đạo tình 1 ( truyện full)

Ding dong, ding dong, chuông đồng hồ đeo tay buổi sáng sớm điểm chín giờ. Khi giờ chuông vang lên, tủ kính chống trộm trừng trị rời khỏi giờ động nhẹ nhõm, rồi kể từ từ bị tháo dỡ rời khỏi.

Một bàn tay ngà ngọc thò vô bên phía trong nhấc miếng ngọc đặt điều bên trên quầy triển lãm, lời nói khe khẽ đựng lên: " Có đầu dragon, hoa lá long phượng...trái ngược nhiên là đồ dùng tốt".

Bạn đang xem: đạo tình 1 ( truyện full)

"Mấy loại này mà trị giá bán những 30 triệu đô la Mỹ?" Một tiếng nói vọng tới từ cửa ngõ chống triển lãm.

Cô gái đứng trước tủ trưng bày miếng ngọc mỉm mỉm cười, không xoay đầu lại. Cô sử dụng ngón chỏ và ngón thân thích cặp miếng ngọc ném về điểm trừng trị lời nói, rồi kể từ từ tảo người: "Bảo vật của thời Tây Chu, chị test rằng xem?". Cô gái đứng cơ hội cơ ko xa thẳm nhảy lên bắt đầy đủ rồi chú ý coi miếng ngọc vô tay bản thân.

Cô gái đứng trước tủ trưng bày khoác cỗ ăn mặc quần áo Trắng thương hiệu Etro, bên trên cổ quàng cái khăn lụa blue color lá cây nằm trong thương hiệu. Gương mặt mũi cô lộ vẻ điềm đạm, hai con mắt sáng sủa lung linh như sao. Nụ mỉm cười nhẹ dịu bên trên mồm cô đưa đến cảm xúc tươi tắn non như ngọn dông xuân. Đồng thời, kể từ người cô toát rời khỏi vẻ bất ngờ, lịch thiệp, thong dong, tùy hứng, ko bận tâm cho tới bất kể điều gì. Khí hóa học khác thường của cô ý khiến cho bất kể ai Lúc vừa phải bắt gặp cô đều đơn giản bị lôi cuốn vì thế vẻ quan trọng này mà ko cần thiết coi cho tới dung mạo cô.

"Vàng còn tồn tại giá bán, ngọc thì vô giá bán. Thứ đồ dùng nghịch tặc này rất rất đáng chi phí, hoàn toàn có thể cung cấp cho tới 100 triệu. Đáng tiếc, rớt vào tay tất cả chúng ta nó chỉ quý giá 30 triệu". Cô gái đứng ở cửa ngõ liếc coi miếng ngọc đời Chu rồi thuận tay quăng quật luôn luôn vào bên trong túi.

Cô gái khoác bộ quần áo Trắng mỉm mỉm cười khi nhấp lên xuống ngón chỏ, khuôn mặt lộ vẻ nghiêm trang túc: "Không, ko...Gặp nên tất cả chúng ta nó chẳng quý giá một xu. Gặp đích người trả khuôn mẫu giá bán bên trên trời, nó mới nhất quý giá như vậy".

Cô gái đứng ở cửa ngõ bất giác mỉm cười rộng lớn. Họ là đều là Thần thâu (trộm thần), mong muốn cái gì thì lên đường ăn trộm là được, chẳng cần thiết ném tiền mua sắm. hướng dẫn vật quý giá bán cho tới bao nhiêu vô đôi mắt chúng ta cũng ko xứng đáng một xu. Bởi vì thế chúng ta ko lúc nào sử dụng chi phí để sở hữ bọn chúng.

Cô gái áo Trắng liếc coi gò bảo vật trưng bày vô triển lãm, nhún vai: "Cũng may là những chị sở hữu đạo đức nghề nghiệp công việc và nghề nghiệp, nên những em phiên này được an toàn". Quy tắc của cô ý là ko động cho tới những loại ko nằm trong list, tuy vậy người chủ sở hữu của gò bảo vật trưng bày ở phía trên ko chắc chắn tiếp tục là kẻ chất lượng, sở hữu Lúc cũng cướp lại ở nơi nào đó.

Đây là một trong những triển lãm cổ vật có tiếng ở Thủ đô New York. Triển lãm trưng bày toàn đồ vật thời cổ xưa có mức giá trị kể từ từng những điểm bên trên toàn cầu. Nếu tính tổng trị giá bán số cổ vật này, hoàn toàn có thể mua sắm cả một thành phố Hồ Chí Minh nhỏ ở Trung Quốc.

Triển lãm lắp ráp tranh bị bảo đảm tiên tiến và phát triển nhất bên trên toàn cầu, ở đâu cũng có thể có camera giám sát. Tuy nhiên, những người dân hé triển lãm quên rằng, khoa học tập chuyên môn mà người ta nương tựa đó là nhược điểm dễ dẫn đến tiến công nhất.

Cô gái khoác áo Trắng rõ nét là cao thủ trong lĩnh vực. Một phút so với người thông thường hoàn toàn có thể vượt lên ngắn ngủi, tuy nhiên so với cô là vượt lên lâu năm, lâu năm mà đến mức cô hạn chế kính đoạt lấy bảo vật một cơ hội thong dong.

"Ly Tâm, em chỉ với mươi giây thôi đấy". Cô gái đứng ở cửa ngõ giơ tay coi đồng đồ dùng, tảo sang trọng nhắc nhở Mộc Ly Tâm.

"Tùy Tâm, mươi giây là nhiều rồi". Cô gái thương hiệu Ly Tâm nở nụ mỉm cười đãng trí, ung dung trở về phía cửa ngõ.

Hai cô nàng khoác đồ dùng Trắng và bộ quần áo đỏ tía kể từ từ rời khỏi cửa ngõ rộng lớn như lên đường xuống phố. Ly Tâm xoay đầu coi chống triển lãm lặng lìm, khóe mồm cô khá cong lên. Ly Tâm giơ tay đập vô tường ngăn chạm màn hình ở đại sảnh. Một hồi chuông thông báo chói tai vang lên. Ít phút sau, vô số giờ bước đi chạy rầm rập về phía chống triển lãm.

Tùy Tâm cau ngươi không nói, như tiếp tục quen thuộc với hành vi của Ly Tâm. Cô tiện tay giơ con cái dao đập mạnh vô sườn lưng người đứng gác sát cơ.

Ly Tâm hất mái đầu mỉm cười: "Khách quý chuẩn bị lên đường rồi, gia chủ còn ko rời khỏi tiễn biệt, thiệt rơi rụng lịch thiệp quá".

Chỉ vô phút giây, chống triển lãm canh chống nghiêm mật nhất Thủ đô New York đang trở thành điểm chúng ta rời khỏi vô như trốn ko người. Bây giờ là giờ thay đổi ca, cả tòa mái ấm đùng một cái náo động, người di chuyển hoảng loàn. Trong Lúc cơ, toàn bộ camera ở cửa ngõ rộng lớn, cửa ngõ nhỏ, cửa ngõ sau, đỉnh lầu đều ngừng hoạt động và sinh hoạt. Không ai lưu ý cho tới nhị cô nàng xinh rất đẹp rời khỏi ngoài một cơ hội tự do.

"Họ còn vỗ ngực huyênh hoang sở hữu tranh bị hiện đại nhất nữa chứ. Chúng tao đoạt được vượt lên đơn giản, thiệt chẳng tiếp tục chút nào". Sau Lúc ngồi lên con xe mui trần Ferrari color rượu booc đô, Tùy Tâm rút miếng ngọc rời khỏi coi.

Ly Tâm một tay nhằm lên trở nên cửa ngõ xe pháo, một tay điều khiển và tinh chỉnh bàn lái. Làn dông non thổi lên tóc cô, khiến cho khắp cơ thể hưng phấn hẳn: "Trên đời này còn có cái gì tất cả chúng ta ko ăn trộm được?". Tối tân gì chứ? Cô là cao thủ vi tính và cao thủ trộm đồ dùng, thêm vào đó cao thủ võ nghệ Tùy Tâm, chẳng sở hữu gì hoàn toàn có thể khiến cho khó khăn dễ dàng cho tới chúng ta. Chỉ một phút toàn cỗ khối hệ thống ngừng hoạt động và sinh hoạt, cảm xúc như lên đường vô vùng ko người trái ngược thực cũng ko tệ.

Tùy Tâm mỉm cười lớn: "Đúng rồi, chỉ việc nhị tất cả chúng ta tuy nhiên dò thám thích hợp bích, đột nhập vô White House cũng ko trở nên vấn đề".

Ly Tâm nghe thấy mỉm cười: "Chúng tao mong muốn thực hiện gì rồi cũng được".

Xem thêm: Cà Khịa Live Khám Phá Thế Giới Giải Trí Độc Đáo và Đầy Tiềm Năng

Tùy Tâm coi cỗ dạng của Ly Tâm, mặc nhiên như trời sở hữu sụp cũng chẳng tác động cho tới tôi, cô giơ tay nhét miếng ngọc vô lòng Ly Tâm, nở nụ mỉm cười gian tham tà: "Con bé bỏng này chớ sở hữu lười biếng,lười nhác biếng. Em hãy phụ trách về chuyến Ship hàng ở đầu cuối lên đường. Sau này tất cả chúng ta "cá bơi lội bên dưới hồ nước, chim cất cánh bên trên trời cao" (chỉ sự tự động do).

Ly Tâm ngay lập tức hạn chế vận tốc. Xe vẫn ko dừng lại hẳn, Tùy Tâm tiếp tục cất cánh người qua quýt trở nên xe pháo nhảy xuống khu đất. Làn tóc uốn nắn xoăn phất phới vô dông, thêm vào đó nước ngoài hình diễm kiều của cô ý, khiến cho vô số nam nhi lên đường lối huýt sáo nghiền thưởng. Tùy Tâm giơ tay, ko hề xoay đầu về phía Ly Tâm: "Chị tiếp tục liên hệ với em sau".

Ly Tâm gật đầu. Cô dừng lại hẳn xe pháo bước ngoài, hét lớn: "Chị lưu giữ cảnh giác đấy".

Tùy Tâm vẫy vẫy tay rồi mất tích vô loại người. Ly Tâm coi bóng hình người tập sự mươi bao nhiêu trong năm này ko lúc nào tách xa thẳm, cô bất giác đứng tựa người vô cửa ngõ xe pháo mỉm mỉm cười. Từ ni về sau, chúng ta tiếp tục trọn vẹn tự tại.

Một cơn dông thổi cất cánh tóc Ly Tâm, cất cánh cả cái khăng quàng vì thế lụa mỏng mảnh quấn bên trên cổ cô. Ly Tâm chỉ cảm nhận thấy cổ nhẹ hẫng, cô xoay đầu coi cái khăn blue color lục cất cánh phất phới vô ko trung.

Trên lối xuất hiện nay một con xe Cadillac black color chạy ngược cho tới với vận tốc rất rất nhanh chóng. Chiếc khăn lụa đùng một cái cất cánh vô cửa ngõ xe pháo. Khi con xe đi qua, Ly Tâm kịp thấy một hai con mắt vô nằm trong mức giá lùng quan sát về phía cô.

Ly Tâm nhún vai, chỉ là một trong những cái khăng quàng, rơi rụng thì thôi. Cô lại ngồi lên xe pháo nổ máy, phóng theo hướng ngược lại cái Cadillac đen sì.

Vài ngày sau, bên trên một tòa thành tháp cổ ở Roma, thủ đô Italy, sở hữu nhị người nam nhi trung niên ngồi vô thư chống. Người nam nhi ngoài tứ mươi tuổi hạc nghịch tặc viên đạn vô tay: "Ly Tâm và Tùy Tâm thao tác ko lúc nào khiến cho tôi tuyệt vọng. Đúng là báu vật yêu thương quý sở hữu khác".

Người nam nhi con trẻ rộng lớn một chút ít mỉm mỉm cười gật đầu: "Bọn chúng ta ko phụ công tất cả chúng ta đào tạo và huấn luyện, lúc này xếp loại năm bên trên toàn cầu, dò thám vô số chi phí cho tới bọn chúng ta".

"Chúng tao nuôi chúng ta thiệt ko uổng phí...haha", người nam nhi rộng lớn tuổi hạc vừa phải rằng vừa phải mỉm cười rộng lớn.

"Đại nhân, đại nhân".

Người nam nhi ngoài tứ mươi nghe giờ gọi cau mày: "Chuyện gì? Không biết bọn tao đang được bàn chuyện hoặc sao?"

Người ở bên phía ngoài đựng giọng e hãi: "Cô Ly Tâm gửi đồ dùng cho tới ạ".

Tiếng rằng vô chống trở thành hiền hòa hẳn: "Vào đi".

Người nam nhi ngoài tứ mươi mặt mũi tươi tắn mỉm cười hé gói đồ dùng, lôi ra miếng ngọc bích. Hắn để ý một hồi rồi gật đầu: "Tốt lắm! Đây là phiên trước tiên tao bắt gặp ngọc của thời Tây Chu. Ly Tâm trái ngược nhiên ko khiến cho tất cả chúng ta thất vọng".

Người nam nhi đứng sát bên vừa phải coi miếng ngọc vừa phải cười: "Tôi ngày càng mến con cái bé bỏng Ly Tâm, thực sự báu vật của tất cả chúng ta. Tôi thấy, nhằm con cái bé bỏng này mãi mãi ở lại sát bên tất cả chúng ta, tất cả chúng ta nên...".

Người nam nhi rộng lớn tuổi hạc mỉm cười trở nên tiếng: "Chú nghĩ về y chang tôi. hướng dẫn bối này càng ngày càng sở hữu khả năng, song cánh càng ngày càng cứng. 50 triệu đô la chuộc thân thích chắc chắn con cái bé bỏng ko cho tới 2 năm tiếp tục tìm được. Tôi không thích thực hiện đứt sợi thừng kiểm soát nó. Đợi nó trở lại phía trên, tất cả chúng ta tiếp tục tổ chức plan tính kể từ trước".

Tiếng mỉm cười thâm nám hiểm vang từng thư chống. Một khi sau, người nam nhi ngoài tứ mươi trừng trị hiện nay vô gói đồ dùng vẫn còn đó một phong thư. Hắn vừa phải bóc tách thư vừa phải mỉm cười lớn: "Con bé bỏng Ly Tâm lại ko biết giở trò gì? Còn gửi thư nữa...Gì hả? Đồ khốn khiếp...". Sắc mặt mũi hắn đột ngột thay cho thay đổi, 1 bàn tay đấm mạnh xuống bàn, thực hiện bao nhiêu ly rượu trộn lê rơi xuống khu đất vỡ tan.

Người nam nhi con trẻ tuổi hạc vừa phải rứa bức thư vừa phải hỏi: "Chuyện gì xẩy ra vậy?"

Xem thêm: truyện hàn tổng anh là đồ khốn

Trong thư có duy nhất một tờ ngân phiếu 100 triệu đồng $ mỹ, kèm cặp thêm 1 câu: "Ngân phiếu 100 triệu đô la mỹ ở ngân hàng Thụy Sỹ. Tiền Ly Tâm và Tùy Tâm chuộc thân thích bám theo giá bán tiếp tục quyết định. Sau này công ty chúng tôi không hề bám dáng vẻ cho tới những ông nữa". Sắc mặt mũi người nam nhi con trẻ tuổi hạc cũng trở thành khó khăn coi vô nằm trong.

"Cô xuất sắc lắm, Ly Tâm. Cánh cứng rồi mong muốn cất cánh nên không? Làm gì sở hữu chuyện đơn giản thế. Nơi này sẽ không nên là điểm cô mong muốn cho tới thì cho tới, mong muốn lên đường thì đi". Người nam nhi con trẻ tuổi hạc vo tròn trĩnh tờ ngân phiếu vô tay, tảo người đẩy cửa ngõ hét lên: "Người đâu..."