đừng nháo bạc tiên sinh

Chương 395: Rất Ngọt


Khách sạnThẩm Phồn Tinh tắm gội đoạn ra bên ngoài, thấy Tệ Bạc Cảnh Xuyên đang được ngồi bên trên salon làm tóc vô chống ngoài, toàn thân cao ngất mạnh mẽ và tự tin hội tụ khí hóa học cao quý khác thường thực hiện nổi trội lên khá thở trầm lặng, ổn định trọng.

Bạn đang xem: đừng nháo bạc tiên sinh

Anh ngồi ở ê đương đầu với biển cả xanh rì ngắt ngoài hành lang cửa số, vẻ mặt mũi áp lực, trầm lặng, ko biết đang được tâm trí điều gì.

Trong lòng Thẩm Phồn Tinh đem chút phiền lòng mơ hồ nước, cô bước đủng đỉnh từng bước trải qua và khom người ngồi xuống ở kề bên anh.

Mùi thơm phức nhẹ nhõm xộc vô mũi, thấy Tệ Bạc Cảnh Xuyên quay đầu sang một bên nhìn cô, đường nét lãnh đạm bên trên mặt mũi thâm nhập lên nụ cười cợt êm ả.

Anh tự động tay kéo bẫy vai của cô ấy qua quýt, kéo cô vô trong tâm anh.

Thẩm Phồn Tinh ngoan ngoãn ngoãn phụ thuộc vào.

“Anh làm thế nào vậy?”“Hả?”“Có vẻ như đang xuất hiện tâm sự?”Con ngươi đen giòn nhánh của Tệ Bạc Cảnh Xuyên thông thoáng hiện thị tia âm u, anh lãnh đạm gật đầu, bàn tay đặt điều nhẹ nhõm lên tóc cô vuốt nhè nhẹ
“Ừm, đem tâm sự.

”Thẩm Phồn Tinh ngấc đầu lên kể từ vô ngực anh: “Có tâm sự thì tránh việc ỉm ở trong tâm, anh trình bày em nghe demo coi, biết đâu em hoàn toàn có thể hùn anh nghĩ về đi ra cơ hội xử lý.

”Bạc Cảnh Xuyên rũ đôi mắt xuống nhìn cô, dung mạo tuấn tú ở khoảng cách ngay gần đem khí thế bức người.

Mặc mặc dù nhị người vẫn ở cùng cả nhà rất rất lâu, mỗi một khi đương đầu với khuôn mặt này, Thẩm Phồn Tinh vẫn không tồn tại cơ hội này thích nghi được.

Trên toàn cầu này, vì sao lại sở hữu một người con trai rất đẹp trai như vậy?Nhìn vô cặp đôi mắt sáng sủa như sao của Thẩm Phồn Tinh đang được nhìn bản thân chằm chằm, đàng đường nét tinh ma xảo và khí hóa học tuyệt mỹ khiến cho người tao động lòng.

Anh ko nhịn được giơ tay vén tóc xoã mặt mũi tai cô, hai con mắt sâu sắc thẳm như váy đầm lội nhàn hạ nhạt nhẽo lướt qua quýt bên trên mặt mũi cô.

Sau ê, anh chợt cúi đầu hít lên môi cô, tiếng nói trầm thấp ăm ắp lờ mờ ám ăm ắp thuần tuý
“Em đó là tâm sự của anh ý.

Em trình bày coi cần xử lý như vậy nào? Hửm?”Thẩm Phồn Tinh yếu ớt ớt hồi phục ý thức, cô ko ngờ rằng bản thân lại nhìn anh cho tới nhập tâm.

Xem thêm: quân thiếu cưng chiều cô vợ thiên hậu

Trời ơi!Cô cũng là 1 người phụ nữ giới ‘mê sắc đẹp’Bất giác lưu giữ lại những lời nói Tệ Bạc Cảnh Xuyên mới nhất vừa vặn trình bày, bên trên khuôn mặt mũi tao nhã đùng một cái ửng đỏ gay.

“Á…”Bạc Cảnh Xuyên tự nhiên cười cợt khẽ.

Người phụ nữ giới này, vòng cung bản năng của cô ấy đem nhiều năm vượt lên trên hoặc không?Anh cầm lấy cằm cô nhẹ dịu vuốt ve sầu, cúi đầu cười cợt vơi dàng: “Vừa mới nhất tâm trí gì?”Ánh đôi mắt sáng sủa như sao của cô ấy chợt loé: “Không có…Không nghĩ về gì cả…”“Nói dối trá.

”Người phụ nữ giới này mưu trí, lợi sợ hãi, tuy nhiên cô ấy ko thể 1 mình dối trá.

Mỗi thứ tự đều phải có cỗ dạng ngốc nghếch, mơ hồ nước suy luận, đều hoàn toàn có thể dễ dàng và đơn giản bị anh nhìn xuyên thấu.

“Em thiệt sự không tồn tại nghĩ về gì tuy nhiên.

”Thẩm Phồn Tinh nhấn mạnh vấn đề, tiến công bị tiêu diệt cô cũng sẽ không còn quá nhận mới nhất vừa vặn rồi cô bị ‘sắc đẹp’ của anh ý chết mệt hoặc ko thể bay đi ra được!Thật mất mặt mặt!Thẩm Phồn Tinh nháy đôi mắt một chiếc, kể từ vô ngực anh đứng lên, hai con mắt hòn đảo một vòng tiếp sau đó thức tỉnh cười cợt nói:“Hôm ni bà Bùi đem tặng bao nhiêu khoản đặc sản nổi tiếng, em chuồn lấy ăn demo.

”Cô trình bày đoạn, đứng lên bước nhanh chóng về phía bàn trà, hương thơm thơm phức sau thời điểm tắm cứ nhuốm vô không gian rồi quấn quýt xung quanh chóp mũi.

Ánh đôi mắt Tệ Bạc Cảnh Xuyên một mực xua đuổi theo đòi bóng hình cô.

Thẩm Phồn Tinh phanh đặc sản nổi tiếng của bà Bùi tặng đi ra nhìn demo, là 1 vỏ hộp món ăn lặt vặt thập cẩm rực rỡ.

Cô bưng lấy cái vỏ hộp tiếp cận ngồi xuống ở kề bên Tệ Bạc Cảnh Xuyên, cầm miếng mứt trái cây cho vào vô mồm.

Xem thêm: cuu tinh ba the quyet

“Rất ngọt.

”Cảm thán một giờ rồi mang đi theo đòi tiếc nuối nhìn qua quýt Tệ Bạc Cảnh Xuyên: “Có cần anh ko mến ăn ngọt không? Tiếc quá…”Bạc Cảnh Xuyên nghiêng người tựa vô bên trên ghế sopha, cánh tay nhiều năm vắt ngang bên trên sườn lưng ghế, nhường nhịn như đang được bao bọc lấy vai cô, quay đầu sang một bên ngay lưng nhát nhìn cô, yết hầu khơi gợi lăn kềnh lên lăn kềnh xuống một cơ hội khôn khéo.

.