phương tiên sinh chờ ngày anh nhận ra em

Phương Hàn cụ điện thoại cảm ứng hé lời nhắn rời khỏi coi, là Tần Phong gửi đến: "Hạ An có bầu con cái của cậu rồi."

Đọc hoàn thành lời nhắn sắc mặt mày của anh ấy ngay thức thì thay cho thay đổi, quá bất ngờ ko thôi, khích động cho tới nỗi căng thẳng mệt mỏi rõ rệt rệt. Ngay tiếp sau đó một vừa hai phải mừng một vừa hai phải phiền lòng, từng nào xúc cảm phức tạp kéo cho tới khiến cho anh ngờ ngạc như kẻ rơi rụng hồn. Một khi sau anh như lốc xoáy đứng nhảy dậy, người mẫu chân dài sải bước thời gian nhanh ra phía bên ngoài, tầm vóc cuống quýt vàng cơ khiến cho ai ai cũng trợn đôi mắt lên nom.

Bạn đang xem: phương tiên sinh chờ ngày anh nhận ra em

Bóng dáng vẻ của anh ấy bặt tăm ngoài chống họp, nhằm lại quý khách vô chống họp ai ai cũng ngây người không hiểu nhiều chuyện gì nhưng mà tổng giám đốc của mình sắc mặt mày lại khó khăn coi cho tới như thế.

Phương Hàn một vừa hai phải thoát ra khỏi chống họp thì cụ địa hình bấm số gọi lại cho tới Tần Phong.

Không biết đầu chạc mặt mày cơ Tần Phong trình bày gì nhưng mà sắc mặt mày anh thay cho thay đổi liên tiếp.

Vừa nghe Tần Phong trình bày, anh một vừa hai phải trở về phía cầu thang máy, liên tiếp bấm nút tầng hầm dưới đất rồi lên giờ hỏi: "Cô ấy giờ đây đang được ở đâu?"

Sau Lúc kết cổ động cuộc thì thầm, anh xuống tầng hầm dưới đất, vô xe cộ thắt chạc an toàn và tin cậy, tài xế tách ngoài doanh nghiệp.

Với vận tốc tài xế của anh ấy ko rơi rụng bao lâu thì cho tới trước cửa ngõ ngôi nhà cô, anh bước xuống xe cộ vô vào thì thấy cửa ngõ khoá ngoài.

Hạ An không tồn tại ngôi nhà, cũng ko cho tới ngôi nhà Tần Phong, vậy cô chuồn đâu? Anh nên chuồn đâu tìm hiểu cô bây giờ?

Phương Hàn trải qua di chuyển cụ địa hình gọi cho tới Hạ An, ko biết anh tiếp tục gọi từng nào cuộc tuy nhiên cô trọn vẹn ko bắt máy.

Từ khi quen thuộc biết Hạ An, anh mới nhất phân phát hiện nay sự kìm giữ bạn dạng thân thiện của tớ thấp như thế.

Hạ An, em được lắm, em dám ko nghe điện thoại cảm ứng của tôi, dám cất giấu giếm người con của tôi, còn khiến cho tôi phiền lòng đến mức độ này.

Phương Hàn ko thể tin cậy nổi, Hạ An trình bày dứt là dứt hẳn như vậy, cô thà Chịu đựng đau khổ nuôi con cái 1 mình cũng ko trình bày cho tới anh biết.

Càng suy nghĩ càng giận dỗi, bàn tay anh cuộn tròn trĩnh lại, móng tay như cẩn vô domain authority thịt, bên trên cánh tay gân xanh rờn cũng nổi hằn lên rõ rệt hệt, đã cho thấy giờ khắc này anh đang được kìm giữ đến mức độ này. Phương Hàn gục đầu xuống vô lăng lái xe thở lâu năm, đúng vào khi điện thoại cảm ứng anh ụp chuông, một vừa hai phải phát hiện ra số của Tần Phong gọi, anh nhanh gọn lẹ nghe máy.

Tần Phong trình bày cho tới anh biết cơ sở y tế Hạ An đang được ở. Anh một vừa hai phải nghe điện thoại cảm ứng một vừa hai phải phát động xe cộ lái tách chuồn.

**********************

Ở cơ sở y tế TW...

Hạ An một vừa hai phải thì thầm điện thoại cảm ứng với Hạ Tâm hoàn thành, phát hiện ra cuộc gọi nhỡ thật nhiều nằm trong một trong những điện thoại cảm ứng, tuy rằng ko lưu thương hiệu tuy nhiên cô biết số điện thoại cảm ứng này đó là của người nào, lưu giữ rất rõ ràng ràng từng số.

Anh gọi cô thực hiện gì? Sao gọi nhiều như vậy? Dù mong muốn biết tuy nhiên cô quyết ko nghe máy. Cô nên rất rất trở ngại mới nhất quyết tâm ko suy nghĩ cho tới anh, nên giờ đây cho dù anh sở hữu gọi cô mong muốn dây dính gì với anh nữa.

Cô trả tay sờ lên bụng của tớ xoa xoa, suy nghĩ cho tới thiên thần của cô ý về sau. Thật rời khỏi ngày trước cô rất rất quí về sau bản thân tiếp tục sinh phụ nữ, tuy nhiên Lúc trải qua chuyện biết từng nào chuyện, cô không thích sinh phụ nữ nữa, vì như thế cô hoảng phụ nữ về sau tiếp tục đau khổ, tiếp tục uất ức tương đương cô, nên giờ đây cô ước nhỏ nhắn con cái vô bụng được xem là nam nhi... Nghĩ thì suy nghĩ như thế thôi, chứ so với cô nam nhi hoặc gái cô đều thương cảm rất mực.

*******************

Suốt dọc đàng trong tâm Phương Hàn cứ phấp phỏng phiền lòng, anh ko biết lát nữa bắt gặp cô, anh nên làm những gì, trình bày những gì.

Nếu ông trời tiếp tục ban đứa nhỏ nhắn cho tới anh và Hạ An, Có nghĩa là thân thiện anh với cô giờ đây ko thể xa cách nhau được nữa rồi.

Xe của Phương Hàn cho tới trước cổng cơ sở y tế, xuống xe cộ anh bước thời gian nhanh vô vô.

Hạ An đang được cảm nhận thấy tương đối đói bụng, cô ấn định bước xuống chóng ra phía bên ngoài căng tin cậy nên ăn gì cơ, thì đùng một cái cửa nhà chống bệnh dịch nhảy rời khỏi. Vừa phát hiện ra anh, cô giật thột sững sờ không đủ can đảm bước xuống nữa.

Thấy dáng vẻ người nhỏ nhắn, xanh lè ngồi bên trên chóng bệnh dịch, Phương Hàn thấy tim bản thân đập mạnh và loàn nhịp, khoảng thời gian ngắn này anh cảm nhận thấy từng nào xúc cảm phức tạp điểm lòng lòng trở thành yên ổn ổn định.

Anh tạm dừng hoạt động lại, lặng lẽ đặt chân tới kéo ghế ngồi xuống sát cô, động tác cũng bất giác trở thành nhẹ dịu cẩn trọng.

Phương Hàn, sao anh ấy lại xuất hiện ở đây?

Hai phu nhân ông xã cô nàng chóng mặt mày nom người nam nhi đẹp nhất trai một vừa hai phải mới nhất phi vào chống, chúng ta đoán chắc chắn rằng anh là ông xã của cô nàng chóng mặt mày.

Càng lại gần anh càng phát hiện ra vẻ mệt rũ rời bên trên khuôn mặt mày xanh lè của cô ý. Cô có bầu ko thức ăn rất đầy đủ, ko nghỉ dưỡng hoặc sao?

Tầm đôi mắt Phương Hàn ko dứt rời khỏi được, cũng ko tách chuồn được, cứ nom cô chằm chằm.

Hạ An rủ đôi mắt, điềm đạm nom anh rồi lên tiếng: "Phương tiên sinh, sao anh lại cho tới đây?"

"Tôi cho tới phía trên để lấy cô về Phương gia."

Về Phương gia? Sao nên về Phương gia? Không nên cô tiếp tục trả không còn nợ cho tới anh rồi sao? Hạ An quá bất ngờ sở hữu chút không hiểu nhiều ý anh.

"Hình như Phương tiên sinh lầm lẫn gì cơ, tôi tiếp tục không hề nợ nần gì anh nữa rồi."

Xem thêm: bé con còn nhỏ

"Hạ An, cô vẫn còn đấy nợ tôi."

"Tôi nợ gì anh, anh trình bày đi?" Hạ An phản chưng lời nói anh.

"Cô nợ tôi người con, cô cất giấu giếm, ấn định rước con cái tôi chuồn đâu?" Vừa trình bày tầm đôi mắt anh rơi xuống phần bụng cô.

Đứa bé? Sao anh lại biết? Là Hạ Tâm hoặc Tần Phong trình bày sao? Hạ An quá bất ngờ ko thôi, chắc chắn rằng anh cho tới phía trên nhằm giành đứa nhỏ nhắn với cô, suy nghĩ vậy vòng đôi mắt cô chính thức ửng đỏ rực lên.

Nhìn thấy hốc đôi mắt Hạ An ửng đỏ rực, anh cảm nhận thấy nhức lòng tinh nguôi. Cô gái ngốc này, sao khi này ở cạnh anh cũng mang trong mình một tầm vóc uất ức, tương tự như là bị anh ức hiếp hoặc bắt nạt cô ko bởi vì vậy?

Nhưng đường nét mặt mày này của cô ý khiến cho anh như bị hớp hồn trong tích tắc.

"Không! Tôi ko nợ anh gì nữa, đứa nhỏ nhắn là con cái tôi!"

Cô ngồi bên trên chóng, đang được thòng nhì chân xuống khu đất, anh kéo ghế xích lại sức cô rộng lớn, sát cho tới nỗi thở của cô ý đều là đem tương đối thở hương thơm bạc hà của anh ấy.

"Cô suy nghĩ nếu như không tồn tại tôi, thì cô hoàn toàn có thể tự động bản thân sở hữu đứa nhỏ nhắn sao? Cô vững là bản thân sẽ không còn về nằm trong tôi?" Anh nhấn mạnh vấn đề thắc mắc.

Hàng mi Hạ An lập cập run nhẹ nhàng rồi gật đầu.

Phương Hàn thấy tầm vóc ngây ngốc mơ hồ nước của cô ý, trong tâm lúc lắc động mạnh mẽ, anh sở hữu phương pháp để cô nên tự động nguyện theo dõi anh về ngôi nhà. Anh trả tay nhẹ dịu nhấc chợt cô lên bịa đặt ngồi bên trên đùi bản thân.

Hạ An một vừa hai phải hoảng hoảng một vừa hai phải xấu xí hổ nom anh rồi nom cặp phu nhân ông xã chóng cạnh bên. Họ đang được nom cô và anh chằm chằm. Theo bạn dạng năng cô mong muốn bước xuống bay ngoài người anh, tuy nhiên cánh tay anh như xiềng xích siết chặt ở eo cô, ko cho tới cô bay.

Mặt Hạ An đỏ rực bừng như trái ngược quả cà chua, cô trừng đôi mắt nom anh, rời khỏi mức độ giãy giụa giụa: “Anh buông tôi rời khỏi..."

"Nếu cô ko thương nhỏ nhắn con cái vô bụng thì cứ giãy giụa giụa tiếp chuồn, nếu như lát nữa thực hiện tác động cho tới con cái thì chớ đỗ lỗi cho tới tôi nhé!"

Hạ An sực lưu giữ lời nói chưng sĩ nhắn gửi ko được động đậy mạnh, như vậy tiếp tục thực hiện tác động cho tới nhỏ nhắn con cái. Cô ngay tắp lự ngoan ngoãn ngoãn ngồi lặng.

"Anh, anh thiệt vượt lên trước xứng đáng, ko nên anh trình bày tôi cút ngoài đôi mắt anh sao? Sao giờ đây anh lại... ưm."

Hạ An còn chưa kịp trình bày không còn lời nói thì bị môi anh ùa tới môi cô, vì như thế bất thần cô ngay tắp lự mấp máy môi.

Đầu lưỡi ướt sũng của anh ấy thông thoáng chốc tiến bộ vô vùng mồm cô, càng hít càng thâm thúy, khi đầu còn demo thăm hỏi tìm hiểu tiếp sau đó đùng một cái trở thành rét phỏng mạnh mẽ.

Anh điên loạn mút lấy cánh môi cô, tham ô lam quấn lấy vị giác yếu ớt ớt. Bàn giấy tay nâng lấy phí a đằng sau ót cô buộc cô nên kết hợp triền miên với anh.

Một mùng này khiến cho nhì phu nhân ông xã chóng mặt mày ngây người, vô đôi mắt chúng ta Hạ An và Phương Hàn như cặp phu nhân ông xã trẻ con hờn giận nhau. Cuối nằm trong người ông xã trả phu nhân ra phía bên ngoài nhằm lại không khí riêng lẻ cho tới anh và cô.

Người nam nhi này... đợt nào thì cũng thế, từng đợt bắt gặp ko trình bày những lời nói thực hiện tổn hại cô thì sử dụng hành vi bắt nạt cô, còn cô trong cả mức độ lực phản kháng cũng không tồn tại.

Anh cứ thế hít cô say sưa, còn điên loạn và mạnh mẽ đến mức độ khiến cho cô ko thể phản kháng, chỉ hoàn toàn có thể hùa theo dõi nụ hít của anh ấy.

Cảm cảm nhận được sự lập cập rẩy của cô ý, Phương Hàn cười cợt thì thầm, kể từ từ buông môi cô rời khỏi, vùi nguồn vào cổ. Đôi môi cùn ác mơn trớn bên trên là domain authority mềm mịn White nõn của cô ý, tiếp sau đó sử dụng mồm mút mạnh một chiếc, đưa đến một dấu tích đỏ rực hồng bên trên cần thiết cổ cô.

Hạ An biết cô chẳng sở hữu chi phí trang bị gì, biết là anh nô đùa bản thân không còn đợt này cho tới đợt không giống, vẫn ngoan ngoãn ngoãn ở mặt mày anh. Rõ ràng tiếp tục nhắn gửi lòng ko được suy nghĩ cho tới anh nữa, ko được yêu thương anh nữa, tuy nhiên nhưng mà Lúc phát hiện ra anh, từng sự quyết tâm đều tan thay đổi như bọt biển lớn.

Hạ An ko thể bay được, đành bất lực lên giờ hỏi: "Phương tiên sinh, rốt cuộc anh mong muốn thực hiện gì? Anh dựa dẫm mức độ bản thân mạnh rộng lớn tôi nên khi nào thì cũng bắt nạt tôi đích không?"

Phương Hàn vì như thế thắc mắc của cô ý nhưng mà chấn động một ít. Cô gái ngốc này! Sao khi nào thì cũng suy nghĩ là anh bắt nạt cô, phía trên rõ nét là anh đang yêu thương thương cô tuy vậy. Mấy giây tiếp sau anh ngước đôi mắt lên nom cô, môi anh gần như là sát vô môi cô.

Lông mi Hạ An lập cập rẩy kịch liệt, cô tĩnh mịch đợi anh vấn đáp. Tuy ko nom vô đôi mắt anh tuy nhiên cô biết vô hai con mắt cơ vô nằm trong giá rét.

"Bây giờ cô đang được có bầu con cái của tôi, vì như thế con cái tôi được cho phép cô ở cạnh tôi." Phương Hàn suy nghĩ bản thân bị điên rồi mới nhất tâm sự những lời nói như vậy, rõ nét trong tâm anh mong muốn cô ở cạnh bên tuy nhiên anh lại lấy đứa nhỏ nhắn rời khỏi thực hiện khuôn cớ.

Anh là vì như thế con cái mới nhất nên mới nhất gật đầu đồng ý cô sao? Đáy đôi mắt Hạ An thông thoáng chút bi thương. Chỉ sở hữu anh, có một không hai anh mới nhất hoàn toàn có thể thực hiện cô nhức lòng, đau khổ sở như thế.

Dù người không giống sở hữu trình bày những lời nói khó khăn nghe ra sao, cô chỉ nghe rồi thôi chứ không cần nhằm trong tâm. Nhưng từng một chữ anh tâm sự, mặc dầu là thông thoáng qua chuyện cô cũng ghi lưu giữ ở trong tâm.

Bởi vì như thế người cô quan hoài là anh, từ trên đầu cho tới cuối chỉ mất anh.

Xem thêm: vợ à địa ngục chờ em

"Phương tiên sinh, thân thiện tất cả chúng ta không tồn tại tình yêu, sao hoàn toàn có thể cạnh nhau được. Anh chuẩn bị kết duyên rồi và lại thực hiện như vậy, tôi lại đem giờ thực hiện người loại tía, tôi không thích bị trần gian nguyền rủa phá hủy niềm hạnh phúc của những người không giống. Nếu là vì như thế đứa nhỏ nhắn thì ko cần thiết đâu, về sau sinh đứa nhỏ nhắn rời khỏi, tôi cũng ko cấm cản anh cho tới thăm hỏi con cái..." Hạ An đau xót nom trực tiếp vô anh. Nói rời khỏi những lời nói này, bên trên khuôn mặt mày thanh Tú của cô ý rất rất không dễ chịu, hai con mắt cô tiếp tục ngập nước, chỉ việc chớp nhẹ nhàng mí đôi mắt thì nước đôi mắt tiếp tục tràn rời khỏi bất kể khi này.

Những lời nói trình bày bộc bạch nghẹn ngào của cô ý ngấm vô tận tim anh, là cô đang được suy nghĩ cho tới anh và Giản Đình, cô không thích thực hiện người loại tía sao? Anh ko bao suy nghĩ như thế.

Mi tâm Phương Hàn thời điểm hiện tại giãn nở ra, trái ngược tim anh không còn chấn động cho tới rõ nét, ngón tay lâu năm khẽ nâng cằm cô lên. Anh nom vô hai con mắt đang được u ám và mờ mịt sương nước của cô ý, bờ môi mấp máy anh đùng một cái hỏi: "Hạ An, sở hữu nên em yêu thương tôi rồi không?"