khương tiểu nha

                                    
                                              

Lâu đài đế quốc đứng lừng lững đằm thắm một rừng cây um tùm, thành phố Hồ Chí Minh cạnh biên cương, vô nằm trong huy hoàng trang trọng, thực hiện người không giống đem cảm xúc thần bí

Rất tiếc! Hình hình họa này sẽ không tuân theo phía dẫn nội dung. Để nối tiếp đăng lên, hí hửng lòng xóa hoặc vận tải lên một hình hình họa không giống.

Lâu đài đế quốc đứng lừng lững đằm thắm một rừng cây um tùm, thành phố Hồ Chí Minh cạnh biên cương, vô nằm trong huy hoàng trang trọng, thực hiện người không giống đem cảm xúc thần túng thiếu.

Bạn đang xem: khương tiểu nha

Điểm tối đa của thành tháp tương tự như tiếp xúc với khung trời, vô cảnh sắc mùng tối bao quấn, càng khiến cho tòa trở thành xa thẳm tận chân mây.

Nóng.

Nóng quá, rét mướt cho tới ko thở được.

Trên cái chóng rộng lớn theo đuổi phong thái nước Anh, một cô nàng trẻ em đang được ngủ say, đằm thắm thể thướt tha mê hoặc khoác bên trên bản thân cái váy lụa white tráng lệ tinh xảo, những giọt những giọt mồ hôi kể từ từ lăn lóc lâu năm bên trên khuôn mặt thanh tú của cô ấy, tạm dừng ở song môi nhỏ của cô ấy.

Mồ hôi bên trên cánh tay cô đã thử ướt át,ướt đẫm cái váy lụa, tạo thành một quang cảnh say mê hoặc lòng người.

"A, rét mướt quá ..."

Thời Tiểu Niệm kêu một giờ đồng hồ, kể từ vô giấc mộng sâu sắc mơ tơ tưởng màng tỉnh lại.

Lọt vô vào tầm đôi mắt là một trong những căn chống sang chảnh, không quen, bên trên tường treo tranh ảnh phương Tây của thế kỷ chục tứ, cô mơ hồ nước chớp đôi mắt.

Đây là đâu?

Cô tơ tưởng nhìn xung xung quanh căn chống.

Trên sô trộn ở góc cạnh rẽ, một người con trai đang được ngồi tê liệt, body to lớn, bàn tay một vừa hai phải lâu năm lại một vừa hai phải white thanh trang cầm cố ly rượu chát đỏ hỏn.

"Anh là ai? Tại sao ở trên đây rét mướt như vậy? Có cần tắt điều tiết rồi không?"

Vừa thưa đoạn, Thời Tiểu Niệm mới nhất vạc hiện nay giọng của tôi đặc biệt yếu đuối, tương tự một vừa hai phải bị căn bệnh đặc biệt nặng trĩu.

Nóng quá.

"Cô gái, nếu như cô còn ko tỉnh, tôi tiếp tục chỉnh điểm này lên tám mươi tám phỏng, chưng sinh sống cô!"

Một giọng phái mạnh vô chống vang lên, tiếng nói ngông cuồng kiêu ngạo khiến cho kẻ không giống kiêng dè hãi.

Chưng sống?

Cái gì nhưng mà chưng sống?

Thời Tiểu Niệm tâm trí mơ hồ nước, những giọt mồ hôi rơi xuống ánh nhìn say mê hoặc của cô ấy.

Bên tai truyền cho tới giờ đồng hồ bước đi vững vàng vàng.

Cô đem tay toá cái nút tròn trặn, nhằm lộ xương quai xanh lơ tinh xảo, phía bên trên còn ứ đọng vài ba giọt những giọt mồ hôi, ngước lên tăng chút nữa ngay tắp lự phát hiện ánh nhìn sắc bén.

Xem thêm: hệt như hàn quang gặp nắng gắt hanul

Người con trai đứng trước chóng, nhị chân thon lâu năm, áo sơ-mi white thực hiện nổi trội dáng vẻ người cao ráo của anh ý tớ, phần cổ áo cởi nhị nút bên trên, khuôn mặt anh tuấn hoàn toàn có thể thực hiện người tớ ko thở được, lối đường nét ngũ quan lại như chạm trổ, mi thám thính đôi mắt sâu sắc, bên dưới cái mũi trực tiếp tắp là bờ môi mỏng tanh khẽ cởi, hấp dẫn bị tiêu diệt người.

Rõ ràng căn chống đặc biệt rét mướt, bên trên mặt mày người con trai này lại không tồn tại lấy một giọt những giọt mồ hôi này, thanh trang và điềm tĩnh.

Người con trai như bước đi ra kể từ vô tập san, đặc biệt trẻ em, chắc hẳn không thật nhị mươi chín tuổi tác.

Nhưng sao phát hiện ra quen thuộc đôi mắt quá vậy?

Có thấy qua loa ở đâu ...

Vì thói quen thuộc công việc và nghề nghiệp, Thời Tiểu Niệm là kẻ rất dễ dàng chuồn vô cõi thần tiên, cô nhìn chằm chằm người con trai tê liệt đên ngơ ngẩn, tuy nhiên đặc biệt nhanh chóng, cô ngay tắp lự tươi tắn lại, chính vì người con trai tê liệt mang ra một cây súng sáu màu sắc bạc.

Mà nòng súng, nhắm ngay lập tức cô.

Gì? Chuyện gì đang được xẩy ra vậy?

"Anh làm những gì đó? Anh là ai? Anh ham muốn thực hiện gì?"

Thời Tiểu Niệm ngồi bên trên chóng hoảng kiêng dè lùi đi ra đàng sau, người con trai lại từng bước cho tới ngay sát, nòng súng lạnh lẽo như băng nhắm vô khuôn mặt đang được rét mướt rực của cô ấy.

Gương mặt mày cô nói theo một cách khác là đặc biệt thanh tú, ngũ quan lại tinh ma xảo, không khiến tàn ác, một vẻ rất đẹp một vừa hai phải đôi mắt.

Nóng súng chậm rãi rãi đem xuống bên dưới, xuống cho tới môi cô, rồi cho tới cằm, tiếp sau đó tha thướt qua loa xương quai xanh lơ.

Lấy tay vuốt ve sầu cô.

Thời Tiểu Niệm căng thẳng mệt mỏi, cái váy bên trên người suýt nữa rơi xuống, những giọt mồ hôi rét mướt bên trên người chớp đôi mắt vẫn trở thành những giọt mồ hôi lạnh lẽo.

"Cô gái, người con cô sinh mang đến tôi hiện nay ở đâu?"

Cung Âu đứng trước mặt mày cô, tiếng nói lạnh lẽo lùng, ánh nhìn trầm lặng nhìn lối cong khung hình cô ẩn hiện nay qua loa cái váy lụa.

"Cái gì?"

Thời Tiểu Niệm u ám và mờ mịt.

"Ba năm trước đó, cô có bầu con cái tôi, người con tê liệt lúc này ở đâu?"

Xem thêm: khe hở hạnh phúc

Cung Âu nhấn mạnh vấn đề từng chữ gằn chất vấn, bàn trắng tay nõn khẽ động, nòng súng lúc này cơ hội ngực cô chỉ là một trong những tầng váy mỏng tanh.

"Đứa con?"

Thời Tiểu Niệm u ám và mờ mịt, thiệt lâu sau cô mới nhất hiểu đi ra yếu tố "Tôi thưa này ... anh đem cần hiểu nhầm chuyện gì ko, tôi xa lạ anh. Tôi cũng trước đó chưa từng có bầu ..."