lau súng cướp cò

Số chương: 109

Nhóm đọc/download: 0 / 1

Bạn đang xem: lau súng cướp cò

Số lượt đọc/download: 592 / 2

Cập nhật: 2017-09-25 05:09:34 +0700

Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem vấn đề ebook

Chương 95: Khắc Tận Xương.

T

ừ đầu vai cho tới khuỷu tay cánh tay cần của Cố Doãn, toàn đôi cánh tay bao hàm sát nửa loại sườn lưng đều bị totem * phức tạp cơ bao quấn.

(*) Totem: 图腾 là một trong thuật ngữ nhưng mà giờ Anh đang được mượn từ là một ngôn từ của những người bạn dạng địa Châu Mỹ. "Từ điển giờ Việt" của Trung tâm Khoa học tập Xã hội và Nhân văn Quốc gia vì thế Nguyễn Kim Thản, Hồ Hải Thụy, Nguyễn Đức Dương biên soạn (Nxb Văn hóa Sài Thành, 2005) giảng totem là “động vật, cây trồng, dụng cụ hoặc hiện tượng lạ đương nhiên nhưng mà tộc người nguyên vẹn thủy xem như là hình tượng linh nghiệm của cục tộc bản thân và tin cậy rằng những loại cơ với nguyệt lão contact siêu đương nhiên và với sự thân thiện ngày tiết thịt”. Từ điển giờ Việt vì thế Văn Tân công ty biên (NXB Khoa học tập xã hội, Hà Nội Thủ Đô, 1967) cũng giảng tô tem là: “Động vật hoặc thực vật người nguyên vẹn thuỷ sùng bái, xem như là tổ tiên của thị tộc”

Thi Dạ Triêu ghi nhớ lại, Cố Doãn lqd quả thực ko lúc nào tháo dỡ áo trước mặt mũi người không giống, có lẽ rằng là cố ý che cất giấu hình xăm này.

Anh tự nhiên fake tay kéo Cố Lạc, rắn rỏi ấn ở ở kề bên bàn cơm trắng được làm bằng gỗ, một tay vén áo cô lên lộ sườn lưng rời khỏi cùng theo với hình xăm bên trên sườn lưng.

Cố Lạc bị anh kiểm soát được điểm yếu kém, không hề khá mức độ phản kháng, chờ đến lúc ở đầu cuối anh thả lỏng mức độ lực thì tức khắc bay ngoài sự trì trệ của anh ý kéo lại ăn mặc quần áo, tiếp tục lùi về sau nhì bước, gần như là đứng ko vững vàng bên dưới góc nhìn khiến cho người tao kinh khủng hãi của anh ý.

Thi Dạ Diễm cũng chấn động như thế, với chút không đủ can đảm tin cậy nhìn Cố Doãn một chút ít, rồi lại liếc nhìn Cố Lạc.

Nếu như anh ghi nhớ ko sai lầm, hình xăm bên trên người chúng ta là một trong totem rất rất thượng cổ của phương Tây, đại biểu ột tín ngưỡng, đàng vân phía trên người đại biểu mang lại bất luận là thân thích thể hoặc vong hồn, bất luận kể từ Khi sinh rời khỏi cho tới bị tiêu diệt, đời đời kiếp kiếp kiếp kiếp chỉ thuộc sở hữu một người sở hữu, nếu như phản bội, vong hồn này vĩnh viễn đóng góp chặt, phát biểu một cách tiếp theo, cô thuộc sở hữu Cố Doãn.

Về ý nghĩa sâu sắc của totem này còn tồn tại thật nhiều, tuy vậy chứa chấp chút sắc thái truyền thuyết truyền thuyết thần thoại, tuy nhiên chính vì hàm nghĩa trên mức cần thiết tàn ác nên với rất rất không nhiều người sẵn lòng xăm nó lên trên người.

“Thế này, em dường như không phát biểu với cậu tao sao?” Cố Doãn nhặt khăn tắm toát lên đợt tiếp nhữa, kéo khuôn mặt cứng ngắc của Cố Lạc lqd thanh lịch gõ nhẹ nhàng xuống trán của cô ý, tương tự đối đãi với vật cưng nhỏ tiện tay chỉnh lại tóc của cô ý bị dông biển lớn thổi loàn. “Lần trước tiên anh xăm mang lại em thì em bao nhiêu? Mười lăm tuổi?”

Cố Lạc nhìn Thi Dạ Triêu trầm khoác, cam Chịu đựng như thế.

Một cảnh này thời điểm hôm nay, Thi Dạ Triêu chân chủ yếu phát hiện ra thì mới có thể vạc xuất hiện lòng lòng bản thân ko không thể tinh được, nhịn nhường như đang được dự báo kể từ vô tâm thức.

Không cần như vậy?

Trước phía trên chỉ biết cô ko cần là kẻ phụ phái nữ thông thường, khả năng rất tốt, cá tính còn quật cường cứng cỏi rộng lớn nam nhi, trong cả anh cũng cần bội phục sự nhẫn nại, Cố Doãn cam Chịu đựng khiến cho cô chỉ thực hiện một công chúa giản đơn ra sao.

“Có cần còn tồn tại chuyện gì anh ko biết không?” Thi Dạ Triêu cố đè xúc cảm trong thâm tâm xuống, hai tay ôm ngực, thái phỏng giá buốt lùng bất cận nhân tình *.

(*) Bất cận nhân tình: ko sát với lòng người. Ý phát biểu viển vông, ko thực tiễn, ko phải chăng.

Khóe mồm Cố Doãn khẽ nhếch lên, lẹo tay tặng thời cơ “giải thích” mang lại Cố Lạc, ngồi lại bên trên ghế tựa, bày rời khỏi một thế nài chào với Thi Dạ Diễm.

Thi Dạ Diễm sao nhưng mà nhằm ý cho tới anh tao, dieendaanlêquydoonn chọn lựa cách coi thông thường anh tao, người sử dụng góc nhìn căn vặn Cố Lạc.

Cố Lạc ko rỉ tai hồi lâu, Cố Doãn giá buốt lùng hừ một giờ, vậy ly xối rượu đỏ ối fake mang lại cô: “Nếu ko tiện phanh mồm phát biểu, tợp chút này nhằm tương hỗ.”

“Cũng đảm bảo chất lượng.” Cố Lạc ko nhìn ly rượu cơ của Cố Doãn, xoay người vậy chai Vodka bên trên bàn, đầu ngửa lên ùng ục ùng ục một khá tợp rộng lớn nửa chai.

Cô quăng quật chai rượu xuống, nhì tay kháng lên bàn thay đổi thiệt thâm thúy, cảm hứng với cùng một dòng sản phẩm rộp cháy mạnh mẽ và tự tin kể từ yết hầu chạy lên, trực tiếp vô lỗ mũi trí não, bao nhiêu người nam nhi lặng yên, bị hành vi phóng khoáng của cô ý thực hiện kinh kinh khủng. Cố Lạc vệ sinh mồm, cảm biến lửa giá buốt rực rỡ mạnh mẽ nhanh gọn lẹ đột nhập tứ chi bách hài * của cô ý, từng một gân máu, từng một rễ thần kinh.

(*) tứ chi bách hài: tứ chi = nhì chân nhì tay, bách hài = trăm xương.

Cô kể từ từ cù người lại, tỏ vẻ tự do hé môi: “Cuối nằm trong đang được cho tới thời điểm hiện tại, ko tợp chút rượu tôi thiệt sự không tồn tại cơ hội này tâm sự miệng…”

Trong đôi mắt Thi Dạ Triêu với chút ko nỡ xẹt qua loa, Cố Lạc chỉ coi như ko nhìn thấy: “Đừng người sử dụng góc nhìn ấy nhìn tôi, toàn bộ từng chuyện ko phức tạp như anh nghĩ về, thiệt rời khỏi thì rất rất giản dị, như anh thấy ——” cô buông tay: “Tôi là kẻ Athena, kể từ Khi tôi mươi tía tuổi hạc vô Athena có lẽ rằng đó là vì như thế đợi ngày nay, phát triển thành một con cái át công ty bài bác không có ai nghĩ về cho tới.”

Thi Dạ Triêu cười cợt lạnh: “Em thiệt sự ko giản dị, anh vẫn ko biết khinh thường em đó là coi trọng em, nếu như em lqd ko thể lựa lựa chọn chào bán mạng vì như thế ngôi nhà chúng ta Cố, như thế ở cộng đồng một điểm với những người nam nhi này này đều là nghe theo gót sự bố trí sao?”

“Anh phát biểu tương đương Eric.” Cô mấp máy khóe mồm, rung lắc đầu: “Không, này đó là ý nguyện của tôi.”

Giống như kinh khủng anh nghe không hiểu nhiều, Cố Lạc đón góc nhìn của anh ý tái diễn từng câu từng chữ rõ ràng ràng: “Tôi yêu thương anh ấy, là chuyện của tôi, ko tương quan cho tới ngẫu nhiên ai, nếu như không cần với Du Nguyệt Như, cả đời tôi sẽ không còn buông tay nhưng mà thương anh ấy.”

Thi Dạ Diễm nuốt nuốt nước miếng, lặng lẽ tư duy ý đồ vật điều phát biểu lượt này của Cố Lạc, lặng lẽ cơ hội Thi Dạ Triêu ở kề bên một chút ít, miễn cho những người nam nhi này vô cơn tức giận dỗi chém bị tiêu diệt.

Xem thêm: ông xã kết hôn thử

Mà Thi Dạ Triêu vẫn giữ lại tươi tỉnh như cũ, “Như vậy, nếu như em biết tám năm trước đó lên chóng của anh ý chẳng cần tiếp tục hận bị tiêu diệt anh?”

Cố Lạc tức khắc biết anh lăm le tấn công cho tới điều kín đáo này, liếc quan sát về phía Thi Dạ Diễm, còn Cố Doãn ở một phía thiếu tín nhiệm nhăn mày: “Tám năm trước…?” Anh xoay thanh lịch Cố Lạc, góc nhìn khá hung ác: “Đêm cơ rốt cuộc là ai chạm vô em?”

“Là ai lúc này với cần thiết không?” Thù hận vô đôi mắt Cố Lạc lúc này chỉ mất Cố Doãn nhìn thấy: “Tôi gom anh chiếm hữu được kết viên nhưng mà anh ham muốn thấy, chỉ việc anh đồng ý, phá huỷ diệt ngôi nhà chúng ta Thi ko cần là chuyện vô phút chốc?”

Cô đẩy tay của anh ý tao rời khỏi, nghiền bạn dạng thân thích đương đầu với Thi Dạ Triêu: “Không cần anh vẫn luôn luôn ham muốn biết chân tướng? Bây giờ tôi phát biểu toàn bộ mang lại anh biết, anh tao ham muốn ngôi nhà chúng ta Thi, tận dụng tôi và anh thực hiện một trận chiến tranh giành ko sương súng, đương nhiên điều này cần thiết anh kết hợp mới nhất hoàn toàn có thể thực hiện được.”

Cô siết chặt tay fake về phía anh, chạm rãi phanh lòng bàn tay rời khỏi hoa tai anh tự động tay treo mang lại cô đại biểu mang lại toàn cỗ thân thích thế của anh ý. “Bao bao gồm nó, anh nhận định rằng tôi thiếu hụt bao nhiêu loại khan hiếm kỳ lạ này?”

Cố Lạc người sử dụng không còn khá mức độ giơ tay ném hoa tai này ra phía bên ngoài, trơ đôi mắt nhìn nó rơi xuống biển lớn, Khi xoay người lại thì hai con mắt đang được đỏ ối. “Tôi yêu thương Eric là tự động nguyện, cho tới ở kề bên anh mới nhất là bị tóm gọn buộc, tôi trước đó chưa từng ——”

Gần như thể có một tự khắc Khi cô phát biểu những điều này rời khỏi mồm, Thi Dạ Triêu tương tự ko thể kìm nén được nữa, đột nhiên kéo cô vô vào ngực, trước mặt mũi quý khách lưu giữ chặt cằm của cô ý, cúi đầu hít mạnh mẽ và tự tin lên, ngăn lại toàn bộ điều phát biểu đả thương người.

Cố Lạc đâu Chịu đựng lên đường vô phạm vi, liều mình giãy đạp dụa, tấn công, tuy nhiên Thi Dạ Triêu vẫn quá nhận toàn bộ phản kháng, khóa chặt thân thích thể của cô ý, người sử dụng mức độ ôm cô, hít mạnh mẽ cho tới đỉnh điểm, rồi tiếp sau đó né vào mặt mũi tai cô phát biểu bao nhiêu giờ trầm thấp khàn khàn như khóc.

“Hôn lễ còn ko cho tới nhì trăm giờ, em còn ham muốn tùy hứng đến mức độ này, phát biểu mang lại anh biết, nhằm anh còn sẵn sàng tư tưởng.”

Nghe được câu này, vô nháy đôi mắt nước đôi mắt Cố Lạc suýt nữa tràn mi.

Đột nhiên dông biển lớn nổi lên, cuốn phân tử cát, xẹt qua loa làn domain authority nhức tương tự dao rời.

Anh vẫn ôm chặt cô ko buông như lúc trước, Cố Lạc rời bay ko được, quay đầu sang một bên há mồm nhắm ngay lập tức vô cổ anh nhưng mà gặm, gặm mạnh mẽ và tự tin.

Nhược điểm, điểm nhức của thế giới, cho tới tột nằm trong là ở đâu?

Nếu yêu thương một người, chỉ việc về cô, điểm vị trí đều là điểm yếu của anh ý, phàm là điểm bị cô chạm qua loa, chỉ việc cô khẽ người sử dụng mức độ, anh ngay tắp lự đau tới không thích sinh sống.

Anh biết tim bản thân ở đâu, biết tình yêu khuynh hướng về đâu, từng bỏ qua một người, từng rơi rụng lên đường một người, từng không hiểu nhiều ra sao gọi là yêu thương, do đó Khi Cố Lạc dạy dỗ anh loại gọi là thương yêu, đồ vật gi là ném ra, đồ vật gi là quý trọng, sau khoản thời gian anh học tập được năng lượng yêu thương người không giống, khiến cho anh buông ân xá cô như vậy nào? Sao hoàn toàn có thể buông ân xá cô?

Rốt cuộc, hóa học lỏng ấm cúng bám vô môi của cô ý, hương thơm ngày tiết tươi tắn nhàn hạ nhạt nhẽo rộng phủ vô môi cô, Cố Lạc thả lỏng răng, vẫn bị anh ôm.

“Em thương anh tao là vượt lên trên khứ, anh yêu thương em mới nhất là thời điểm hiện tại, là sau này, em hoàn toàn có thể quấy rầy và hành hạ anh, tuy nhiên ko cần thiết lên đường ngược lại ngược tim bản thân.”

Thi Dạ Triêu dán ở mặt mũi tai cô, buông quăng quật toàn bộ kiêu ngạo, lượt trước tiên quá nhận với tình cảm với cô.

Cố Lạc chợt dừng giãy đạp dụa, chính vì những điều phát biểu này của anh ý nhưng mà toàn bộ kháng cự vô nháy đôi mắt đang được hóa trở thành đau nhức, tụ tập dượt vô mồm điên loạn thảm sát bừa kho bãi.

Cố Doãn ở một phía ko thể kế tiếp hững hờ giá buốt nhạt nhẽo, một giẫm đá té bàn mộc, fake tay thò vào sau cùng sườn lưng tấm áo choàng tắm.

Thi Dạ Diễm tức thời cảm nhận thấy bất ổn, tuy nhiên anh vừa vặn với động tác, ko biết kể từ điểm này phun cho tới một mặt hàng đạn chuẩn chỉnh xác vô vào khu đất cát cơ hội mũi chân anh bao nhiêu tấc, nhưng mà đợi khi anh ngước đầu lên, vô tay Cố Doãn đang được nhiều hơn nữa một cây súng sáu, nhằm mục đích trực tiếp vô đầu Thi Dạ Triêu.

“Tao nên phát biểu bị ngươi cảm động, hoặc nên phát biểu đống ý với mày?” Cố Doãn tàn nhẫn cười cợt, “Chứng minh rằng toàn bộ những xúc cảm với tương quan ở thân thích ngươi và nó, đều là vì như thế tính kế tiếp nhưng mà tồn bên trên, ở nước K, tao với thời cơ lqd lấy mạng của ngươi, tuy nhiên tao ko thực hiện vậy, biết nguyên vẹn nhân vì như thế sao không?” Anh hừ lạnh: “Đó là vì như thế tao thấy rõ ràng ngươi với tình yêu bao thâm thúy với nó nhưng mà design một tuồng kịch thôi, tao đoán được ngươi tiếp tục lên đường cứu vãn nó, bao hàm cả việc nó vì như thế ngươi nhưng mà bị thương, cũng chỉ là một trong nước cờ tao lăm le ày hãm càng thâm thúy xuống vô tình yêu. Đừng tưởng rằng làm thế nào tao hoàn toàn có thể Chịu đựng khiến cho nó bị thương, Trình Tiếu Nghiên là vì tao tự động sắp xếp mang đi nước K, ko thực hiện như thế sao ngươi hoàn toàn có thể tin cậy tưởng? Về phần người thiếu phụ ngu xuẩn, là giết thịt hoặc lóc thịt đương nhiên ham muốn làm cái gi cũng khá được, thiệt sự nhận định rằng tao nhằm ý cô ta?”

Anh kéo Cố Lạc về ở kề bên bản thân, họng súng vẫn ko nhằm xuống. “Nhưng nam nhi ngôi nhà chúng ta Thi tụi ngươi thiệt sự là ai ai cũng nhiều tình.” Anh liếc nhìn Cố Lạc: “Cậu tao so với em thâm nám tình như thế, em phát biểu anh nên hồi báo cậu tao thế này mới nhất tốt? Không vị theo gót như nguyện vọng của cậu tao, kế tiếp hít lễ?”

Cố Lạc không đủ can đảm thực hiện bừa, Cố Doãn người sử dụng mức độ tương đối lớn di động cầm tay cô gần như là ham muốn bắt gãy xương cốt của cô ý.

Dĩ nhiên Cố Doãn ko che cất giấu tức giận dỗi nữa, ngón trỏ chỉ việc khẽ nhích là hoàn toàn có thể lấy tính mạng của con người của cậu tao. “Thi Dạ Triêu, trí nhớ ngươi mưu trí thì ra sao? Bây giờ còn ko thấy rõ ràng chân tướng?”

Là ko thấy rõ ràng, Hay những không thích thấy rõ ràng, Thi Dạ Triêu làm rõ lòng bản thân rộng lớn ai không còn, toàn bộ thủ đoạn đo lường vô thời điểm hiện tại anh đang được sáng sủa tỏ, đơn giản toàn bộ đều kháng ko lại một lời nói của cô ý.

Thi Dạ Triêu cũng ko nhằm uy hiếp của Cố Doãn vô vào đôi mắt, vươn tay cần rời khỏi về phía Cố Lạc, chỉ đợi một câu vấn đáp của cô ý.

“Tao ko biết ngươi hoàn toàn có thể ném ra lqd từng nào vì như thế nó.” Hung ác hiểm độc điểm lòng đôi mắt Cố Doãn hóa trở thành tàn nhẫn dữ tợn, “Muốn đem nó lên đường hoàn toàn có thể, tuy nhiên tao thiệt sự ko nhịn được nhì người nam nhi với tương quan cho tới con cái nhỏ nhắn đều chúng ta Thi, tối thiểu là một trong, thiếu hụt một tao tiếp tục tự do chút, ngươi phát biểu đi?”

Thái phỏng của Cố Doãn tự nhiên thay cho thay đổi, thu tay lại, họng súng xuống vùng bên dưới, lại hoàn toàn có thể fake khẩu pháo cho tới trước mặt mũi anh (TDT): “Nên thực hiện ra sao thì chủ yếu ngươi lựa lựa chọn.”

Thi Dạ Diễm cau ngươi, thâm mặt mũi châm chọc nói: “Quá hiểm độc nhỉ?”

Nhưng vô thời điểm hiện tại, Thi Dạ Triêu thiệt sự nhận lấy súng, không chỉ có vậy giơ lên về phía Thi Dạ Diễm.

“Không cần thiết.” Cố Lạc hít thâm thúy một khá tách thoát khỏi Cố Doãn, ko hề nghĩ về ngợi ngăn trước người Thi Dạ Diễm, Khi anh ấy sẵn sàng bóp cò thì vô nháy đôi mắt tấn công về phía cổ tay cần của anh ý.

Thi Dạ Triêu bị nhức, buông tay, súng sáu bay thoát khỏi lòng bàn tay, anh nỗ lực sử dụng tay ngược đón, bị Cố Lạc nhìn rời khỏi ý đồ vật ngăn tay anh lại, đang được vượt qua trước một bước, súng rớt vào vô tay Cố Lạc, nhưng mà thân thích khi tranh giành đoạt, chợt vang lên một giờ súng.

Xem thêm: khi vu tru

Có người trúng đạn, tuy nhiên ko cần Thi Dạ Diễm.

Cố Lạc trố đôi mắt nhìn chằm chằm một luồng sương súng lan rời khỏi kể từ vô tay, lại dịch chuyển tầm đôi mắt cho tới trước mặt mũi người này.

Thi Dạ Triêu che bụng chảy ngày tiết, sắc mặt mũi giận dỗi hờn: “Một vạc này, là em thay cho Thi Dạ Diễm trả lại mang lại anh sao?”