem: rể sang đến nhà

“Khụ khụ.”

Gió thổi qua loa, anh hít một khá dung dịch lá, rồi bất giác ho khan vài ba giờ, lấy khăn tay lên tủ mồm, một lúc sau lại trông thấy vết ngày tiết đỏ ửng tươi tỉnh.

“Anh Thiên.”

Cách cơ ko xa vời là một trong người thanh niên con trẻ tuổi hạc dáng vẻ người cứng rắn tuấn tú, đem trang phục đen ngòm hiện hữu lên vẻ thẳng thắn và mạnh mẽ và uy lực.

Thấy vậy anh tao lo ngại hấp tấp hỏi: “Anh sao vậy?”

Tiêu Thiên phất ống tay áo, đi ra vẻ không tồn tại gì, thời điểm này phía trên anh mới mẻ lên giờ hỏi: “Tần Minh, chuyện tôi gửi gắm cho tới cậu tiếp tục kết thúc chưa?”

Lúc rỉ tai, vô hai con mắt Tiêu Thiên hiện hữu lên ánh dịu dàng êm ả.

Ngày ấy, trời mưa ồ ạt, anh tao mới chỉ mươi tám tuổi hạc đã biết thành xua thoát ra khỏi căn nhà, phiêu bạt cho tới Vân Thành – một TP.HCM hạng tía.

Trời giá tiền thấu xương, 1 mình anh phiêu bạt đầu đàng, ăn đói đem rét, teo chui rúc lân cận một lô rác rến, vô vọng vô nằm trong.

Đúng thời điểm này, một nhỏ bé gái với khuôn mặt mũi loli, buộc tóc đuôi ngựa, lặng lẽ tiếp cận lân cận anh, vô tay là cái bánh bao rét dấm dúi đem cho tới anh.

“Anh ơi, mau ăn chuồn, chớ nhằm đói bụng…”

Cô nhỏ bé mỉm cười đẹp nhất là thế, đương nhiên là thế.

Bánh bao gặm được 1/2 thì Tiêu Thiên bị một người bí hiểm mang theo.

Lúc anh xuất hiện tại đợt tiếp nhữa được xem là tía năm tiếp theo, anh phát triển thành con cái nuôi của Long Ngạo Thiên, ông vua của Bắc Cảnh.

Chín năm tiếp theo, bao nhiêu đợt chống kẻ địch phía bên ngoài, rất nhiều lần chiến công hiển hách, anh được phong là Chiến thần số một của Bắc Cảnh, công trạng không người nào rất có thể đối chiếu được.

Cả toàn cầu chấn động!

Nhưng ngay trong khi phía trên đỉnh điểm, anh lại lựa chọn quy ẩn.

Một là nhằm tĩnh dưỡng vì như thế bị nội thương sau nhiều năm chinh chiến rơi ngôi trường, nhì là vì như thế cô nhỏ bé mang về cho tới anh kỳ vọng thân thiết khi vô vọng cơ.

Anh luôn luôn nhớ được nụ mỉm cười tinh khiết ko chút tì vết cơ, khuôn mặt mũi thiện lương lậu thơ ngây của cô ấy nhỏ bé ấy.

“Mười 2 năm trôi qua loa, lúc này kiên cố em cũng rộng lớn rồi, là một trong cô nàng yêu thương kiều duyên dáng vẻ rồi nhỉ.”

“Tiêu Thiên tôi van nài thề thốt, đời này chắc chắn tiếp tục bảo đảm cả cuộc sống em.”

Tần Minh gật đầu nói: “Theo điều nhắn gửi của anh ấy Thiên, toàn bộ tiếp tục bố trí hoàn thành. Hôm ni thơm lễ của con cháu gái căn nhà chúng ta Trần sẽ tiến hành tổ chức triển khai ở đại sảnh lầu tía của hotel Quân Di, anh Thiên chỉ việc sang trọng là được.”

Tiêu Thiên khẽ gật đầu.

“Anh Thiên, tôi mang trong mình 1 chuyện ko rõ rệt, anh đem thân thiết phận cao quý như vậy, sao lại ham muốn phát triển thành con cái rể, ở rể cho tới thế gia hạng nhì ở Vân Thành? Còn ham muốn fake trang trở thành kẻ đảo ngũ mặt trận nữa.” Tần Minh không hiểu nhiều ngay tắp lự chất vấn.

“Tôi không thích ở Vân Thành lại xuất hiện tại một trận mưa dông tanh tưởi mùi hương ngày tiết, đơn thuần ham muốn yên lặng tĩnh một thời hạn thôi.” Tiêu Thiên rằng.

Ra vậy!

Tần Minh hiểu đi ra, người con trai trước mặt mũi là chiến thần số một của Bắc Cảnh, trải qua loa vô số trận đánh đẫm ngày tiết, quân thù thật nhiều, nếu như xuất hiện tại với thân thiết phận thiệt cho tới Vân Thành, đương nhiên sẽ có được vô số kẻ cho tới phía trên báo thù oán.

Đương nhiên, còn nên bầu các bạn với cô nhỏ bé khiến cho anh canh cánh trong trái tim cơ nữa.

“Cô nhỏ bé à, tôi tiếp tục về bên.”

Chiếc xe hơi cứ lao vun vút.

Khách sạn Quân Di.

Ngoài cửa ngõ, mọi nơi đều là xe cộ sang trọng đỗ sầm uất nghịt.

Tại phía trên gia tộc hạng nhì của TP.HCM Vân – căn nhà chúng ta Trần đang được chuẩn chỉnh bị tổ chức triển khai một thơm lễ hoành tá tràng và đặc trưng cho tới con cháu gái út ít Trần Mộng Dao.

Cô dâu Trần Mộng Dao là hậu duệ kiệt xuất con trẻ tuổi hạc của phòng chúng ta Trần, cô chất lượng tốt nghiệp ngành dạy dỗ Hoa Hạ của ĐH Thanh Bắc, tướng tá mạo xinh xẻo, dáng vẻ người mạnh mẽ, sau thời điểm chất lượng tốt nghiệp thì vô thực hiện cho tới xí nghiệp gia tộc, năng lượng xuất bọn chúng, phổ biến xa vời ngay gần vô giới kinh doanh ở TP.HCM Vân, được tôn là nữ giới thần số một của TP.HCM Vân.

Mà chú rể, lại là một trong quân sĩ chạy trốn chật vật kể từ mặt trận.

Trong chống make up của hotel.

Trần Mộng Dao vừa vặn make up kỹ lưỡng, tuy nhiên trong rạm tâm lại rất rất khổ đau.

Cô tóm chặt tay, giọt nước đôi mắt tủi thân thiết đong lênh láng điểm khóe đôi mắt.

Xem thêm: Cà Khịa Live Khám Phá Thế Giới Giải Trí Độc Đáo và Đầy Tiềm Năng

“Trần Cường, ông rằng một câu chuồn. Hạnh phúc của đàn bà ko thể bị đập bỏ như thế được.”

“Nhà tất cả chúng ta vốn liếng đã biết thành xa vời lánh ở trong nhà chúng ta Trần rồi, nếu như nhằm một thằng oắt con cái không có tác dụng vào sinh sống rể, demo chất vấn tất cả chúng ta rất có thể ngước đầu được không?”

“Hôm ni là lễ kết duyên của đàn bà, tôi nhất quyết phản đối, chắc chắn ông nên phân tích với bà cụ.”

Bà Trần, Tần Ngọc Liên tức tức giận mặt mũi đỏ ửng tía tai, ân oán tức giận rằng.

Con trai loại nhì của phòng chúng ta Trần là Trần Cường vốn liếng không có tác dụng không tồn tại khả năng gì, thấy phu nhân ân oán tức giận ông cũng chỉ rất có thể hiền hòa giải thích: “Chuyện kết duyên của Mộng Dao là vì u đưa ra quyết định, ai dám thực hiện trái? Nếu giờ ngăn chặn thơm sự này, chắc chắn u tiếp tục xua căn nhà tất cả chúng ta thoát ra khỏi căn nhà chúng ta Trần, đến thời điểm cơ nhiều năm nỗ lực cũng ko được phân chia chút chi phí nào là.”

“Sao tôi lại gả cho 1 ông ck không có tác dụng như thế, có lẽ nào ông trơ đôi mắt nom niềm hạnh phúc của đàn bà bị tiêu diệt hoặc sao?” Tần Ngọc Liên khóc rộng lớn.

“Bố, u, nhì người chớ tranh cãi, tía cũng ko đơn giản và dễ dàng gì, cũng chính là vì như thế căn nhà bản thân thôi.” Trần Mộng Dao nín nhịn: “Nói ko chừng người ck tuy nhiên bà nội lựa chọn cho tới con cái không phải như nhì người nghĩ về.”

“Không giống? cũng có thể thông thạo ở điểm nào là đây? Một thương hiệu đảo ngũ chiến ngôi trường, hắn đem từng nào khả năng ?” Tần Ngọc Liên vừa vặn khóc vừa vặn rằng.

Trần Mộng Dao cắm môi, chậm trễ rãi cúi đầu.

Trong lòng cô làm rõ, cuộc hôn nhân gia đình này đơn thuần thủ đoạn của bà nội và bác bỏ cả.

Hai năm vừa qua thể hiện của cô ấy vô xí nghiệp sản xuất gia tộc rất rất thông thạo, bác bỏ cả Trần Dũng và nam nhi ông là Trần Văn Siêu rất rất hoảng cô tiếp tục cướp thất lạc tài sản căn nhà chúng ta Trần, bởi vậy chúng ta rung rinh thừng bà nội thám thính cho tới cô một người ck là binh đảo ngũ.

Nếu như Trần Mộng Dao gả cho 1 thương hiệu không có tác dụng như thế, chắc chắn rằng cho tới tư cơ hội quá tiếp tài sản cũng ko còn!

Bố cô không tồn tại năng lượng gì ở trong nhà chúng ta Trần, cũng không tồn tại quyền lên giờ, giờ còn lấy một thằng ck không có tác dụng, chắc chắn rằng mon ngày trong tương lai ở trong nhà chúng ta Trần càng ko chất lượng tốt đẹp nhất.

Chỉ đem điều đấy là thơm sự vì thế bà nội tự động tôi chỉ quyết định, không người nào dám cãi lại!

Trần Mộng Dao cô là phận con cháu, càng không tồn tại tư cơ hội.

Thời gian dối kết duyên đã đi đến ngay gần.

“Bố u, chuồn thôi, đàn bà tiếp tục đưa ra quyết định gả chuồn, nếu như cho tới trễ chắc chắn rằng bà nội tiếp tục lại tức tức giận.”

Nhìn cô đàn bà đáng yêu và dễ thương lại hiểu chuyện như thế, Trần Cường và Tần Ngọc Liên cảm nhận thấy rất rất không dễ chịu.

Trong lòng chúng ta đều hiểu, ở lại căn nhà chúng ta Trần tuy nhiên đem uất ức, tuy nhiên không nhiều đi ra cũng không phải lo ngại ăn ở, nếu mà bị xua chuồn thì chúng ta tiếp tục nên sinh sống long dong ngoài đàng.

Lầu tía hotel.

Trong chống hội nghị được tô điểm nguy nga, đèn nhảy sáng sủa chưng.

Khách mời mọc nhập cuộc đứng dày đặc, chật ních lênh láng đại sảnh.

Bà cụ Trần ngồi lên ghế công ty vị, mang trong mình 1 cỗ sườn xám sang chảnh và nguy nga, bà chống hèo, khuôn mặt hồng hào.

“Chúc mừng…”

“Chúc mừng bà Trần ngày hôm nay, tiếp tục đem con cháu rể tuyệt hảo .”

“Chúc căn nhà chúng ta Trần đời đời kiếp kiếp cường thịnh, con cái con cháu lênh láng đàn.”

Khách khứa từng người một cho tới phía trên lấy lòng.

Bà cụ Trần càng nghe càng mừng rỡ, con cháu trai trưởng – Trần Văn Siêu đứng lân cận bà vẫn để ý nom vô thời hạn, rất rất ham muốn để ý chuyện mỉm cười căn nhà Trần Cường.

“Bà nội, cho tới giờ tổ chức triển khai thơm lễ rồi, bà nhanh chóng tuyên tía chính thức đi!”

Nghĩ cho tới thương hiệu đảo ngũ ở mặt trận cho tới ở rể căn nhà Trần Cường, cưới Trần Mộng Dao uy hiếp cho tới quyền lợi căn nhà ông tao, hắn tao lại mỉm cười ko ngậm được mồm.

A!

Trần Mộng Dao, coi cô lấy đồ vật gi tuy nhiên đấu lại với tôi!

Cha cô là tên gọi rác rến rưởi, giờ ck cô cũng chính là loại phế truất vật.

Ha ha, một căn nhà toàn loại không có tác dụng.

Bà cụ Trần gật đầu, kể từ từ đứng lên. Lúc bà cởi điều, phía bên dưới trọn vẹn yên lặng tĩnh.

Tất cả quý khách đều để ý cho tới bà.

Xem thêm: quân thiếu cưng chiều cô vợ thiên hậu

“Các vị khách hàng mời mọc, bằng hữu thân thiết thiết , ngày hôm nay là lễ kết duyên thân thiết con cháu gái tôi Trần Mộng Dao và con cháu rể Tiêu Thiên, cảm ơn quý khách vô khi tất bật còn vất vả cho tới phía trên. Tôi tuyên tía, thơm lễ đầu tiên bắt đầu!”

Lời rằng vừa vặn dứt…

Bản nhạc thơm lễ vang lên vô đại sảnh, đoạn nhạc tấu kết thúc, người công ty trì đứng bên trên sảnh khấu, nỗ lực microphone, phấn khởi nói: “Sau phía trên van nài mời mọc chú rể Tiêu Thiên lên sảnh khấu!”