dung goi la chu nua vi anh yeu em

Chương 24: lõi luôn luôn phải có nhau

( bản thân cảm nhận thấy chương này bản thân viết lách khá sến sẩm nên hòng người xem chớ ném gạch ốp nhé. chương sau bản thân tiếp tục kết đốc tình tiết này nên người xem hãy Dự kiến coi bản thân giải quyết và xử lý nó đi ra sao được ko ạ? bản thân đặc biệt mong muốn coi ý tưởng phát minh của tớ và chúng ta đem trùng nhau không? cảm ơn những bạn)

Bạn đang xem: dung goi la chu nua vi anh yeu em

Tại biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang của ông nó

- con cái tâm trí kĩ chưa?/- ông nó căn vặn nó

- con cái không thích sinh sống vô cơ sở y tế quãng đời còn sót lại đâu, vả lại nếu như đem làn phẫu thuật thì con cái cũng rất có thể bị tiêu diệt mà- nó tươi tỉnh tỉnh phát biểu nhằm ông ko nên bận tâm về nó.

- Con quyết định rời xa thiên lâm thiệt sao?- ông mong muốn biết ra quyết định của nó

- Đợi tối ni Lúc con cái lên đường rồi ông hãy đem tính năng này mang đến anh ấy.- một vừa hai phải phát biểu nó một vừa hai phải rút đi ra một tờ đơn li hôn. con cái mong muốn anh ấy rất có thể tìm ra niềm hạnh phúc mới- nó nhỏ nhì mặt hàng nước đôi mắt. tim nó nhức thắt lại Lúc suy nghĩ cho tới việc tiếp tục rời xa anh tuy nhiên nó ko thể ko thực hiện thế

- Ta tiếp tục tuân theo ý con cái. – ông nó ko xay nó vì như thế biết nếu như nó vẫn sẵn sàng cả đơn li hôn rồi thì chứng minh nó vẫn tâm trí đặc biệt kĩ. Ông cũng ko xay nó thực hiện phẫu thuật.

Khi nó đi ra về, ông nó gọi mang đến thiên thanh, nhì người phát biểu cùng nhau chuyện gì bại nghe có vẻ như nguy hiểm lắm.

Hôm ni anh đi làm việc về muộn vì thế việc làm kể từ nhì hôm đi dạo với nó dồn vô. Về cho tới điểm thấy nó đang được ngủ rồi, anh nhẹ dịu hít vô trán nó rồi lên đường tắm giặt. Tắt năng lượng điện , lên chóng ôm siết lấy nó thiệt nhẹ dịu, tuồng như anh đang được đặc biệt buồn và lo ngại việc gì đó

Đến tối, nó tỉnh dậy nom anh, nước đôi mắt tự nhiên lại tuôn rơi. Không hiểu sao Lúc ở ngay gần anh này lại mau nước đôi mắt cho tới vậy. Nhẹ nhàng gỡ tay anh đi ra nó sửa biên soạn một chút ít rồi cho tới mặt mũi anh, bịa một nụ hít nhẹ nhõm lên môi anh rồi khóc,

“ em nài lỗi, anh hãy coi em là 1 niềm mơ ước rồi quên em lên đường. Chúc anh niềm hạnh phúc. Em tiếp tục chúc mừng hạnh phúc mang đến anh mặc dù em đem ở đâu lên đường chăng nữa”- nó phát biểu nội địa đôi mắt. nó con quay sống lưng bước đi

- * pặt* tay nó bị 1 bàn tay vĩ đại rộng lớn và ấm cúng cầm lấy khiến cho nó giật thột.

- Làm sao anh rất có thể niềm hạnh phúc Lúc không tồn tại em kề bên, làm thế nào anh rất có thể hạnh phúc trong lúc em nên Chịu nhức thương 1 mình. em bảo anh nên làm thế nào nhằm coi em thực hiện một niềm mơ ước Lúc tuy nhiên anh vẫn quá yêu thương em, vẫn quá niềm hạnh phúc Lúc ở mặt mũi em cơ chứ- hoá ra anh ko ngủ, kể từ nãy cho tới giờ anh đều biết rõ nó làm những gì .

- Sao anh…- nó ngạc nhiên

- Đừng căn vặn anh vì như thế sao. hãy phát biểu tại vì sao em lại xử sự với anh như vậy?- anh nom nó

Xem thêm: bé con còn nhỏ

- Em… em- nó ko nói

- Chẳng lẽ chỉ vì như thế em bị bệnh dịch thôi sao?- anh căn vặn nó

- Sao anh biết- nó sửng bức ngạc nhiên

- Thấy thái phỏng của em đặc biệt kỳ lạ, thiên thanh và ông cũng vậy nên những lúc về nước anh vẫn gọi bắt thiên thanh kể từng chuyện mang đến anh biết? dễ thường em quyết định quăng quật rơi anh sao?- anh nhức lòng

- Không phải…. -nó phản kháng

- Thế sao em lại từ biệt anh Lúc anh đang được ngủ, còn nếu không nên anh tính được sẵn thì em vẫn quăng quật anh mãi rồi trúng không?- anh khá khó tính vì thế quá khích động.

- Không nên quăng quật rơi, là em không thích thực hiện trọng trách mang đến anh, không thích anh phiền lòng- nó khóc

- Ngốc ạ- anh nhẹ dịu ôm nó vô lòng. Hãy nhằm anh được phiền lòng vì như thế em, hãy nhằm anh được là kẻ chia sẻ nỗi nhức nằm trong em, chỉ nài em hãy ở mặt mũi anh nhằm anh rất có thể phát hiện ra và yêu thương em. Anh hoảng nếu như em thoát ra khỏi tầm đôi mắt của anh ấy thì anh tiếp tục điên lên tổn thất, chớ lúc nào quăng quật rơi anh- anh phát biểu khiến cho nó vô nằm trong cảm động

- Nhưng em tiếp tục bị tiêu diệt, mặc dù phẫu thuật thì em cũng rất có thể bị tiêu diệt đó- nó mỉm mỉm cười vệ sinh nước đôi mắt nom anh,

- Vậy hãy cứ nhằm em mặt mũi anh đến thời điểm bại lên đường, chớ lúc nào trốn ngoài anh. Anh sẽ không còn thể sinh sống được nếu như thiếu thốn em- anh hít lên trán nó.

- Sau này đặc biệt rất có thể em sẽ không còn ghi nhớ được anh là ai nữa- nó vẫn coi trước những thể hiện của căn bệnh dịch này.

- Anh tiếp tục ở kề bên và nhắc mang đến em ghi nhớ. em hãy ghi nhớ người phát biểu câu “ chớ gọi anh là chú nữa vì như thế anh yêu thương em” đó là anh, đó là ck của em là được.

- Đừng lúc nào rời xa tuy nhiên ko được sự được cho phép của anh ấy vì như thế anh đặc biệt cần thiết em- anh ôm chặt lấy nó

Xem thêm: hệ thống kẻ phản diện

- Em cũng vậy,- nó cảm động nép vô ngực anh. Quả thực nó vẫn chưa từng suy nghĩ nếu như không tồn tại anh thì cuộc sống đời thường của chính nó tiếp tục đi ra sao nữa. – nó khóc như được mùa

- Ngốc! chớ khóc nữa tiếp tục xấu xa lắm đấy! em mỉm cười vệ sinh nước đôi mắt mang đến nó tuy nhiên trong tim anh thời điểm hiện tại đau nhức tăng khi này không còn, người phụ nữ tuy nhiên anh yêu thương không còn lại nên Chịu căn bệnh dịch quỷ quái ác này, anh ko thể làm những gì hỗ trợ cho nó cả. giờ việc có một không hai anh thực hiện được là ở mặt mũi nó nằm trong nó trải qua quýt những trở ngại sắp tới đây.

Cuối nằm trong nó vẫn ko thể rời xa anh được vì như thế anh và nó ko thể sinh sống thiếu thốn nhau.