đọc truyện cố tổng lại phát điên rồi

Sau một trận mưa mây rời rã, Hứa Tịnh Nhi cảm biến người nam nhi trở bản thân ngồi dậy, chuồn nhập chống tắm, cô mệt mỏi phía trên nệm toàn thân mật dẻo quẹo, ko động che nổi.

Trong chống tắm vạc đi ra giờ nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn chống cởi đôi mắt, nhìn điểm ăn mặc quần áo vứt nhan nhản bên dưới khu đất, nhập đầu bất giác nghĩ về cho tới cảnh tượng chăm sóc vừa phải nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, nhì má ửng hồng.

Bạn đang xem: đọc truyện cố tổng lại phát điên rồi

Cô vẫn ngủ với Cố Khiết Thần rồi…

Từ nhỏ nhắn cô và được hứa thơm, tuy nhiên Cố Khiết Thần vốn liếng chẳng quan hoài cho tới cuộc hôn nhân gia đình này, cũng chẳng đậm tuy nhiên gì với cô, khiến cho cô ko tài này đoán được tâm trí của anh ý.

Mãi cho tới Lúc anh bắt gặp tai nạn thương tâm, cô quên ăn quên ngủ, túc trực mặt mày nệm chở che anh tía mon, thái chừng của anh ý so với cô mới nhất chất lượng lên một ít.

Bọn chúng ta ở cùng mọi người trong nhà được một thời hạn rồi, giờ còn đột biến mối liên hệ, vậy liệu anh đem phụ trách, đem cưới cô không?

Nghĩ vậy, trái khoáy tim cô khẽ lập cập lên, hai con mắt đen thui láy ánh lên một tia sáng sủa.

Trong khi cô đang được miệt mài tâm trí, góc cửa chống tắm đẩy cởi, người nam nhi kể từ tốn bước đi ra, Hứa Tịnh Nhi nhìn sang trọng, anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm xung quanh hông, nhằm lộ cỗ ngực vạm vỡ quyến rũ, bên trên còn lấm tấm vài ba giọt nước ko vệ sinh thô, vô nằm trong say mê hoặc.

Mặc mặc dù chúng ta vẫn thân thiện mà đến mức ê, Hứa Tịnh Nhi vẫn xấu xí hổ nhắm đôi mắt lại.

Khuôn mặt mày rất đẹp trai của Cố Khiết Thần đem theo gót đường nét giá tiền lùng, hai con mắt vô cùng thâm thúy, phảng phất sự lãnh đạm, anh lừ đừ rãi đặt chân vào trước mặt mày cô, tuy nhiên lại ko nhìn cô lấy một chiếc, cứ thế vứt cái khăn đi ra, thư thả đem ăn mặc quần áo nhập.

Xem thêm: một phần trong cuộc sống của chúng ta

Hứa Tịnh Nhi túm chặt loại chăn rộng lớn, hít một tương đối lâu năm, đắn đo lựa lựa chọn kể từ ngữ, rồi mới nhất yếu hèn ớt lên giờ.

“Cố Khiết Thần, bọn chúng ta…”.

Mới thốt đi ra được bao nhiêu giờ, Hứa Tịnh Nhi vẫn xấu xí hổ không đủ can đảm thưa tiếp, tuy nhiên nghe đâu Cố Khiết Thần không tồn tại dự định đáp trả, cô tạm dừng vài ba giây, rồi vẫn cố đấm ăn xôi nói: “Chúng tớ vẫn thế này rồi, đem phải…”.

Cố Khiết Thần cài đặt cái cúc ở đầu cuối bên trên cỗ trang phục, kể từ từ cù người lại, mí đôi mắt khẽ cụp xuống, quan sát về phía cô, khiến cho Hứa Tịnh Nhi bất giác lặng bặt.

Khuôn mặt mày anh không tồn tại biểu cảm gì, ánh nhìn cũng giá tiền nhạt nhẽo, tuy nhiên lại sở hữu xúc cảm áp lực nặng nề khó khăn mô tả, khiến cho trong thâm tâm cô thấy thấp thỏm không yên tâm.

Cố Khiết Thần kể từ tốn nhắm nhía khuôn mặt xinh xẻo của Hứa Tịnh Nhi, khi thấy cô mệt mỏi phiền lòng, mới nhất kể từ từ khẽ hé song môi mỏng dính, đáp tiếng cô: “Thế này là thế nào?”.

Xem thêm: bé con còn nhỏ

Hứa Tịnh Nhi sững người.

Cái gì tuy nhiên làm sao? Vừa nãy chúng ta vẫn lên nệm rồi, sau đây chẳng cần nên thuận theo gót đạo lý tuy nhiên kết duyên sao?

Cố Khiết Thần phát hiện ánh nhìn hoang mang và sợ hãi của cô ấy, khóe mồm tương đối nhếch lên, nhịn nhường như giờ mới nhất hiểu, bèn ko khách hàng khí châm chọc: “Ý cô là, cô dữ thế chủ động nhẩy vào vòng đeo tay tôi, hiến dâng đợt trước tiên cho tới tôi, xong xuôi giờ bắt tôi phụ trách với cô à?”.