người tình đế vương

Chương 4: Cọng Rơm Cứu Mạng Phần Ii

“Đại nhân…” Triệu Mạt ko nhịn được kêu lên.Vương Chính Trạch liếc nom Triệu Mạt, góc nhìn khôn xiết rét mướt lùng.
Điều này khiến cho Triệu mạt ý thức được rằng hắn đang được vượt lên trước vượt nghĩa vụ, ngay tức thì cúi đầu xuống.Chờ Vương Chính Trạch và tè nha trả chuồn rồi, hắn vẫn đứng ở bại một khi lâu.
Nhớ cho tới khi mới nhất vô phủ, Lâm Dao sờ sờ đầu hắn, dịu dàng êm ả chất vấn hắn bao nhiêu tuổi tác.
Sau bại biết hắn vì như thế căn nhà nghèo đói nên mới phát bệnh phân phối chuồn, nường tiếp tục thông thường xuyên đem ăn mặc quần áo nửa cũ nửa mới nhất, thêm 1 không nhiều đồ ăn nhằm hắn đem về căn nhà phụ canh ty phụ vương u.Nhà chúng ta đem sáu đứa nhỏ, đệ đệ nhỏ nhất nhịn nhường như cần phụ thuộc trang bị Lâm Dao mang đến mới nhất hoàn toàn có thể sinh sống cho tới lúc này.Nương tử của Triệu Mạt cũng là 1 trong những nha trả vô trong veo phủ, vốn liếng là nha đầu thường xuyên phụ trách móc nấu bếp, gọi là Xảo Nhi.
Sau này được hướng dẫn và chỉ định trở thành thơm với hắn, thời điểm hiện tại mới nhất quay trở lại kể từ căn nhà u.
Đang dọn dẹp đồ đạc và vật dụng, thấy Triệu Mạt quay trở lại nường hỏi: “Phu quân, sắc mặt mũi chàng sao khó khăn coi vậy?”“Đại nhân hấp thụ thiếp, phu nhân tức giẫn dữ vứt đi rồi.”“Cái gì?”Xảo Nhi nghe không còn ngọn nguồn mẩu chuyện ngay lập tức tức giẫn dữ dậm chân: “Tuy phu nhân là phụ phái nữ tuy nhiên từ xưa cho tới giờ đều thưa là làm những công việc, còn nếu như không gia tài trong thời hạn mới gần đây sao hoàn toàn có thể rộng lớn như thế được? Nàng vẫn thưa mong muốn thì việc này vô phương cứu giúp chữa trị.”“Chuyện này…” Triệu Mạt luýnh quýnh.Xảo Nhi căm giẫn dữ nói: “Hắn chính là 1 trong những Trần Thế Mỹ điển hình nổi bật tuy nhiên.
Để tao coi coi, hắn trước sau gì cũng tiếp tục hối hận hận.”Lâm Dao mới sắm biệt viện Tụ Phật đá trang vô năm ngoái, thật nhiều loại phía bên trong được thâu tóm về.
Nhưng tuy nhiên vì như thế vượt lên trước xa cách xôi nên mới nhất chỉ ở được một đợt, khi về nường tích lại một song bà xã ông xã già cả ở lại thường xuyên nom.Buổi tối, Trương Sơn đang được nằm trong thê tử của tớ là Ngô Nhị Nương ngồi ở Sảnh hóng non, vừa phải quạt quạt lá vừa vị dưa loài chuột.
Dưa loài chuột vỏ ngoài vàng ố tuy nhiên phía bên trong thịt non nhiều nước, ăn cực kỳ ngon: “Mặc cho dù dưa loài chuột nom cực kỳ kỳ kỳ lạ tuy nhiên ăn thật tuyệt vời.
Còn nhiều không? Có đầy đủ được một rổ không? Hái kết thúc cọ tinh khiết rồi tiến hành kinh chuồn, làm cho lão phu nhân nếm thử!”Ngô Nhị Nương vỗ một chiếc, trong trái tim bàn tay mang trong mình một con cái con muỗi bị đập bị tiêu diệt, nói: “Tất nhiên là đầy đủ rồi.
Đúng khi nhang con muỗi sử dụng không còn rồi, chuồn mua sắm thêm 1 không nhiều.”Hai người đang được thủ thỉ tự nhiên nghe thấy bên phía ngoài phổ biến gõ cửa: “Mở cửa ngõ mau, phu nhân cho tới.”Trương Sơn và Ngô NhịNương nom nhau, vội vã vàng chạy rời khỏi Open.
Sau bại chúng ta trông thấy Chu thị quenthuộc, còn tồn tại Mậu Xuân, ngoại giả còn tồn tại nhũ hình mẫu và đại nha trả của Lâm Dao.Chỉ cần thiết nhị người này ở phía trên thì chắc chắn là phu nhân cũng ở phía trên.Vẻ mặt mũi những nường lênh láng mệt rũ rời, minh bạch chuồn cực kỳ gấp rút.
Ngô Nhị Nương vội vã nói: “Ai ui, phu nhân cho tới cũng ko thưa trước một giờ đồng hồ nhằm tất cả chúng ta vệ sinh, lúc này ở phía trên cực kỳ không gọn gàng.
Nhanh vô húp chén nước rồi nghỉ dưỡng một ít.” Tiếp bại thưa với Trương Sơn: “Lão đầu, ông mau chuồn đun nước nhằm phu nhân tắm cọ thay cho ăn mặc quần áo.”“Ôi! Ta chuồn ngay!” Trương Sơn đáp một câu rồi ngay tức thì chuồn vô chống phòng bếp.Lâm Dao cũng chỉ đem theo dõi mươi bao nhiêu người, chuồng ngựa và bọn hạ nhân đều sở hữu từ xưa.
Dù sao đợt trước vẫn bố trí qua loa một đợt, cực kỳ nhanh chóng vẫn thu xếp kết thúc.Tắm cọ thay cho xiêm nó rồi lại ăn một đĩa cơm giá, Lâm Dao tự do thoải mái thở lâu năm, chỉ Mậu Xuân nói: “Lấy vỏ hộp trang sức quý lại phía trên mang đến tao.”Mậu Xuân vắt một vỏ hộp mộc trầm mùi hương hình vuông vắn cẩn hoa cho tới.
Hộp tổng số đem nhị tầng, tầng bên trên cất đồ trang sức quý treo thông thường ngày, tầng bên dưới nhằm ngân phiếu, địa khế và những trang bị quý trọng không giống.“Phu nhân, tao nom coi cực kỳ cẩn trọng, dụng cụ phía bên trong tiếp tục vẫn tồn tại.”Lâm Dao mỉm cười một giờ đồng hồ với Mậu Xuân, nói: “Ta biết ngươi cẩn trọng, uỷ thác mang đến ngươi tao cực kỳ yên tĩnh tâm.
Nhưng tuy nhiên tao đang được thăm dò một loại không giống.” Một loại vô nằm trong cần thiết với Lâm Dao nường.Lật thiệt lâu, ở đầu cuối nhìn thấy ở phía bên dưới một phong thư.
Nàng ngỏ rời khỏi, là 1 trong những tờ giấy tờ cũ đem kể từ rất mất thời gian rồi.
Mậu Xuân thấy vậy ngay tức thì không thể tinh được nói: “Đây ko cần là chữ của đại nhân sao?”“Chính là hắn viết lách chota.”Lâm Dao tuy rằng là phái nữ tử những tuy nhiên là 1 trong những người thưa là làm những công việc.
Nếu nường ra quyết định mong muốn ly thơm thì sẽ không còn hối hận hận, huống chi…Từ Khi đem niềm mơ ước bại, niềm mơ ước vượt mức sống động.
Nàng còn ghi nhớ rõ ràng bề ngoài thưa làm cho nường ở vô am lối tu Phật tĩnh chăm sóc tuy nhiên thực tiễn đó là giam cầm lỏng nường vô một chiếc Sảnh nhỏ.
Cha u ko thấy, cửa ngõ ko rời khỏi được, trái đất tương đương nhau như đúc.
Nếu đấy là thiệt thì sinh sống ko vị bị tiêu diệt.Có lẽ khi đầu nường vẫn còn đó say đắm luyến Vương Chính Trạch tuy nhiên nhưng mà phương thức của Vương Chính Trạch ngày ngày hôm nay giống như vô nằm mê.
Huống hồ nước nường cũng thiệt sự cực kỳ ngán ghét bỏ hắn tao.Từ khi thoát khỏi phủ nường vẫn chính thức tâm lý coi thực hiện cơ hội này nhằm Vương Chính Trạch đồng ý ly thơm.
Con lối thực hiện quan tiền của hắn tao đang được cực kỳ trơn tuột, về sau chi phí trang bị lại càng vô lượng.
Càng trèo cao thì sẽ càng quý trọng lừng danh mặt mũi mũi.
Cho cho dù là bà xã cũ hoặc ly thơm thì cũng tiếp tục thực hiện tác động cho tới danh dự của hắn.Vì vậy cho nên Vương Chính Trạch thà giam cầm lỏng nường vô am lối, quấy rầy nường cho tới bị tiêu diệt cũng tiếp tục phủ nhận ly thơm.
Những tuy nhiên cũng may nường đem vật này.
Có nó, Từ Ngọc Chi tiếp tục hoàn toàn có thể nghiền Vương Chính Trạch ly thơm.Lâm Dao thở phào thoải mái, ở đầu cuối cũng buông xuống ngược tim đang được treo lửng lơ.“Phu nhân, đấy là hình mẫu gì? Ta ở ở phía trên thề…”Lâm Dao vội vàng tờ giấy tờ lại, đứng lên: “Hôm ni mệt nhọc rồi, nghỉ dưỡng sớm chuồn.”Mậu Xuân không đủ can đảm thô lỗ, nói: “Phu nhân, nô tỳ phục dịch ngài lên nệm.”Lâm Dao phía trên nệm, nhằm tờ giấy tờ đè bên dưới gối.
Nhớ cho tới mươi năm vừa qua khi mới nhất trở thành thân mật, nhị người khi nào thì cũng lắng đọng như mật vậy.
Khi bại nường cảm nhận thấy, phái nữ tử đem cuộc sống thường ngày niềm hạnh phúc nhất cũng chỉ cho tới như thế thôi.Nàng thỉnh phảng phất lại tự động chất vấn nếu như Vương Chính Trạch thay cho lòng thay đổi dạ thì cần thực hiện làm sao? Lúc ấy Vương Chính Trạch ăn ở với nường cũng chính là thiệt lòng chính không? không những thề nguyền chửi rủa tiếp tục đối đảm bảo chất lượng với nường mà còn phải viết lách phong thư này, nếu mà thực hiện ngược tiếp tục tự động chuồn ly thơm, trả tự tại mang đến Lâm Dao, còn chủ yếu bản thân tiếp tục bị tiêu diệt ko được đàng hoàng.Lúc ấy nường nhận phong thư này, còn vô nằm trong trân quý tuy nhiên coi nó như 1 vật gắn thêm ước.
Ai hiểu rằng rằng, lúc này này lại phát triển thành cọng rơm cứu giúp mạng của nường.
Nghĩ cho tới cũng thiệt là nực mỉm cười..
Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn