hoàng phủ ngạn tước

Nhóm đọc/download: 0 / 1

Số phiên đọc/download: 732 / 16

Bạn đang xem: hoàng phủ ngạn tước

Cập nhật: 2017-09-24 23:58:37 +0700

Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem vấn đề ebook

QuyểN 7 - Chương 11-13

B

iết nhiều quý khách hàng đang được ngóng phần tiếp bám theo tuy nhiên Tina thật ko có cách nào edit đủ 5 chương bởi vì... dịch đoạn này quá vô cùng khổ!!! Tina ^_^ (dịch đoạn toát mồ hôi) … Cho nên thời điểm hôm nay chỉ có thể up 3 chương.

Warning 18+

***

Quyển 7: Tình yêu thương bắt đầu

Chương 11: Sự say sưa hoặc của tình thương (4)

Nhưng nhưng mà … cô thiệt sự vô cùng ko thoải mái!

‘Nhưng nhưng mà, tuy nhiên nhưng mà …’ Cô ấp a ngắc ngứ, mong muốn thưa lại không đủ can đảm thưa.

‘Nhưng nhưng mà hình mẫu gì?’ Giọng Hoàng Phủ Ngạn Tước rõ rệt là vô cùng gấp rút.

Liên Kiều nuốt một ngụm nước miếng, ko chút phòng ngừa nói: ‘Nhưng nhưng mà … nó thiệt cứng nha, lại dường như … rất rộng, người tao ko tự do nhưng mà …’

Nói đoạn cô nhắm chặt đôi mắt như 1 đứa bé xíu kinh sợ thưa sai nhưng mà bị tấn công.

Nào ngờ mặt mũi tai cô chỉ mất giờ đồng hồ mỉm cười của Hoàng Phủ Ngạn Tước, tiếp sau đó hắn đi ra lệnh: ‘Nha đầu, em phanh đôi mắt đi ra đi!’

Liên Kiều ngoan ngoãn ngoãn phanh đôi mắt đi ra, tức thì ngay thức thì nhận ra hai con mắt như mỉm cười như ko của hắn, vô này lại ẩn ko một tia thâm nám u nhưng mà cô ko thể nhìn xuyên thấu …

‘Có mong muốn coi test … súng của anh ý hình dạng ra sao không? Ân?’ Hắn mỉm cười cùn tứ, ánh nhìn, nụ mỉm cười cả tiếng nói đều mang trong mình 1 vẻ say sưa hoặc.

Liên Kiều tương tự như bị trúng cùn, liên tiếp gật đầu.

Lần trước thiệt đi ra cô cũng tương đối mong muốn coi test, tuy nhiên … dường như tiếp sau đó ngủ gật mất mặt …

Tối ni chắc chắn cần coi cho tới rõ rệt.

Hoàng Phủ Ngạn Tước thấy cô gật đầu, lòng đôi mắt càng ngày càng âm trầm, hắn ko thưa gì chỉ đặt chân tới mặt mũi chóng, ngồi xuống, vẫy tao về phía cô …

‘Tự bản thân cho tới mò mẫm đi!’ Hắn mỉm cười xấu xí, nhướng mi một cơ hội lênh láng mẹo tế bào như 1 con cái sói nhận ra chú chiên tự động dưng cho tới cửa ngõ.

Liên Kiều thơ ngây vươn người qua quýt, ngồi cạnh hắn, cắm gắp môi tiếp sau đó trả tay vô vào áo choàng của hắn, tìm hiểu xét …

Ở nơi nào chứ? Hình như thể phía bên dưới …

Nhưng nhưng mà …

Bàn tay nhỏ nhắn chợt tạm dừng, tuy rằng là cô học tập Trung Y, không tồn tại nhiều thời cơ nhận ra thân ái thể con trai tuy nhiên sự khác lạ cơ phiên bản thân ái nam giới và phái đẹp cô vẫn biết.

‘Thế nào? Không dám hả?’

Hoàng Phủ Ngạn Tước tiêu cực tác ngây ngô của cô ấy tạo cho ý loàn tình say sưa, thấy cô ngừng tay lại, hắn không đành lòng, cùn mị mỉm cười, khiêu khích.

‘Em …’ Liên Kiều cũng ko biết nên thưa gì, mong muốn rụt tay lại tuy nhiên lại sở hữu chút không đành lòng.

Đột nhiên Hoàng Phủ Ngạn Tước vùng dậy áp cô bên dưới thân ái, nhẹ nhõm chụp lấy tay cô, mỉm cười xấu xí nói: ‘Để anh thưa cho tới em biết nó ở phía trên …’

Nói đoạn ngay lập tức kéo bàn tay nhỏ nhắn của cô ấy trực tiếp xuống bên dưới, thẳng phủ lên vật kiêu ngạo của con trai sớm tiếp tục tự tôn đứng lên.

Liên Kiều trợn đôi mắt, tuy rằng là cơ hội một tấm áo tuy nhiên cô ko khó khăn cảm biến được sự rắn rỏi truyền tới từ lòng bàn tay, với thiệt là hắn giấu quanh ở đoạn này sao? Hơn nữa … cây súng này dường như … tương đối rộng …

Chỉ là … cò súng ở đâu?

Cuối cùng với sự tò mò mẫm cũng thắng lợi, ko tự động căn nhà được, cô nối tiếp mò mẫm …

Hoàng Phủ Ngạn Tước ko khó khăn phân phát sinh ra tâm lý của cô ấy, khi bàn tay nhỏ nhắn của cô ấy phiên bên dưới lớp áo choàng tắm của hắn, hắn suýt nghẹn thở …

Nha đầu to gan lớn mật này, lại dám châm ngòi thổi lửa!

Nhưng một giây này, giờ đồng hồ thét của Liên Kiều gần như là vang từng căn biệt thự!

‘A … đồ vật gi thế này?’

Cô sử dụng rất là lực toàn thân ái đẩy hắn đi ra, tiếp sau đó đứng nhảy dậy, cũng quên luôn luôn thân ái thể bản thân ko gì che chắn trọn vẹn vỡ lở bên dưới ánh đèn sáng.

Trời ạ! Cô vừa vặn sờ trúng đồ vật gi chứ?’

Không với lớp áo choàng tắm cản ngăn, lòng bàn tay cô thẳng xúc tiếp với vật bên dưới lớp áo lạnh lẽo như bàn ủi ê, lạnh lẽo cho tới suýt nữa thực hiện rộp tay cô …

Cái ê, hình mẫu ê … vốn liếng ko cần là súng!

Nếu như cô đoán ko lầm, ê cần là …

Nhưng nhưng mà … cô đã và đang từng thấy qua quýt bên trên những hình mẫu xác vô chống thực nghiệm, dáng vẻ thì ko không giống bao nhiêu tuy nhiên form size thì …

Mà vị trí ê của hắn …

Chỗ ê … rốt cuộc là súng hay những gì khác?

Đầu Liên Kiều với chút say sưa đem.

Hoàng Phủ Ngạn Tước thấy dáng vóc chật vật của cô ấy, hắn vô lực mỉm cười khẽ. Có thiệt là phô trương cho tới thế không? Cô lại bị chủ yếu bản thân … thực hiện cho tới rung rinh mình?

‘Qua phía trên, nha đầu …’ Hắn ngồi trực tiếp dậy, trả tay về phía cô.

Xem đi ra ko thể sử dụng quyết sách nhân nhượng với cô được nữa, bởi vì ko đợi đến thời điểm cô thích nghi thưa ko chừng trời tiếp tục sáng sủa rồi!

Trước giờ đàng tình ái quá thuận tiện, Hoàng Phủ Ngạn Tước thiệt ko thể tưởng tượng nổi chủ yếu bản thân lại sở hữu một ngày hoàn toàn có thể nhẫn nại mà đến mức này!

‘Không thèm!’ Liên Kiều quyên sinh rung lắc đầu.

Khi nhận ra Hoàng Phủ Ngạn Tước vẻ mặt mũi ko vui vẻ đặt chân tới ngay sát, Liên Kiều bị hù cho tới nỗi không đủ can đảm thưa gì thêm thắt, nhắm phía cửa ngõ nhưng mà chạy cho tới, trả tay lăm le kéo cửa ngõ chống …

‘Nha đầu, em điên rồi sao?’

Cánh cửa ngõ chống vừa vặn thường bị Hoàng Phủ Ngạn Tước hãy nhanh tay ngăn lấy, Từ đó là giờ đồng hồ thét của Liên Kiều.

‘Em như vậy này còn mong muốn chạy chuồn đâu?’ Hắn lưu giữ chặt cô, thì âm thầm mặt mũi tai.

Thân thể Liên Kiều vẫn tồn tại run rẩy rẩy, cô vẫn ko bay ngoài cơn hoảng loàn.

‘Thế nào? Sợ rồi sao? Lần trước ko cần em mong muốn nom lắm sao?’

Hoàng Phủ Ngạn Tước vô đôi mắt lênh láng dục hỏa, vừa vặn nãy bàn tay thướt tha của cô ấy đụng chạm vô người hắn, có một phút ê hắn với xúc cảm nếu như cứ nhịn nữa chỉ kinh sợ chủ yếu bản thân tiếp tục phân phát điên mất!

‘Em, em …’

Liên Kiều xoay người lại, vừa vặn lăm le thưa gì thì ngoài cửa ngõ chợt vang lên giờ đồng hồ gõ cửa ngõ dè dặt …

‘Đại thiếu hụt nãi nãi …’ Là giọng của những người quản ngại gia, Phúc tỷ, bà dè dặt lên giờ đồng hồ.

Liên Kiều tưởng rằng bà lăm le tiến thủ vô, hoảng kinh sợ không đủ can đảm thưa gì chỉ dán chặt lên trên người Hoàng Phủ Ngạn Tước, trời ạ, bên trên người cô ko một miếng vải vóc, lỡ như Phúc tỷ tiến thủ vô …

‘Phúc tỷ, với việc gì đó?’ Hoàng Phủ Ngạn Tước thiên về phía cửa ngõ quát tháo một câu.

‘A … đại thiếu hụt gia, ngài … ngài cũng ở phía trên sao, vừa vặn nãy tôi nghe giờ đồng hồ thét của đại thiếu hụt nãi nãi vì vậy … tôi …’

‘Ở phía trên ko cần thiết bà đâu!’ Hoàng Phủ Ngạn Tước thấy bản thân chuẩn bị điên rồi, chỉ đành sử dụng giờ đồng hồ quát tháo nhằm trấn lăm le ý thức lại.

Ngoài cửa ngõ Phúc tỷ cũng trở nên thái phỏng của hắn đe cho tới, hấp tấp vàng rời chuồn.

Liên Kiều cũng trở nên cơn phẫn nộ bất thần của Hoàng Phủ Ngạn Tước đe cho tới giật thột, vừa vặn mong muốn tách rời hắn một chút ít thì đã biết thành hắn kéo lại …

Hắn nom cô bởi vì hai con mắt hừng hực lửa!

Cô ko rét nhưng mà run!

Đáng chết!

Hắn phạm một sai lầm đáng tiếc rất rộng này là quá mến yêu cô! Vốn mong muốn đợi cô tự động nắm rõ chuyện phong tình tuy nhiên có lẽ rằng … còn khó khăn rộng lớn lên trời.

‘Này, anh … anh mong muốn làm cái gi …’

Liên Kiều với ngu ngốc hơn thế nữa cũng nhận ra lửa phẫn nộ nhen group vô đôi mắt hắn, tức thời bị đe cho tới rụt cổ lại.

Hoàng Phủ Ngạn Tước ko thưa gì thêm thắt, ôm ngang cô lên trở về phía buồng nghỉ tiếp sau đó ném lên giường…

‘Ô …’

Cú ném ko kể là mạnh tuy nhiên cũng đầy đủ khiến cho trí tuệ cô choáng ngợp, tiếp sau đó mơ mơ tưởng màng nhận ra Hoàng Phủ Ngạn Tước đang được trả tay túa chạc áo choàng tắm …

Chương 12: Sự say sưa hoặc của tình thương (5)

Một cỗ thân ái thể nam tính mạnh mẽ lênh láng mức độ hấp dẫn trọn vẹn hiển lộ trước đôi mắt Liên Kiều …

Làn domain authority color đồng cổ bên dưới ánh đèn sáng vàng càng hấp dẫn ánh mắt, thân ái thể tráng khiếu nại như 1 pho tượng chạm trổ Hy Lạp, cơ bắp rắn Chắn chắn chắc hẳn rằng là sản phẩm của đa số năm tập luyện nhưng mà với, tuấn tú lại đem bám theo vẻ say sưa hoặc chí tử …

Liên Kiều ngạc nhiên kêu lên một giờ đồng hồ, ánh nhìn cô ko biết nên được đặt nơi nào, ngực của hắn, cơ vùng bụng của hắn … còn tồn tại …

Tuy cô vô cùng mong muốn xoay đầu thanh lịch phía không giống, phiên bản tính hoặc xấu xí hổ vốn liếng với của một cô nàng không ngừng nghỉ nhắc nhở cô rằng tránh việc nom ltinh tinh, như thế vô cùng ko trang nhã tuy nhiên … đối lập với nét đẹp, cô ko thể kìm nén được sự tò mò, đôi mắt ko rời chuồn được thân ái thể con trai thú vị trước đôi mắt …

Khi ánh nhìn rơi xuống đôi bàn chân thon lâu năm hữu lực của hắn, song ngươi color tím chợt trợn to lớn, bàn tay nhỏ vô ý thức trả lên bụm mồm ngăn lại một giờ đồng hồ kêu …

Trời ạ …

Nào liệu có phải là súng, rõ rệt rằng này là …

Nhưng … vị trí ê của hắn đối với những hình mẫu xác vô chống thực nghiệm ko biết to hơn từng nào phiên … mà còn phải … kiêu hùng vực dậy …

‘Anh … anh …’ Cô chỉ tay về phía hắn, ngón trắng tay như ngó sen cũng chính vì bị loại trước đôi mắt thực hiện cho tới chấn động nhưng mà không ngừng nghỉ run rẩy rẩy.

‘Anh thế nào?’ Hoàng Phủ Ngạn Tước hiểu rõ cô suy nghĩ đồ vật gi vẫn cố ý chất vấn, hắn áp sát cô, ko thèm nhằm ý đến việc phản đối của cô ấy, thẳng áp cô bên dưới thân ái.

Thân thể nằm trong thân ái thể thẳng xúc tiếp cùng nhau khiến cho Liên Kiều run rẩy rẩy càng lợi kinh sợ, Hoàng Phủ Ngạn Tước ngược lại hớp một hớp ko không khí lạnh như mong muốn trấn áp phiên bản thân ái …

Cổ họng hắn thô ráp như vừa vặn nuốt một cây đinh …

Trước giờ hắn trước đó chưa từng mong muốn một phụ phái đẹp mà đến mức này!

Trời ạ, thân ái thể cô xinh tươi cho tới thế, làn domain authority mịn màng vì như thế xấu xí hổ nhưng mà phủ lên một color hồng nhạt nhẽo, body thướt tha như nước với những đàng cong hấp dẫn. Khi tay hắn đụng chạm cho tới bầu ngực đầy đủ của cô ấy, bụng bên dưới của Hoàng Phủ Ngạn Tước mệt mỏi tưởng chừng chuẩn bị nổ tung, hắn ra quyết định ko áp bức khát vọng của phiên bản thân ái nữa, tùy ý cúi đầu lần tiếp nữa cướp trụ song môi cô, nằm trong cô triền miên dây dính, hắn thậm chí còn hoàn toàn có thể xúc cảm được, cho tới lúc này ko lúc nào hắn hao tổn tâm tư tình cảm như tối nay!

‘Hoàng Phủ …’

Cái xúc cảm xa thẳm kỳ lạ này lại ùa tới, Liên Kiều vừa vặn lăm le thưa tiếp chợt thấy ánh nhìn uy hiếp của hắn quét dọn qua quýt, chỉ đành yếu ớt ớt cầu xin xỏ.

Xem thêm: truyện ngắn ngôn tình hay

‘Ngạn Tước … chớ …’

Trực giác của Liên Kiều cho tới cô biết liệu có nguy hiểm tuy nhiên cô ko biết côn trùng nguy cấp ê tới từ đâu, trực quan cũng cho tới cô biết hắn mong muốn làm cái gi, tuy nhiên ví dụ thì cô cũng ko rõ rệt lắm …

Có trách cứ thì trách cứ cô trước giờ ko chịu đựng học tập đảm bảo chất lượng môn tâm sinh lý học tập đi! Mà dường như … chẳng với môn nào là cô học tập cho tới tử tế đâu nhưng mà.

Sớm biết như thế, khi đầu cô nên nghiên cứu và phân tích kỹ một chút ít kết cấu thân ái thể nằm trong tâm sinh lý của phái nam giới thì nâng rộng lớn nhiều!

‘Nha đầu, thời điểm hiện nay nhưng mà hồn phách lại cất cánh chuồn đâu rồi … cần chịu đựng trừng trị thôi!’ Hoàng Phủ Ngạn Tước mỉm cười cùn tứ, song môi lạnh lẽo rực tham ô lam thăm hỏi tìm hiểu từng một vị trí bên trên khung người cô tiếp sau đó tham ô lam lướt xuống …

Liên Kiều còn còn chưa kịp giãy đạp dụa thì tiếp tục xúc cảm đôi bàn chân bản thân bị tách đi ra …

Dưới ánh đèn sáng mung lung, vùng tư mật của thiếu hụt phái đẹp như 1 đóa hoa run rẩy rẩy khoe sắc bên dưới đôi mắt hắn.

‘Thật đẹp mắt …’

Hoàng Phủ Ngạn Tước âm thầm than vãn một câu, vô song ngươi đen kịt láy lửa lạnh lẽo càng ngày càng tỏa nắng, ko tự động căn nhà được hắn cúi người bịa đặt xuống một nụ hít lạnh lẽo rực...

‘Aaaa …’

Liên Kiều cảm nhận thấy tiết toàn thân ái đều dồn xuống một điểm nào là ê vừa vặn bị song môi lạnh lẽo rực ủi cho tới, tiếp sau đó một cỗ sức nóng lưu cuồn cuộn chảy xuyên qua quýt từng một tế bào bên trên người …

Cả người chợt trở thành bủn nhủn, nhão nhoẹt như bùn không hề chút mức độ lực nào là, đôi bàn tay nhỏ nhắn vốn liếng mong muốn đẩy Hoàng Phủ Ngạn Tước đi ra ko biết sao lại phát triển thành bám chặt lấy bờ vai rắn Chắn chắn của hắn, hai con mắt color tím dần dần trở thành say sưa ly!

Cô vô pháp kiểm soát xúc cảm ê đần tự kích tình đem đến, vừa vặn mong muốn phản kháng lại vừa vặn như 1 đứa bé xíu tham ô ăn ko nỡ buông rời, chỉ hoàn toàn có thể trầm luân trong khoảng tay Hoàng Phủ Ngạn Tước!

Thấy cô vừa vặn vô lực vừa vặn luýnh quýnh bám lấy bản thân, môi hắn khẽ câu lên một nụ mỉm cười ưng ý.

Đôi môi anh moi chợt cần đi ra một giờ đồng hồ kêu nhưng mà chủ yếu cô cũng xa thẳm kỳ lạ … là 1 giờ đồng hồ dìm nga nho nhỏ …

Ý thức được hành vi vừa vặn rồi, Liên Kiều vừa vặn ngượng vừa vặn kinh sợ, tay mong muốn trả lên bụm mồm tuy nhiên đã biết thành hắn kéo xuống …

‘Anh quí nghe giờ đồng hồ kêu của em, chớ nén lại …’ Hoàng Phủ Ngạn Tước thì âm thầm mặt mũi tai cô, động tác đột nhập của ngón tay càng sử dụng mức độ rộng lớn. Kỹ xảo điêu luyện của hắn khiến cho cô trọn vẹn sụp đổ!

‘Ưm … Ngạn Tước …’

Thân thể của Liên Kiều như ko nghe bám theo ý thức của cô ấy, hai con mắt color tím khép chặt lại, hàm răng white bóng cắm nhẹ nhõm môi bên dưới, cái đầu nhỏ tương tự như vì như thế rất là không dễ chịu nhưng mà không còn rung lắc thanh lịch ngược lại rung lắc thanh lịch cần, mồm phân phát đi ra giờ đồng hồ kêu như 1 giờ đồng hồ rên …

‘Em … em mong muốn …’

Cô yếu ớt ớt rủ rỉ, toàn bộ đều là bất tri bất giác cũng chính vì chủ yếu phiên bản thân ái cũng ko biết mình đang có nhu cầu muốn đồ vật gi.

Nụ mỉm cười bên trên môi Hoàng Phủ Ngạn Tước càng thâm thúy, hắn cố ý tạm dừng động tác bên trên tay, kể từ bên trên cao nom xuống khuôn mặt đỏ loét hồng tiếp tục phủ một tấm các giọt mồ hôi mỏng manh của cô ấy.

‘Nha đầu, mong muốn hình mẫu gì?’ Giọng hắn thiệt trầm cũng chính vì thèm muốn đã biết thành cô khơi khêu cho tới nhức nhối đang được quấy rầy hắn.

Nhìn thấy phản xạ non nớt của cô ấy, trong tâm hắn cảm biến được một sự hưng phấn lộn vui vẻ mừng trước đó chưa từng với.

‘Em … em ko biết … hu hu …’

Liên Kiều hé hai con mắt say sưa ly, bên dưới sự kích ứng của hắn, dục vọng khiến cho ắt cô như phủ một tấm sương loà, rớt vào lòng đôi mắt của hắn trái khoáy thực là 1 sự dụ hoặc ko cơ hội nào là kháng cự.

‘Có cần là mong muốn thế này không?’ Hắn mạnh mẽ và tự tin tiến thủ vô.

‘Aaa…’

Đau đớn kêu lên một giờ đồng hồ, toàn thân ái cô như cứng lại.

Hắn chỉ đành ngừng lại động tác tiến thủ vô, bên trên khóe môi treo một nụ mỉm cười đau đớn, cô quá ngặt nghèo khiến cho hắn ko cơ hội nào là tiến thủ vô, chỉ hoàn toàn có thể cúi thấp đầu nhẹ nhõm hít lên môi cô như trấn an.

‘Hu uh …’ Liên Kiều ở đầu cuối cũng chịu đựng ko nổi trội khóc, ‘Đau quá … không dễ chịu quá …’

Cảm giác nhức nhối như thân ái thể bị xé rách nát cùng theo với xúc cảm lấp lênh láng vô thân ái thể khiến cho cô luống cuống!

‘Nha đầu, ngoan! Đừng khóc, buông lỏng một chút ít sẽ không còn nhức nữa …’

Lên giờ đồng hồ yên ủi một cô nàng như thế là chuyện nhưng mà trước giờ Hoàng Phủ Ngạn Tước trước đó chưa từng thực hiện qua quýt.

Chỉ cũng chính vì cô là Liên Kiều!

Là cô nàng nhưng mà hắn yêu thương nhất!

Cô gái giản đơn nhưng mà đáng yêu và dễ thương nhất …

‘Không … anh gạt người … em lúc này vô cùng nhức vô cùng nhức … hu hu … anh là vật xấu xí …’ Cô khóc cho tới hụt khá, ‘Anh bắt nạt người tao … hu hu …’

Hoàng Phủ Ngạn Tước khinh ghét, hắn khiến cho cô cảm nhận thấy như chủ yếu bản thân bị xé đi ra thực hiện nhị vậy!

Hoàng Phủ Ngạn Tước nhức lòng hít lên từng giọt nước đôi mắt của cô ấy. Đây là phiên thứ nhất của cô ấy, hắn biết, hắn vô cùng trân trọng tuy nhiên nằm trong với việc run rẩy rẩy của cô ấy, giờ đồng hồ rủ rỉ của cô ấy lần tiếp nữa kích phân phát dục vọng của hắn!

Chương 13: Ai bắt nạt ai? (1)

Cảm giác xa thẳm kỳ lạ, nhức nhối qua quýt chuồn, thay cho vô này là từng đợt từng cơn ê đần dị thông thường, Liên Kiều ko kềm được những giờ đồng hồ rên rỉ vô lực, cô vốn liếng không tồn tại chút tay nghề nào là vô chuyện này, chẳng biết thực hiện thế nào là mới mẻ cần.

Hài lòng nom phản xạ của cô ấy, Hoàng Phủ Ngạn Tước biết tôi cũng không cần thiết phải chế ngự phiên bản thân ái hơn thế nữa, chính thức tham ô lam luật động.

Thân thể của Liên Kiều như tan đi ra trở nên nước …

‘Ôm lấy anh!’ Hắn thấp giọng đi ra mệnh lệnh, body cường tráng kiêu ngạo hung hăng cướp lấy thân ái thể yêu thương kiều thuần khiết.

Bàn tay nhỏ nhắn white nõn bất tri bất giác bấu chặt lấy bờ vai cường tráng của hắn, bám theo từng cử dộng cuồng dã của hắn nhưng mà ngón tay gần như là cẩn thâm thúy vô domain authority thiejt hắn.

Cảm giác sung sướng như đẩy cô cho tới thiên đường!

Tình yêu thương khoe sắc vô tối im lặng, một Liên Kiều giản đơn bên dưới sự dìu dắt trở nên thục của Hoàng Phủ Ngạn Tước, nhị người nằm trong bắt tay nhau đạt cho tới đỉnh khoái lạc, vô khoảng thời gian rất ngắn thần thánh ấy, một đóa hoa mai đỏ loét lặng lẽ khoe sắc bên trên chóng.

Qua rất rất lâu khi kích tình tạm thời qua quýt chuồn, Liên Kiều chây lười lĩnh mò mẫm một kiểu phù hợp ở trườn đi ra, tinh nghịch lực đầy đủ khi tối sớm tiếp tục không hề, chỉ từ lại từng đợt buồn ngủ ùa tới như dìm lấy cô.

Mệt! Cộng thêm 1 xúc cảm nhưng mà Liên Kiều không tồn tại cơ hội nào là tưởng tượng tràn ngập vô khung người, làn tóc lâu năm như mây sớm tiếp tục ướt sũng nhẹp các giọt mồ hôi còn bên trên làn domain authority mịn màng như sứ sớm tiếp tục in lênh láng những vết hít.

‘Còn nhức không?’

Trong căn chống tràn ngập hương thơm hoan ái, Hoàng Phủ Ngạn Tước trìu mến hít nhẹ nhõm lên sóng sống lưng như mỡ tấp nập của cô ấy, thay đổi hương thơm hương thơm nhàn nhã nhạt nhẽo bên trên người cô thì âm thầm chất vấn, bàn tay siêu ko thủ phận trêu đùa gò ngực đầy đủ của cô ấy, lại hạnh kiểm xấu xí trượt xuống bên dưới, với ý vật xấu xí.

‘Đừng nhưng mà …’

Liên Kiều khép hờ đôi mắt, chây lười lĩnh hất bàn tay ko thủ phận của hắn đi ra, giọng phản kháng yếu ớt ớt như bão gợn mặt mũi hồ nước, cô tương tự như vẫn ko thoát khỏi cơn kích tình, hình mẫu cỗ lực lượng cường đại ê như mong muốn lấy mạng cô, cắm nuốt toàn bộ tất cả, suy nghĩ lại vẫn tồn tại chút hoảng kinh sợ.

Hoàng Phủ Ngạn Tước ko hề với ý buông tha bổng cho tới cô, hắn lưu giữ chặt tay cô, miên man hít kể từ bàn tay dọc từ cánh tay.

‘Đáng ghét bỏ, chớ như thế nhưng mà …’ Mặt Liên Kiều hồng như trứng tôm, cô hấp tấp vàng thu tay lại.

Chỉ một giây sau cả khung người cô đã biết thành hắn ôm chặt lấy, kể từ hâu phương cướp lấy điểm thướt tha của cô ấy, ‘Phản ứng của em như thế hoàn toàn có thể khiến cho anh hiểu nhầm rằng khi nãy anh ko vừa lòng em!’

‘Anh … anh thưa gì đó, Hoàng Phủ Ngạn Tước, anh thiệt xấu!’

Liên Kiều xoay đầu lại, đối lập với ánh nhìn tràn ngập ý tình ko chút vết giếm của hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn lại đỏ loét hồng hơn hết ráng chiều.

Mặt đỏ loét 1 phần là cũng chính vì câu nói. thưa mờ ám của Hoàng Phủ Ngạn Tước tuy nhiên phần rộng lớn là vì như thế lưu giữ đến thời điểm nãy chủ yếu bản thân với từng nào nghênh ăn ý nằm trong phóng túng nằm trong hắn, suy nghĩ cho tới phía trên Liên Kiều thiệt hận ko thể moi một chiếc lỗ nhưng mà đưa vào trốn.

Trời ạ! Xấu hổ bị tiêu diệt mất!

‘Gọi anh là gì?’ Hoàng Phủ Ngạn Tước dán sát vô người cô, tiếng nói tràn trề ý vật xấu xí.

Liên Kiều ngay thức thì phản xạ lại, hấp tấp vàng xoay lại vòng đeo tay bao phủ lấy hắn, nũng nịu gọi: ‘Ngạn Tước …’

Giọng kéo dãn thiệt lâu năm, tuy rằng đem bám theo chút xấu xí hố tuy nhiên cũng chính vì quan hệ tiếp tục thâm thúy thêm 1 tầng này, sự dựa dẫm của cô ấy so với hắn cũng thâm thúy thêm 1 tầng.

Dường như vô cùng ưng ý với phản xạ của cô ấy, hắn quay người áp cô bên dưới thân ái, ngón tay nhè nhẹ nhõm vuốt ve sầu cánh môi hồng của cô ấy …

‘Anh xấu xí lắm sao? Biểu hiện nay khi nãy của em dường như ko cần như vậy?’ Vừa thưa hắn vừa vặn ái muội mỉm cười bao nhiêu giờ đồng hồ, chọc Liên Kiều xấu xí hổ không ngừng nghỉ trả tay đấm đấm lồng ngực tinh nghịch tráng của hắn như loại trừ phẫn nộ.

‘Không được mỉm cười, xứng đáng ghét!’ Cô trả tay bịt mồm hắn, vừa vặn tức vừa vặn xấu xí hổ thưa.

Nhìn khuôn mặt đắc ý của hắn, Liên Kiều chợt hòn đảo đôi mắt, đùng một cái suy nghĩ đi ra một nối tiếp, bên trên môi câu lên một nụ mỉm cười, ko thưa gì, thình lình trèo lên trên người Hoàng Phủ Ngạn Tước, nhị chân vòng qua quýt eo hắn.

‘Làm gì vậy?’

Thấy hành vi này của cô ấy, Hoàng Phủ Ngạn Tước lại vô cùng tò mò mẫm, hơn thế nữa … kiểu này … thưa với từng nào nhòa ám thì với từng ấy nhòa ám.

‘Ai bảo anh cứ hình mẫu vẻ đắc ý như vậy chứ? Em cũng cần quấy rầy anh một phen mới mẻ được! Liên Kiều nghiến răng tuyên phụ thân.

‘Ý em là … vừa vặn nãy là anh quấy rầy em?’ Hoàng Phủ Ngạn Tước nghe cô thưa vậy ko biết nên khóc hoặc mỉm cười, vừa vặn nãy cô ko cần là vô cùng thưởng thức ê sao?

Không biết với từng nào phụ phái đẹp mong muốn được hắn “hành hạ” như thế!

Chỉ với vật nhỏ này, giản đơn như 1 trang giấy tờ white, chỉ vì như thế mong muốn cô ko khắc ghi chút bóng ma mãnh nào là so với chuyện phong tình này, hắn trước giờ trước đó chưa từng hao tổn tâm sức như thế! Cuối nằm trong lại bị cô buộc cho tới hình mẫu tội danh này!

‘Chẳng lẽ ko cần sao? Anh kinh sợ người tao không dễ chịu bị tiêu diệt chuồn được, lại còn dám giảo biện! Em chắc chắn cần khiến cho anh đau đớn sở cầu xin xỏ buông bỏ mới mẻ được!’ Liên Kiều vẻ mặt mũi nhất quyết thưa.

Hoàng Phủ Ngạn Tước nhún vai, một vẻ “không sao cả”, hai con mắt đen kịt láy tràn trề hào hứng ghim chặt điểm đầy đủ của cô ấy, chuyện phong tình hắn tiếp tục trải qua quýt rất nhiều tuy nhiên trước giờ chưa xuất hiện ai như Liên Kiều, hoàn toàn có thể khiến cho hắn vừa lòng cả về tình thương lộn thân xác.

‘Được thôi, vậy anh ngóng coi, coi em sử dụng cơ hội gì quấy rầy anh?’ Hắn ngược lại chẳng chút phiền lòng, cỗ dạng vô nằm trong thưởng thức thưa.

Liên Kiều tâm lý một chút ít, ánh nhìn chợt liếc thấy lồng ngực tinh nghịch tráng của hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn lần tiếp nữa lại hồng trở nên một miếng.

Đơn thuần như cô mới chỉ trải qua quýt một phiên hoan ái, mong muốn cô dữ thế chủ động thiệt thực hiện khó khăn cô rồi. Nên đi ra tay kể từ đâu bây giờ?

‘Vậy anh ko lăm le cho tới em chút khêu ý gì sao?’ Qua một khi lâu cô mới mẻ nặn đi ra được một câu.

Nào ngờ Hoàng Phủ Ngạn Tước chỉ mỉm cười mỉm cười, chây lười biếng nói: ‘Em mưu trí như thế, nếu mà anh nhắc nhở em vậy ko cần là sỉ nhục trí mưu trí của em sao?’

Liên Kiều hung hăn trừng đôi mắt nom hắn.

Cái thương hiệu Hoàng Phủ Ngạn Tước khinh ghét này, rõ rệt là đang được mỉm cười nhạo bản thân.

Nhất lăm le ko được nhằm hắn đắc ý!

Ánh đôi mắt cô rơi xuống lồng ngực color đồng rắn Chắn chắn của hắn, tâm lý một chút ít bàn tay mới mẻ nhẹ nhõm rơi xuống, vuốt ve sầu vùng ngực săn bắn Chắn chắn như vuốt ve sầu một loài vật cưng.

‘Làm như thế anh vẫn ko mong muốn kêu lên à?’

Hoàng Phủ Ngạn Tước mong muốn khóc ko được mong muốn mỉm cười ko xong: ‘Không!’

Chỉ như thế nhưng mà mong muốn hắn đầu mặt hàng thì ko cần là quá coi nhẹ nhõm hắn rồi sao?

Ách? Không đích thị sao?

Liên Kiều nghe hắn vấn đáp như thế, với chút nghi ngờ, cô ngừng động tác bên trên tay, cảnh giác lược lại một phiên những chuyện hắn đã trải với cô.

Cuối nằm trong …

Có rồi!

Xem thêm: nửa đường mật nửa đau thương

Đôi đôi mắt color tím xẹt qua quýt một tia giảo hoạt, ánh nhìn lần tiếp nữa rơi xuống lồng ngực tinh nghịch tráng đang được lòi ra bên dưới ánh đèn sáng của hắn …

Hô hô, nếu mà cô lưu giữ ko lầm thì khi nãy hắn thực hiện thế này …

Nghĩ cho tới phía trên, bên trên môi chợt nở một nụ mỉm cười giảo hoạt, khá cúi người hít xuống … cô muốn làm khiến cho hắn toàn thân ái phân phát hỏa …