khi nam thần hoá nam trà xanh

Trans: Cola

Thành phố Lan vô mon Chín vẫn oi bức như cũ, bầu không khí oi bức khiến cho người tao vô nằm trong không dễ chịu.

Bạn đang xem: khi nam thần hoá nam trà xanh

Tại cổng ngôi trường ĐH Lan, tuyến phố vật liệu nhựa một vừa hai phải vừa mới được tráng vô kỳ nghỉ ngơi hè bị tia nắng nung nấu nướng bốc lên tương đối rét hầm hập. Hàng ngân hạnh tức thì ngắn ngủi lừng lững nhì mặt mày lối vươn bản thân thiệt cao, tương tự như những giã dù rộng lớn đang được bung xòe. Thi phảng phất đem cơn bão táp rét thổi qua chuyện, các chiếc lá đang được ngả vàng bên trên cành kêu xào xạc.

Giữa nhì loại cây treo một mặt hàng biểu ngữ đỏ au chót nhức đôi mắt, loại thì tráng lệ và trang nghiêm, loại thì ko.

[Cuộc sinh sống không chỉ là là những tạm thời bợ phần bên trước, còn tồn tại Đại học Lan và các bạn.]

[Buổi tập trung thời điểm hôm nay kết thúc giục, ngày mai toàn quân xuất trị.]

[Ting! Quãng thời hạn tư năm ở Đại học Lan đã và đang được chuyển tiền, ko thay đổi ko trả, xin xỏ các bạn mừng rỡ lòng tiếp nhận.]

Nhan Thư đang được ngồi bên dưới tấm biểu ngữ [Đàn chị ko e nắng cháy các giọt mồ hôi ụp, tiếp nhận đàn em ko thấy khổ], tủ một cái dù black color, giơ cây quạt mini cho tới mặt mày má, thư thả nhã tựa vô sống lưng ghế, cúi đầu lướt điện thoại cảm ứng.

Cô trời sinh vẫn đẹp mắt, khuông xương nhỏ nhắn thanh bay, domain authority Trắng tóc thâm, thư giãn ngồi bên dưới mặt hàng cây ngân hạnh sum suê, tương tự như một tranh ảnh tô dầu đậm màu sắc tươi tỉnh, khiến cho bao SV ngang qua chuyện cần nhao nhao ngoái nom.

Mấy cậu phái mạnh sinh đùn đẩy la hét ở phần bên trước, cười cợt hì hì xin xỏ Wechat của cô ấy.

Nhan Thư xem qua bao nhiêu người, fake mã QR một cơ hội thân thiết thiện.

Cánh phái mạnh sinh ko cho rằng cô lại dễ dàng vì vậy, ai nấy cũng đứng nghệt đi ra, tiếp sau đó ganh đua nhau lấy điện thoại cảm ứng đi ra quét dọn mã.

Đợi cho tới Lúc đám người chuồn ngoài, đem chai nước khoáng được fake qua chuyện kể từ kề bên, Nhan Thư chẳng buồn ngấc đầu lên nói: “Cảm ơn trưởng câu lạc cỗ Tần nha.”

Tần Minh Bách tựa vào một trong những cây ngân hạnh ở kề bên, giọng tương đối trầm xuống, “Đã add thêm thắt bao nhiêu người?”

“Hử?” Thư Tâm thiếu hiểu biết ngước đôi mắt lên.

Nhưng lại nghe thấy một giọng phái đẹp gọi cô: “Nhan Thư.”

Lâm Tuyết Mẫn chuồn đến từ sau sống lưng nhì người, lườm Tần Minh Bách một chiếc trách móc cứ, “Đàn anh à, sao Nhan Thư rất có thể tợp loại nước tầm thông thường này được? Chị đem nhì chai Evian này, cho tới em một chai.”

“Cảm ơn đàn chị.” Nhan Thư nhận lấy chai nước khoáng, ngửa đầu tợp một ngụm nhỏ.

“Vẫn là chị hiểu em trúng không?” Lâm Tuyết Mẫn nom cô, cười cợt nói: “Cơ nhưng mà hấp thụ nước thì hấp thụ nước, nếu như thực hiện ko trúng thì chị đó cũng cần phát biểu.”

Cô tao chỉ vô mã QR bên trên màn hình hiển thị, “Thời gian dối thao tác, em chớ nhằm người không giống add Wechat cá thể của em, chuyện này sẽ không ổn định lắm đúng không?”

Nhan Thư xoay lịch sự nom cô tao.

Lâm Tuyết Mẫn tỏ vẻ bất lực nom lịch sự phía Tần Minh Bách, nửa đùa nửa thật: “Đàn anh, anh bảo chuyện này cần xử lý làm sao? Không quản lí em ấy chút sao?”

Vừa mới nhất phát biểu kết thúc, lại nghe cô nàng kề bên khẽ cười cợt một giờ đồng hồ, “Ai bảo em cho tới bọn họ Wechat cá thể của em?”

Lâm Tuyết Mẫn lag đi ra, tức thì tiếp sau đó điện thoại cảm ứng vang lên tiếng động thông tin.

Cô tao nhấn vô coi, là thông tin group chat “Sinh viên tự nguyện CLB Báo chí” vẫn được thêm bao nhiêu người mới nhất.

Nhìn hình họa thay mặt... thiệt trùng khớp, thực sự bao nhiêu cậu đàn em một vừa hai phải cho tới căn vặn xin xỏ Wechat của Nhan Thư.

Nhan Thư cười cợt tít đôi mắt giơ điện thoại cảm ứng lên, rung lắc lắc trước mặt mày cô tao, “Cái em fake là mã QR group chat việc làm nha. Nhiệm vụ tuyển mộ member mới nhất của em vô học tập kỳ này vẫn hoàn thiện vượt lên trước tiêu chí rồi, đàn chị còn mong muốn phát biểu gì ko ạ?”

Mặt Lâm Tuyết Mẫn tương đối biến đổi sắc tuy nhiên lại phì cười cợt một giờ đồng hồ, “Nói đùa em vậy thôi, sao còn xem như là thiệt chứ! Đi trước đó.”

Lâm Tuyết Mẫn mỉm cười cợt một cơ hội xinh đẹp, thản nhiên trở lại vị trí cũ.

Cô gái kề bên sán lại sát, hóng hớt: “Vừa nãy Nhan Thư một khi add không còn Wechat của bao nhiêu phái mạnh sinh bại hả?”

Lâm Tuyết Mẫn ngó nhao nhác xung xung quanh, khẽ nhắn gửi cô nàng bại, “Xuỵt, bảo nhỏ thôi, chớ nhằm người không giống nghe thấy.”

Cô gái bại trầm trồ lo sợ, “Nói vậy là thiệt ư! Thủ đoạn này cũng khiếp thiệt, quang quẻ minh chủ yếu đại nuôi cá* cơ đấy!”

*Từ gốc (养鱼) chỉ việc dò thám người rỉ tai, bầu các bạn với bản thân, hoặc sẵn sàng “lốp dự phòng”.

Nói kết thúc, lại bất bình thay cho Lâm Tuyết Mẫn: “Đàn chị, chị hiền lành quá tuyệt vời rồi, biết bao kẻ vây xung quanh lấy lòng vì vậy, đâu cần thiết chị fake nước cho tới cô tao chứ.”

Lâm Tuyết Mẫn quấn lấy lọn tóc mặt mày tai vô ngón tay, cười cợt nhạt nhẽo, “Trời rét thế này, chị e em ấy khát nước.”

Cô gái bại bĩu môi, “Chỉ đem cô tao biết đỏng đảnh!”

Lâm Tuyết Mẫn khuyên răn giải: “Đừng phát biểu vì vậy, em ấy ngồi bại thôi đang dần lăng xê cho tới tất cả chúng ta rồi, cho dù sao cũng chính là chiêu trò của câu lạc bộ Báo chí tất cả chúng ta nhưng mà.”

“Cô tao á?” Cô gái bại cười cợt cợt, “Cô tao đó là một chiếc lọ hoa, nếu như thiệt sự cần phát biểu chiêu trò thì vẫn cần là đàn chị. Lần trước chị nhập cuộc cuộc ganh đua ký fake quắp Đỉnh Thừa, còn giành giải nhất nữa tề.”

Lâm Tuyết Mân nhoẻn môi cười cợt, nụ cười cợt được thêm bao nhiêu phần sống động.

Nhưng một giây sau nụ cười cợt của cô tao chợt cứng đờ.

Cô gái bại thuận theo đòi ánh nhìn của cô ấy tao nom về phía bại.

Tần Minh Bách thời điểm này đang được khom sống lưng, choãi tay đi ra, kể từ từ giơ tay về phía Nhan Thư.

Lâm Tuyết Mẫn nom chằm chằm nhì người bên dưới gốc cây ngân hạnh, siết chặt quả đấm.

...

“Bộp” một giờ đồng hồ.

Nhan Thư tự dưng hất tay anh tao đi ra, “Làm gì vậy?”

“Trên đầu em đem gì bại.” Lâm Minh Bách ôm tay, “shh” một giờ đồng hồ, khẽ nhảy cười cợt, “Sức lực ko nhẹ nhõm nhỉ.”

Nhan Thư choãi tay đi ra, hất tóc ltinh tinh bao nhiêu loại, uể oải vùng dậy ngoài ghế, “Em chuồn phía trên, em còn cần cho tới tổ nhì thực hiện phỏng vấn nữa.”

Hôm ni câu lạc bộ báo chí của họ phân tách làm nhì tổ, tổ một ở vô trường phỏng vấn tân SV, nhân tiện chiêu mộ thành viên mới; Tổ nhì đi ra khu vực bắc làm phỏng vấn SV qua chuyện đường.

Ánh đôi mắt của Tần Minh Bách tạm dừng bên trên người cô bao nhiêu giây, “Anh fake em chuồn nhé?”

Nhan Thư bung dù đi ra, bước tiến chậm chạp rãi tuy nhiên lại kể từ chối một cơ hội dứt khoát: “Anh nhưng mà chuồn thì vị trí này thực hiện thế nào là.”

Lúc trải qua đám tân SV, bao nhiêu phái mạnh sinh lại chính thức hò lên.

“Đàn chị, chị chuồn đâu thế?”

“Đàn chị ơi, em tài xế fake chị chuồn nhé?”

Một phái mạnh sinh lấy chiếc chìa khóa xe pháo đi ra, móc vô đầu ngón tay, rung lắc lắc với cô, nhoẻn mồm phô hàm răng Trắng bóc tách, “Ngồi xe pháo em chuồn, đàn chị?”

Vừa mới nhất móc chiếc chìa khóa đi ra, cánh phái mạnh sinh kề bên đều reo ầm lên:

“Ôi vãi, Maserati!”

“Anh là phú nhị đại đấy à!”

“Kinh rồi kinh rồi!”

Cậu phái mạnh sinh bại cười cợt đắc ý, giơ tay xoay khoanh nón lưỡi trai về đàng sau, nhằm lòi ra khuôn mặt mày tuấn tú, hò ầm lên với vẻ cợt nhả: “Đàn chị, cho tới em một thời cơ nhé.”

Tiếng la hét, giờ đồng hồ huýt sáo ko ngớt mặt mày tai.

Nhan Thư vẫn chuồn thư thả như cũ, ko tạm dừng một giây nào là, nhằm lại cho tới đám người một bóng sống lưng yểu tướng điệu. Cô chậm rãi lấy một cái móc chiếc chìa khóa thủy tinh ma vào bên trong túi đi ra, “Cảm ơn, tôi tự động đem rồi.”

Xem thêm: nửa đường mật nửa đau thương

Cánh phái mạnh sinh tức thời yên tĩnh bặt.

Có người u ám và sầm uất hỏi: “Bà chị ấy đem xe pháo á?”

Nam sinh chuồn xe pháo Maserati lẳng lặng chứa chấp chiếc chìa khóa xe pháo chuồn, vẻ mặt mày phức tạp, “Aston Martin.”

Cánh phái mạnh sinh nuốt nước miếng, vô vàn điều phát biểu hóa trở thành một tiếng: “Vãi chưởng!”

...

“Chỉ vô 1 trong các buổi đón tân SV, các bạn vẫn tuyển chọn được nhì mươi tám tự nguyện viên???” Trong chống KTV, Điền Tư Điềm căn vặn cô với vẻ không đủ can đảm tin cẩn.

Cô và Nhan Thư là các bạn nằm trong lớp kiêm các bạn nằm trong chống ký túc. Hoạt động phỏng vấn phen này sẽ không được phân vô và một tổ. Đợi tới lúc này, người vô câu lạc bộ tổ chức triển khai tụ luyện sau khoản thời gian hoàn thiện hoạt động và sinh hoạt phỏng vấn một cơ hội mỹ mãn, cô ấy mới nhất biết trong thời gian ngày thời điểm hôm nay vẫn xẩy ra chuyện gì.

Nhan Thư bưng một ly thủy tinh ma sáng sủa lung linh trước mặt mày lên, nhấp từng ngụm nước xay một vừa hai phải ngọt một vừa hai phải đuối vô vào mồm, “Chuyện nhỏ như con cái thỏ.”

Điền Tư Điềm giơ ngón loại với cô, tỏ vẻ khâm phục, “Không hổ danh là các bạn.”

Đúng thời điểm này, ở một góc không giống vô chống bao.

“Gì cơ? Hôm ni Nhan Thư vẫn add Wechat rộng lớn nhì bao nhiêu người á?”

“Thật nhưng mà, đàn chị Lâm tận đôi mắt bắt gặp đấy!”

“Ố trau gót...”

“Xuỵt, phát biểu bé nhỏ thôi, chớ phát biểu với những người khác!”

Lâm Tuyết Mẫn bưng ly thủy tinh ma, nghe cuộc hội thoại thoang thoáng truyền cho tới, thể trạng rất tốt hấp thụ nước xay. Màn buôn dưa lê của bao nhiêu cô đàn em vẫn còn đó tiếp diễn:

“Nhan Thư cũng đảm bảo chất lượng phết nhỉ, mang tên nam nhi nào là nhưng mà không xẩy ra chị tao ve vãn không?”

“Có.” Cô đàn em nháy đôi mắt, “Đàn anh Hứa.”

Mấy cô không giống ngây người, khi sực tỉnh lại nhao nhao cười cợt đập lên, “Thế thì có lẽ rằng một trăm Nhan Thư cũng chẳng giã nổi.”

Chủ đề tám chuyện vẫn gửi lịch sự người nọ, cánh đàn em đem chút rộn rực, cũng chẳng quan hoài cho tới chuyện nhỏ nhặt ở vô câu lạc bộ Báo chí nữa, “Các cậu vẫn coi bài xích đăng bên trên forums ko, đem người đăng tin cẩn đàn anh Hứa xoay về rồi đấy.”

Có người ko kịp phản xạ, ù ù cạc cạc hỏi: “Đàn anh Hứa nào là thế?”

“Còn ai vô phía trên nữa?” Một người không giống tiếp điều, phát biểu ngắn ngủi gọn gàng súc tích: “Hứa thần*, khoa Toán học tập.”

*Cách gọi Họ + thần là biệt danh người không giống gọi một chàng trai một vừa hai phải đảm bảo chất lượng giang vừa vặn trai loại phái mạnh thần khiến cho quý khách ngưỡng mộ.

Lúc này toàn bộ quý khách mới nhất vỡ lẽ.

Hứa thần ấy à, bại thực sự anh hùng nhưng mà SV ĐH Lan không một ai ko biết cho tới.

Quãng thời hạn trước, Lúc Hứa Bùi dẫn team tuyển chọn Toán cho tới ĐH Bình Thành nhập cuộc chung cuộc cuộc ganh đua IMC, câu lạc bộ Báo chí từng ghi chép thật nhiều bài xích báo về chương trình của anh ấy.

Sau Lúc nắm vững rộng rãi, số lượng người yêu thích girl vô khoa rộng rãi lên. Lúc này, tự nhiên nghe thấy thông tin về Hứa Bùi, chống bao tiếng ồn ào tức thời yên tĩnh ắng quay về.

Mấy cô nàng đang được vắt mic hạnh phúc hát hò cũng tung hô một giờ đồng hồ trúng thời khắc, ngạc nhiên hò vô vào mic: “Hôm ni Hứa thần trở lại sao?”

Mọi người tức thời bàn luận sẩy rả.

Lâm Tuyết Mẫn cụp đôi mắt, cười cợt một cơ hội hàm ý.

Cô đàn em kề bên vô cùng tinh ma đôi mắt, “Đàn chị, nom vóc dáng này của chị ấy, dễ thường chị vẫn biết kể từ lâu rồi sao?”

Lâm Tuyết Mẫn mím môi, cho tới Lúc từng ánh nhìn đổ vào lên trên người, cô tao mới nhất thư thả chứa chấp lời: “Đính chủ yếu một chút ít, là trở lại kể từ trong ngày hôm qua rồi, ko cần thời điểm hôm nay.”

“Ngay cả chuyện này nhưng mà chị cũng biết á?”

“Đỉnh khiếp, đàn chị Lâm ko hổ là phóng viên báo chí hàng đầu của câu lạc bộ Báo chí bọn chúng ta!”

“Có thiệt ko vậy?”

Lâm Tuyết Mẫn khẽ cười cợt một giờ đồng hồ, “Còn fake được sao? Nhớ này, là một trong những người thực hiện trong nghành nghề báo mạng, có tía điều: dò thám đi ra thực sự, quan tâm thực sự và nghiêm ngặt cẩn đó là số lượng giới hạn cơ bạn dạng của chị ấy.”

Mọi người tâm phục khẩu phục, tức thì tức tương khắc người nào cũng ganh đua nhau phát biểu, vô vàn chủ thể xoay xung quanh Hứa Bùi cứ thế được lên kế hoạch.

Xuất thân thiết vô mái ấm gia đình trí thức, năm lớp chục được lựa chọn vô team tuyển chọn tu dưỡng vương quốc nhờ kết quả giành giải nhất cuộc ganh đua Olympic Toán học tập Trung Quốc (CMO). Sau bại phát triển thành tuyển chọn thủ mũi nhọn loại nhất vô team tuyển chọn vương quốc, nhập cuộc cuộc ganh đua Olympic Toán học tập quốc tế, mặt khác nằm trong đồng team giành huy chương vàng cho tới Quốc gia vô 3 năm ngay lập tức.

Trong thời hạn bại, anh còn tiện tay giành được giải đặc trưng vô kỳ ganh đua Olympic Tin học tập thanh thiếu hụt niên toàn nước (NOI), danh chủ yếu ngôn thuận phát triển thành đại thần vô cả nhì kỳ ganh đua Olympic Tin học tập và Olympic Toán học tập.

Những việc tương tự động như vậy này, đem kể cũng ko xuể.

Trong khoa Toán từng mang trong mình một SV cố ý đăng một bài xích đăng thực hiện chú ý* liệt kê chi tiết kết quả xịn của Hứa Bùi. Cuối nằm trong lại phẫn hận bao quát một câu: [Sự chênh nghiêng về chỉ số IQ thân thiết tôi và Hứa thần tương tự như khoảng cách thân thiết tôi và con cái chó vậy].

*Nôm mãng cầu là bài xích đăng nhận được không ít lượt tương tác, phản hồi.

Cư dân mạng năng nổ bồi thêm 1 dao: [Chỉ chênh nghiêng đem từng chỉ số IQ thôi sao?]

Người loại nhì bồi thêm 1 dao nữa: [Không chỉ mất vậy, còn tồn tại sắc đẹp nữa.]

Trong buổi tụ luyện thời điểm hôm nay đều là kẻ theo đòi ngành báo mạng, trọn vẹn nắm vững bao nhiêu chuyện này như lòng bàn tay, nhất là cô đàn em kề bên Lâm Tuyết Mẫn. Chủ đề tám chuyện vẫn kết thúc giục, cô tao vẫn còn đó căn vặn với vẻ ko vẫn ghiền: “Đàn chị Lâm, còn tồn tại vấn đề gì về Hứa thần ko ạ, phát biểu cho tới bọn chúng em chút chuồn.”

Mọi người lại dỏng tai lên hóng.

Lâm Tuyết Mai ko cuống quýt vấn đáp tức thì nhưng mà chỉ cười cợt cười cợt. Đến Lúc quý khách nhao nhao tỏ vẻ “Chị nhưng mà ko bật mý vấn đề thì sẽ không còn cho tới chị về”, thời điểm này cô tao mới nhất rung lắc đầu cười cợt cực đi ra vẻ cùng bất đắc dĩ, “Sao quý khách lại nhiều chuyện thế ko biết.”

Nói đoạn, cô tao tự động cười cợt rộ lên trước tiên.

Điền Tư Điềm né vào tai Nhan Thư, phát biểu với vẻ tức tối: “Chị tao còn rất có thể bắt quàng thực hiện bọn họ với Hứa thần sao?”

Kể kể từ Lúc cô ấy trị hiện nay Lâm Tuyết Mẫn bề ngoài thì trầm trồ vồn vã tuy nhiên sau sống lưng lại năm phen bảy lượt thực hiện khó khăn dễ dàng Nhan Thư, nom thế nào là cô ấy cũng thấy bà chị này sẽ không thuận đôi mắt.

Ngữ điệu của cô ấy ấy cũng chua lè chua loét, “Chắc chị tao đắc ý điên lên được ấy nhỉ.”

Nhan Thư nom kỹ lại đợt tiếp nhữa, gật đầu phụ họa một cơ hội khách hàng quan: “Có lẽ vậy, thông thường chị tao sẽ không còn thể hiện nay vẻ mặt mày này rõ rệt vì vậy đâu, trừ phi ko nhịn được nữa.”

Lâm Tuyết Mẫn phát hiện ánh nhìn của Nhan Thư, nụ cười cợt bên trên khóe môi càng tươi tỉnh rộng lớn, phát biểu với vẻ miễn cưỡng: “Nói chuồn, còn mong muốn nghe gì nữa?”

Ngay tức tương khắc, bất kể thắc mắc nào là cũng đều có, vô bại mang trong mình một cô đàn em cố ý phát biểu to: “Đàn chị Lâm, giờ đây Hứa thần đang được ở đâu thế, em mong muốn xin xỏ được diện kiến.”

Cả đám nằm trong cười cợt ầm lên.

Lâm Tuyết Mai cũng cười cợt nghiêng ngả, “Chuyện này thì chị ko biết nha.”

Đúng thời điểm này, điện thoại cảm ứng của Nhan Thư kêu “ting” một giờ đồng hồ, thông cung cấp tin nhắn Wechat vang lên, một loại tin cẩn ngắn ngủi ngủn nhảy đi ra màn hình hiển thị.

[Xuống lầu.]

Ngay tiếp sau đó, lại sở hữu một lời nhắn tiếng động.

Nhan Thư nhấn hé lên, kề điện thoại cảm ứng vô má.

Xem thêm: vương gia vương phi lại chạy trốn rồi

Âm thanh lọt vô tai thứ nhất là nhì giờ đồng hồ tiếng xe xa xăm xôi, lộn vô vào giờ đồng hồ cười cợt đùa khe khẽ, giờ đồng hồ rỉ tai mơ hồ nước của những người xung xung quanh.

Trong những tạp âm huyên náo ngoài lối, một giọng phái mạnh rét lùng trầm thấp khẽ truyền vô tai: [Anh ở ngoài cửa ngõ.]

- ----------