lục đại thiếu gia cưng sủng

Hôm ni ra sao? Hôm ni rời khỏi sau? Có lẽ đều là hưởng thụ không giống nhau, rất có thể là sung sướng, cũng rất có thể là buồn, sở hữu những xúc cảm của ngày mới nhất tuy nhiên ko thể đuổi theo kịp, tuy nhiên cũng có thể có những xúc cảm thụ động, mãi mãi chỉ là 1 loại xúc cảm như vậy, khổ cực và khổ cực, chẳng sở hữu kể từ này rất có thể mô tả cuộc sống đời thường của Tư Duệ tự nhị kể từ khổ cực.

"Mày, con cái ranh, nuôi mi tốn cơm trắng có hại chứ chẳng thực hiện được gì cã."

Bạn đang xem: lục đại thiếu gia cưng sủng

"Không sở hữu, ko nên con cái tuy nhiên."

Người phụ nữ giới trung niên, mặt mũi hung tợn, hùng hổ tóm tóc của cô nàng, rời khỏi mức độ dựt, rời khỏi mức độ tiến công, còn cô nàng gầy còm nhức ấy chỉ rất có thể mếu máo tay tóm lấy váy bà tao khẩn khoản van nài.

Mọi người hầu cũng kéo lại coi, chỉ chỉ trỏ trỏ, còn rủ rỉ cùng nhau vô cực kỳ hể hả chẳng một ai lòi ra vẽ mặt mũi thương kinh khủng cho tới Tư Duệ.

"Mày thực hiện đứt nhánh cây quý của ông ngôi nhà, mi biết xứng đáng từng nào chi phí ko ? Có mươi cái mạng hèn yếu của mi cũng ko thông thường nỗi."

Người phụ nữ giới cơ càng trình bày càng nghiến răng, dứt kết thúc câu này lại rời khỏi tay tiến công phiên đấy, khoác cho tới Tư Duệ đau nhức khẩn khoản van nài.

Nhớ lại khi cơ, Tư Duệ vừa vặn thực hiện kết thúc việc làm của tớ kết thúc, tấp tểnh về chống tắm cọ, tuy nhiên này ngờ một nữ giới hầu mặt mũi nhăn nhó, tay ôm bụng hấp tấp chạy cho tới tóm tay Tư Duệ, cô tao nhờ cô chung thực hiện việc làm được cắt cử của tớ, vì như thế từng việc đều phải sở hữu thời hạn quy tấp tểnh, nếu như không còn thời hạn vẫn ko kết thúc sẽ ảnh hưởng cấm cơm trắng.

Tư Duệ nghỉ ngơi bạn dạng thân thiết đã từng kết thúc, nom cô tao tội nghiệp ngay tắp lự đồng ý chung.

Vừa cho tới trình bày tiếp tục thấy cái cây quý lão gia ngôi nhà chúng ta rất đỗi nâng niu nhánh cây ở quặt lóc bên dưới khu đất, thời điểm hiện nay Khương Khã cho tới đánh giá thấy vụ việc, tuy nhiên xung quanh cơ chẳng sở hữu ai ngoài Tư Duệ, vì vậy tuy nhiên cô phát triển thành hung phạm không có tội vạ.

"Không nên con cái, ko nên con cái tuy nhiên..."

Cơn nhức sải ra từng khung người, trước mặt mũi trở thành lờ mờ ảo, tất cả tuy nhiên ngừng động trước đôi mắt bất lực của Tư Duệ, tiếp sau đó cô ngất lịm trong mỗi cái tiến công tàn nhẫn ấy.

Thấy cô không cử động bà tao ngừng tay lại thuở hồng hộc, liếc nom Tư Duệ một chiếc rồi trình bày với những người dân hầu ở đó: "Chúng mi lôi nó vô chống kho nhốt lại, ko được cho tới nó ăn uống hàng ngày gì không còn."

Vừa trình bày kết thúc đàng sau sống lưng bà tao sở hữu nhị người tiếp cận lôi Tư Duệ cút, nữa thân thiết bên dưới quỷ sát xuống nền gạch men tiếp tục bong chốc domain authority trở nên từng mảng rộng lớn, chỗ bị thương củ ko lành lặn giờ ck hóa học chỗ bị thương rộng lớn khiến cho khắp cơ thể cô rỉ ngày tiết chảy nhiều năm xuống nền gạch men.

Xong xuôi, Khương Khã tiếp cận chống phu nhân, đứng trước cửa ngõ chống Khương Khã mặt mũi trở thành vồn vã, tiếng nói ỏng ẹo xu nịnh: "Bà ngôi nhà, con cái cho tới thưa chuyện."

"Vào cút."

Khương Khã phi vào, phía bên trong người phụ nữ giới khoảng tầm chừng tứ mươi tuy nhiên nước ngoài hình được chăm nom tường tận nên sở hữu phần trẻ em rộng lớn tuổi thọ, làn tóc xoăn ngang vai, cái váy xẻ nhiều năm, đang được nhã nhặn treo từng cái hoa tai.

"Sau rồi."

"Dạ, bám theo điều phu nhân ạ, con cái tiến công nó cho tới xĩu rồi ạ."

Thục Quyên mồm sở hữu ý mỉm cười, thản nhiên nói: "Đừng làm cho nó bị tiêu diệt."

"Vâng vâng, con cái biết rồi ạ, tiếp tục nghe bám theo điều bà."

Thục Quyên treo kết thúc bông tay, nom bản thân trước gương, ánh nhìn trở thành chan chứa thoả nguyện.

Một đứa trẻ em tự tuổi tác con cái bản thân, bà cũng không nhất thiết phải xử sự như vậy, tuy nhiên nó sở hữu tội, tội của chính nó là làm công việc con cái của u nó, u nó xứng đáng bị tiêu diệt trăm ngàn phiên, nó là con cái cũng xứng đáng bị tiêu diệt bám theo.

Nghĩ cho tới người con tội nghiệp bên trên nệm căn bệnh năm cơ, lòng bà lại u ám, cơn tức bao năm vẫn tăng trào cho tới khoé đôi mắt, môi lập cập lập cập, thì thầm nói: "Chúng mi nên trả giá bán, trả giá bán với việc phát sinh cho tới con cái tao, bị tiêu diệt nên bị tiêu diệt không còn, sinh sống ko tự bị tiêu diệt."

Ánh đôi mắt Thục Quyên phát hiện mí đôi mắt hiện thị lên đường nét nhăn, bà vô thức ôm mặt mũi kinh khủng hãi: "Không được, ko giẫn dữ, ko được giẫn dữ, ko được tức giẫn dữ, ko được."

Xem thêm: truyện yêu hận triền miên

Tư Duệ được đi vào chống kho gián đoạn ngôi nhà chủ yếu, gian ngoan chống chật hẹp với đóng góp thiết bị củ kỉ, hương thơm ẩm thấp bao quấn không khí chống, độ sáng le lói những kẻ hở phản vào, tệ kinh khủng đến mức độ phát triển thành sự ám ảnh của những người bị nhốt.

Không biết thời hạn bao lâu, từ từ Tư Duệ lấy lại ý thức vô hiện trạng trĩu nặng, khung người đau đớn, vùng mồm thô khốc, Tư Duệ nom xung xung quanh một lượt rồi thuở nhiều năm khốn khổ sở, nước đôi mắt vô thức quặt nhiều năm bên trên gò má.

Nếu được cô ham muốn bị tiêu diệt ngay lập tức tức tương khắc, cuộc sống đời thường khiến cho cô quá mệt mỏi mõi, cô cằm cự cho tới giờ đây vì như thế kỳ vọng bạn dạng thân thiết sẽ sở hữu một thời nay này được cuộc sống đời thường chất lượng tốt đẹp nhất, tuy nhiên giờ thì sau, có lẽ rằng tử vong là loại tuy nhiên cô nên kỳ vọng nhất.

Sau cô ko bị tiêu diệt vô trận tiến công của bà cai quản gia kia? Sau cô lại còn rất có thể ngỏ đôi mắt rời khỏi như vậy này, nhắm luôn luôn sở hữu vẽ chất lượng tốt rộng lớn ko.

Đôi tay cô lần mẩn xung xung quanh, va vấp vào trong 1 thanh sắc tiếp tục rĩ sét, Tư Duệ người sử dụng mức độ lực yếu hèn ớt sau cuối nhằm kéo thanh Fe vang lên giờ "cót két" tuy nhiên mãi ko rời khỏi, tuy nhiên khung người càng trở thành kiệt quệ.

Ý thức bạn dạng thân thiết không thể làm những gì được, Tư Duệ nhắm đôi mắt khoác kệ cho tới số phận an bài bác, với cái tình hình mức độ khoẻ này cô ao ước sau càng mau đứt càng chất lượng tốt, giây tiếp sau đó mặt mũi cho việc sinh sống an bài bác lại thiếp cút.

Dần trưa, con xe khá quý phái lái vô đậu trước sảnh căn biệt thự nghỉ dưỡng, tài xuế nhanh gọn lẹ bước rời khỏi rồi vòng qua loa cửa ngõ sau xuất hiện, song giầy đen kịt bóng loá bịa xuống nền gạch men, thời điểm hiện nay Thục Quyên vô ngôi nhà bước rời khỏi, huân hoan tiếp cận.

"Chồng, anh về rồi à, em tưởng cho tới chiều anh mới nhất về."

Cao Nghĩa tháo dỡ đôi mắt kín rời khỏi đem cho những người hầu lân cận, ôn nhu nói: "Có việc nên về sớm, vô ngôi nhà anh trình bày em biết."

Vào ngôi nhà, người hầu tiếp tục đem trà rời khỏi, Cao Nghĩa kể từ tốn nốc một ngụm, tiếp sau đó ngay tắp lự nói: "Thật rời khỏi chiều ni giám đốc công ty lớn AL sẽ tới ngôi nhà bản thân, em mau sẵn sàng tiếp đoán vẹn toàn, chớ nhằm người cơ bụt lòng."

Nhắc cho tới giám đốc AL, ánh nhìn Thục Quyên sáng sủa lên, hấp tấp hỏi: "Là Lục Tư Thần sau?"

Cao Nghĩa gật đầu: "Ừ, trở ngại lắm mới nhất rất có thể mời mọc được, nên thực hiện cho tới hắn lý tưởng, hợp ý đồng mới nhất rất có thể dễ dàng kí một ít."

Thục Quyên như đang được chước tính chuyện gì cơ, sau rồi ánh nhìn trở thành thâm nám sâu sắc, môi nhếch một cơ hội xảo nguyệt.

Cũng vì như thế chuyện này là căn biệt thự nghỉ dưỡng cũng trở thành sôi động, nhân viên cấp dưới giao phó thủy sản cũng nhanh chóng đậu trước cửa ngõ ngôi nhà, chúng ta mời mọc đầu biếp có tiếng nhất TP.HCM cho tới chế vươn lên là đồ ăn, tòa nhà được vệ sinh thật sạch sẽ bày trí góp thêm phần lung linh.

Nhìn đám người hầu đang được vớ nhảy sẵn sàng bám theo lãnh đạo của Khương Khã, Thục Quyên lý tưởng tiếp sau đó gọi bà tao đến: "Bà cút thả con cái cơ rời khỏi, cho tới ăn cho tới nốc rồi nhốt nó vô chống, chớ nhằm nó thực hiện hư đốn chuyện rộng lớn."

Ai chẳng biết Lục Tư Thần cực kỳ quí thật sạch sẽ, bạn dạng tính lại thâm nám sâu sắc khó khăn hiểu, lại mưa nắng nóng thất thông thường, chẳng biết khi hắn thấy một người hầu vô tình cảnh tàn tã nhơ nhuốc cho tới thế, ko biết sẽ sở hữu phản xạ thế này trên đây, trở ngại lắm ông ngôi nhà vô ngôi nhà mới nhất mời mọc được hero rộng lớn, rất có thể nâng lên địa điểm của Cao Nghĩa vô vùng thương ngôi trường nghiêm khắc này.

Làm bụt lòng hắn, sự nghiệp có lẽ rằng như diều cất cánh vô trận mưa, chỉ rất có thể liên tục tuy nhiên trượt xuống.

Với cã Thục Quyên không thích Tư Duệ bị tiêu diệt, nên cho những người canh dữ bên phía ngoài, tuy nhiên vì như thế ko đầy đủ người làm ra tiếp tục cho tới gọi người cơ thao tác, kinh khủng vô phút chốc lại quên tổn thất sự tồn bên trên nhỏ bé xíu cơ, nhằm cô bị tiêu diệt một cơ hội "Nhẹ nhàng" như vậy.

Thả Tư Duệ rời khỏi, cho tới ăn cho tới nốc, cũng ko cho tới nỗi nên bị tiêu diệt, đơn giản sinh sống vô đau nhức domain authority thịt.

Tư Duệ được nhị người hầu lôi ra bên ngoài, mức độ lực hết sạch nên tầm đôi mắt cũng trở thành mơ hồ nước, cô chỉ biết bạn dạng thân thiết bị kéo cút, còn những chuyện tiếp sau đó không thể ghi nhớ rõ rệt.

Khi tỉnh lại đợt nữa, bạn dạng thân thiết tiếp tục phía trên cái nệm lâu đời của tớ vô một góc chống người hầu, tuy rằng cũ tuy nhiên ko nên chịu đựng rét giá thành, coi rời khỏi chúng ta cũng ban cho tới cô một ít ân phước từ xưa đến giờ.

Cảm nhận bên trên mu bàn tay bám cái gì cơ, Tư Duệ nom xuống thì vạc hiện tại là chão truyền nước, cô cũng ko lấy thực hiện kỳ lạ.

Xem thêm: khe hở hạnh phúc

Bao giờ chả vậy, chúng ta sẽ không còn làm cho cô bị tiêu diệt, tuy nhiên cũng ko cho tới cô sinh sống yên ổn ổn định.

Nhìn lên xà nhà, Tư Duệ ghi nhớ cho tới niềm mơ ước của tớ, một niềm mơ ước cực kỳ đẹp nhất, cô thấy bạn dạng thân thiết sở hữu món ăn ngon, sở hữu thiết bị đẹp nhất khoác, bên trên thủ công ko nhằng nhịt những vết bầm tím, được tự tại nom từng cảnh vật xung xung quanh, được cút, được mỉm cười, được tạo những chuyện có lẽ rằng cực kỳ đỗi thông thường tuy nhiên so với cô là vấn đề xa vời xỉ tuy nhiên ko phiên này đã có được.

Trong đầu Tư Duệ xuất hiện tại một ý nghĩ về táo tợn từ xưa đến giờ vẫn ko hề nghĩ về cho tới, cô ham muốn bay ngoài cái địa ngục sinh sống ko tự bị tiêu diệt này, cô ham muốn tách ngoài điểm này, lần lại cuộc sống đời thường của tớ.