không bạch hiệt

Tên: Không Bạch Hiệt

Bản đang được sửa đổi theo gót QT

Bạn đang xem: không bạch hiệt

Beta: Duo

_______________

Đồ Tá Chá gõ chữ ở đầu cuối bên trên screen và nhấp vô “Lưu”, cậu coi chuồn coi lại đồng hồ thời trang bên trên tủ TV vài ba đợt. Thanh tiến trình điều vẫn như cũ chậm rì rì rãi nhưng mà kiểu như ông lão ở tuổi tác xế chiều, thay cho ăn mặc quần áo và ra đi. Thoáng coi, vỏ hộp thư văn phiên bản vẫn còn đấy vướng kẹt bất tỉnh ở 85%.

Cậu cũng thấy chiếc máy tính này tiếp tục đem niên đại, không tồn tại phương án đành ngồi đợi.

Khi vòng tròn xoe nhỏ một vừa hai phải bặt tăm nhanh gọn gửi tập luyện tin yêu cho tới chỉnh sửa, đóng góp máy lại nhưng mà ko đợi mặt mày bại phản hồi.

Mở cuốn buột nhỏ rời khỏi chậm rì rì rãi thở láo lếu hển một khá thực hiện ly nước nhằm bên trên bàn bị lây động. Trên cuốn buột được đàn bà dán một vòng tròn xoe giấy má nhỏ color hồng, chạm vô ngay lập tức rơi nữa xuống bên dưới. Cậu sử dụng mức độ ấn ấn lại, nhẹ dịu cho tới nó một chiếc hít dông. Đây là loại được cậu nâng niu như bảo vật.

Một lối chạy cho tới ngôi trường mầm non của đàn bà, vệ sinh các giọt mồ hôi bên trên trán, âm thầm suy nghĩ suôn sẻ chân bản thân nhiều năm nếu như không nhóc con cái đứng ở cửa ngõ oe oe khóc rộng lớn, thê bổng như trời sập xuống.

"Baba!

Tâm can bảo vật này nhảy dựng lên nhưng mà chạy cho tới, ngày hôm nay không tồn tại tức tức giận nhưng mà bĩu môi, coi rời khỏi tâm tình ngày hôm nay ko tồi tệ. Cậu lên giờ, ngồi xổm xuống đợi viên thịt nhỏ phụt vô lòng ngực bản thân, mừi hương sữa non tràn vô xung quanh mũi.

“Baba! Một ngày ko phát hiện ra baba, con cái đặc biệt ghi nhớ baba nha! Baba đem ghi nhớ con cái không?”

Giọng trình bày của Nhu Nhu thực hiện tâm cậu mềm mại, nhỏ bé con cái cũng vòng đeo tay ôm cậu. Đều trình bày đàn bà đó là tình nhân kiếp trước của phụ vương, cậu đời trước thật nhiều phúc khí nên 5 năm tiếp theo mới nhất mang 1 nhóc con cái tung tăng nhảy nhót thực hiện cuộc sống đời thường tẻ nhạt nhẽo của cậu góp phần lắng đọng.

May mắn chủ yếu bản thân 5 năm trước đó kiên trì rước nhỏ bé con cái hội tụ lại. Cậu nằm trong nhỏ bé con cái thực hiện nũng.

“Đương nhiên baba đặc biệt ghi nhớ bảo bảo, vì thế để xem thấy Nhu Nhu nên baba đều một lối chạy tất tả lại trên đây, ăn mặc quần áo đều ướt át,ướt đẫm."

Đỗ Y Nhu nhéo khuôn mặt mày nhỏ của cậu, hai con mắt thâm sáng sủa ngời của nhỏ bé coi lên, mỉm cười tùm tỉm trình bày

“Đúng rồi, tuy nhiên con cái biết baba ghi nhớ phụ vương nhất nha.”

Nghe được nhỏ bé nhắc cho tới Đỗ Triết, trong tâm địa cậu kéo lên nỗi rỗng trống rỗng, tim nhảy lên một nhịp, cậu đặc biệt lực kềm chế nằm trong Đỗ Y Nhu trêu đùa “Ha hả! Như vậy cũng trở nên con cái vạc hiện?"

“Con trình bày cho tới baba biết nha, phụ vương tối ni trình bày mong muốn lại trên đây.”

Trong câu nói. trình bày toàn là đều hưng phấn. Đỗ Y Nhu giơ cổ tay chỉ vô đồng hồ thời trang Smartphone trẻ nhỏ hiện thị lên thường xuyên những số lượng. Những số lượng này đặc biệt không xa lạ với cậu. Trước bại, từng đợt ghi nhớ cho tới Đỗ Triết, chẳng phân biệt thời hạn nhưng mà gọi cho tới, từng đợt vang lên vài giờ đồng hồ “bíp...bíp... ngay lập tức bị hạn chế đứt, bên trên screen hiện thị lên “bận” sau từng giờ bíp. Sau này, thậm chí còn ko thèm thay đổi chữ nhưng mà nhằm vậy luôn luôn.

Tuy rằng Đỗ Triết so với cậu thờ ơ tuy nhiên so với nhỏ bé con cái Nhu Nhu nuông chiều không còn ý. vô luận nhỏ bé gọi qua quýt khi đang xuất hiện buổi họp hoặc cuộc thương thảo cần thiết ở toàn cầu đều tiếp tục xoa vơi Nhu Nhu trước, trình bày vài ba câu, rồi bảo đợi lúc nào về bên tiếp tục gọi lại.

Đồ Tá Chá coi đó là thời cơ, lừa lật đàn bà năng lượng điện hắn nhiều hơn thế. Khi đàn bà trình bày baba nằm trong hắn thủ thỉ vài ba câu, Đỗ Triết thay đổi tiếng nói rằng phụ vương bận. Hoặc Lúc ghi nhớ cho tới hắn, cậu nhờ Nhu Nhu Điện thoại tư vấn đoạn phim cho tới hắn. Màn hình họa một vừa hai phải mang đến, cậu biểu tình cứng đờ trình bày “hallo",

Đỗ Triết ngay lập tức ngay tắp lự cao giọng gọi Nhu Nhu nói rằng phụ vương ko phát hiện ra người. Nhu Nhu nghe câu nói. nâng Smartphone cao lên, camera chếch thoát khỏi hắn, nụ mỉm cười của cậu đột nhiên chốc cứng lại, câu nói. trình bày “hallo” ngay lập tức bị tạm dừng đằm thắm ko trung, trình bày tiếp cũng ko được tạm dừng cũng ko đoạn, tương tự cây búa đập vô gối bông sử dụng lực cũng không tồn tại đáp lại.

Sau bại, Đỗ Triết mua sắm cho tới nhỏ bé cái đồng hồ thời trang Smartphone trẻ nhỏ, nên là thời cơ họp mặt của nhị người cơ phiên bản chỉ bởi 0.

Cậu đem Nhu Nhu cũng chuồn cửa hàng mua sắm thật nhiều nguyên vật liệu, rõ rệt biết hắn chỉ cho tới ăn một giở cơm trắng chiều vẫn như cũ hận ko thể nhét tràn tủ giá tiền. Trước trên đây cậu nấu nướng tiêu hóa và nấu nướng đặc biệt nhanh chóng, lúc này thực hiện món ăn cho tới trẻ nhỏ vô thời hạn cụt mặc dù thế lại luýnh quýnh thủ công.

Chờ cậu thực hiện đoạn số thịt rán xào dứa, củ sen cặp thịt nhằm phía trên bàn, Nhu Nhu phụ thuộc ghế trèo lên, cậu thập phần thỏa mãn nhu cầu nhưng mà coi, so với tế bào DT của Đỗ Triết thập phần thoải mái tự tin, hắn tiếp tục giành được rất nhiều giải nhất ở khuôn khổ thể thao, cậu sao... Cậu rơi rụng bất ngờ nhưng mà lúng túng nhúng vai, cậu chạy trốn bên trên hòn đảo cũng khá được xem như là nhanh chóng chuồn.

Thời điểm cậu mong muốn giơ ngón cái lên, ngoài cửu truyền cho tới giờ chiếc chìa khóa vang, Đỗ Triết xuất hiện chuồn vô phòng tiếp khách chật hẹp. Liếc đôi mắt thấy đàn bà bảo vật của hắn đứng phía trên ghế cao đang được cúi về phía đằng trước, lòng cẳng chân còn đem vớ, vạn nhất bị trượt thì kết quả không đủ can đảm tưởng tượng, tất tả vàng chạy cho tới ôm tấm lòng bảo vật vô lòng, vô đôi mắt hiện thị lên tia nhức lòng và trách móc cứ.

“Nhu Nhu, đợt sau ko được vì vậy, như vậy không có ai coi coi thì sao"

Xem thêm: độc nhất vô nhị

Đồ Tá Chá trình bày rộng lớn trong tâm địa, cậu sinh sống sờ sờ đứng ở cửa ngõ, hắn lại thực hiện như ko phát hiện ra, thiệt mong muốn mắng hắn đôi mắt quáng gà, tuy nhiên coi hai con mắt đẹp nhất bại bị quáng gà thiệt thì thực hiện người không giống nhức lòn, đành nên nhịn xuống một phía giải vây cho bản thân mình

“Nhóc con cái thưởng xuyên vì vậy, không tồn tại việc gì, tôi ở tức thì ở kề bên."

Rõ ràng đợi hắn nói đến việc nên trầm trồ mạnh mẽ và tự tin, đó là đứng trước mặt mày hắn, tiếng nói trầm rét hồi lâu ko nghe qua quýt truyền qua quýt tai cậu, tạo cho toàn bộ cơ thể như chìm vô đại dương sâu sắc, thậm chí còn phía bên dưới còn nổi lên phản xạ.

Trong đầu mạnh mẽ hiện thị lên hình hình họa nhị người vô chống phòng bếp dây dính cùng nhau, cậu đỏ ửng bừng mặt mày, tất tả vàng vậy tạp dề che chuồn bên dưới, chậm rì rì rãi tháo lui về đàng sau, đè nên dục vọng vạc rời khỏi, trình bày

“Cơm còn một lúc ngay lập tức đoạn "

Đỗ Triết thực hiện như ko nghe thấy cậu trình bày, xoa đầu đàn bà nằm trong nường kế tiếp trình bày

“Lần sau ko được vì vậy, té té thì làm thế nào giờ đây, đàn bà nhằm lại sẹo sẽ không còn đảm bảo chất lượng.”

Nhu Nhu mỉm cười hi hi

“Baba sẽ không còn nhằm con cái ngã”

Đồ Tá Chá vậy đậu bắp lên, mỉm cười cho tới hai con mắt híp lại, đàn bà trái ngược nhiên ko phí công nuôi chăm sóc, thời gian chủ chốt vẫn đang còn thuộc tính.

Đỗ Triết trình bày

“Cha cột cho tới Nhu Nhu bím tóc đẹp nhất, đợi lát nữa đem con cái ra đi ngoài nằm trong ăn cơm trắng với dì Hy Hy."

Chiếc đũa gắp đậu bắp bị thả lỏng, động một giờ, ngay lập tức rơi nội địa sôi, mu bàn tay bị nước rét tưới lên, lại sử dụng tay ko vớt cái đũa lên, một hồi mới nhất hiểu chủ yếu bản thân thiệt ngốc.

Câu tất tả vàng sử dụng thìa vớt cái đũa bại rời khỏi rồi mới nhất đem mu bàn tay phỏng cho tới mặt mày nước giá tiền. Vài vết phồng rộp nhanh gọn sải ra bên trên mu bàn tay, nước giá tiền cũng ko xua được cái rét này.

Đỗ Y Nhu phản xạ rộng lớn, chân nhảy dựng lên, bĩu môi, nhị đôi mắt thâm nhánh như mực trừng về phía Đỗ Triết

“Cha từng đợt về bên baba đều tiếp tục thực hiện cho những người thiệt nhiều số ngon, nghề giáo dạy dỗ tất cả chúng ta phải ghi nhận quý trọng thực phẩm, phụ vương ngày hôm nay ko thể đi"

Đỗ Triết ko quan hoài động tĩnh vô chống phòng bếp lại bị Nhu Nhu mê hoặc

“Tôn trọng bổng thực?"

Đồ Tá Chá che chuồn mu bàn tay bị phỏng tiếp cận cửa ngõ phòng bếp nghe lén.

Đỗ Y Nhu nhấc cằm lên, kiêu ngạo như con cái công nhỏ xinh đẹp nhất và giảng đạo lý cho tới hắn nghe.

“Cha ko ăn, 1 mình baba rất có thể ăn bọn chúng vô 7 ngày, món ăn ngay lập tức hư đốn nga, lỗi rồi ngay lập tức ko thể ăn, Nhu Nhu cũng ko ăn nhiều vì vậy, ko nên tiếp tục ném sao? Ném ngay lập tức tiêu tốn lãng phí trở thành trái ngược làm việc của dân cày, nghề giáo trình bày, ko thể tuyển chọn ăn, nên tôn trọng từng phân tử cơm trắng. Hơn nữa, Nhu Nhu mong muốn ăn cơm trắng baba thực hiện nga, baba trình bày bên phía ngoài thực hiện ko thật sạch đâu."

Đồ Tá Chá trong tâm địa hí hửng rộn rực nhưng mà suy nghĩ đàn bà đó là vị phúc tinh, ko tu phí năm bại cậu nằm tại vị trí cơ sở y tế chảy máu nhiều, nhị ngày 1 tối mới nhất sinh hạ cho tới tè thịt tươi tỉnh này, lúc này nắm rõ mong muốn thay cho baba thực hiện cho tới phụ vương ở lại. Đỗ Triết như đem như ko coi vô phía chống phòng bếp, kính ngỏ lòi ra bóng người, rảnh rỗi nhạt nhẽo trình bày.

“Vậy tất cả chúng ta gói gọn mang theo.”

Nhu Nhu ko phản xạ được gì nữa, chỉ nắm rõ phụ vương loài kiến trì nên chuồn, hai con mắt thiên về Đồ Tá Chá chớp chớp, tất tả cho tới tất tả. Đồ Tá Chá vuốt mu bàn tay bị phồng thở nhiều năm, xoay đầu kéo ra bao nhiêu vỏ hộp cơm trắng, lấy tràn ắp số cà ri thịt trườn Đỗ Triết mến, thịt rán xào dứa của Nhu Nhu, ngó sen cặp thịt cũng tràn trề vỏ hộp, một nồi đậu bắp thiệt thanh đạm với nước tương đặc biệt mến phù hợp với Uông Hy.

Xem thêm: vợ à địa ngục chờ em

Nhìn thấy việc thỏa thuận của baba, Nhu Nhu mặt mày không tốt hứng, áp lực hừ một giờ, chuồn vô chống thay cho váy công chúa baba mua sắm. Mấy vỏ hộp món ăn tràn trề một túi rộng lớn, suy nghĩ ưu tư lại sử dụng một chiếc vỏ hộp không giống đem quả cà chua bi được cọ tinh khiết, xách theo gót một túi rộng lớn vỏ hộp cơm trắng mang đến Đỗ Triết, Đỗ Triết thấp giọng cánh cáo “Đừng nhằm tôi vạc hiện tại cậu dạy dỗ Nhu Nhu trình bày ltinh tinh bao nhiêu kể từ vô xẻ này, về sau không nhiều thực hiện những điều không có tác dụng.”

“Tôi ko quan hoài.”

Đồ Tá Chá thậm chí còn ko lý giải được, xấu xa hổ nhưng mà mỉm cười mỉm cười, đứng ở cửa ngõ dắt bọn họ chuồn.