cơn mưa đầu mùa truyện full

con-mua-dau-mua

“Ngày mai, tôi ham muốn tách ngoài Thượng Hải.”

Bạn đang xem: cơn mưa đầu mùa truyện full

...

7 giờ sáng sủa.

Trịnh Lập bước rời khỏi kể từ chống tắm, tương đối độ ẩm vẫn còn đấy dấp bám bên trên domain authority thịt, những giọt nước vô trong cả đang được không ngừng nghỉ nhỏ xuống kể từ mái đầu ẩm ướt nhẹp của anh ý. Nửa người bên trên Trịnh Lập nhằm trần, color domain authority bánh mật nằm trong cơ vùng bụng săn bắn kiên cố coi ko hề ưng ý với tầm vóc nho nhã thông thường ngày anh luôn luôn thể hiện rời khỏi.

Anh sử dụng khăn vệ sinh thô tóc, bàn tay còn sót lại nhấn vào một trong những sản phẩm số điện thoại cảm ứng thông minh không xa lạ. Ngay ngay tắp lự mặt mũi tê liệt ngay tắp lự với người bắt máy.

“Chủ tịch.”

Bách Hàng đáp ừ.

Trịnh Lập vắt khăn lên vai, anh nối tiếp nói:

“Tôi van luật lệ nghỉ ngơi nhị ngày.”

Lần này Bách Hàng lặng yên khoảnh khắc, hắn đột ngột đựng giọng hỏi:

“Có việc?”

“Vâng. Một chút việc cá thể.” Anh điềm đạm vấn đáp.

“Được.”

Đợi Bách Hàng cụp máy, Trịnh Lập mới mẻ lờ đờ rãi vùng lên thay cho ăn mặc quần áo đặt điều bên trên mặt mũi nệm. Đi máy cất cánh tiếp tục thời gian nhanh rộng lớn, tuy nhiên những loại sách vở quan trọng của Y Nghiên đều đựng ở Nhà biệt thự bên trên khu vực Thành An Lạc. Nếu tảo quay trở lại lấy, tỉ lệ thành phần Bách Hàng trừng trị xuất hiện cô là vô nằm trong cao.

Nên anh đưa ra quyết định tài xế xe hơi lối lâu năm, anh mò mẫm hiểu trước rồi, kể từ Thượng Hải cho tới Thâm Quyến tiếp tục rơi rụng 14 giờ 34 phút. Chưa kể nghỉ dưỡng thân thích lối, hiện tượng sức mạnh của Y Nghiên vẫn khiến cho anh thập phần phiền lòng. Hơn nữa, ko thể nhằm một người hậu sinh nở thức ăn rơi rụng thăng bằng.

“Cốc.”

Trịnh Lập download lại cúc áo ở đầu cuối, anh ngấc đầu nói:

“Vào lên đường.”

Một người con trai đem áo blouse Trắng tinh ranh tươm tất đàng hoàng tiến bộ vô chống, anh tớ tự do thoải mái ngồi xuống cái ghế bành white color sữa độc nhất, hai con mắt loan coi tìm hiểu xét Trịnh Lập.

“Không với yếu tố gì vượt lên trước nguy hiểm, tĩnh chăm sóc đều đều vài ba ngày là ổn định. Chỉ là...” Âu Thương cố ý kéo dãn âm cuối. “Chú với phu nhân của quản trị... là loại mối quan hệ như vậy nào?”

Trịnh Lập ngay tắp lự ngắt lời nói Âu Thương. “Không nên người nào cũng đen thui tối như chú.”

“Tôi đang được hỗ trợ cô ấy.”

“Là loại đem về ngôi nhà, đỡ đần chu đáo kiểu như vậy?”

Xem thêm: yêu phải kẻ ngốc

Mắt phượng liếc xéo Âu Thương, anh thời gian nhanh nhẹn tung một cước vô bắp chuối anh tớ.

“Ai ui! Mẹ kiếp! Muốn sợ hãi bị tiêu diệt ông trên đây sao?” Âu Thương căm phẫn nộ xoa xoa vị trí bắp chuối vừa phải bị đả thương, anh la lên oai vệ oái, cỗ dáng vẻ tủi thân thích cho tới đỉnh điểm.

Trịnh Lập im thin thít, anh xắn ống ống tay áo lên rất cao, vươn tay kéo khóa vali lại, tảo người ấn định tách lên đường thì Âu Thương đùng một phát ngỏ miệng:

“Tôi nhắc chú, chớ nhún nhường sâu sắc. Không nên của chú ấy, mãi mãi cũng chẳng thuộc sở hữu chú đâu.”

Anh rũ đôi mắt coi chân, Âu Thương rằng đích thị.

Cô vẫn chính là phu nhân hợp lí của Bách Hàng.

Anh vẫn chính là thư kí của quản trị.

Mọi loại tương tự như trước đó chưa từng thay cho thay đổi. Do anh tự động bản thân nhiều tình, vốn liếng dĩ tiếp tục biết trước sản phẩm, anh vẫn say mê muội nhảy vào lửa cháy rực như con cái thiêu thân thích ngu ngốc.

“Cảm ơn.”

...

Y Nghiên coi cỗ váy mới mẻ tinh ranh rộng thoải mái bên trên tay, sáng sủa sớm tiếp tục với người thực hiện đem đồ vật nằm trong vài ba vật dụng cá thể phụ nữ giới đặt điều vô chống cô, bảo cậu ngôi nhà nhắn gửi cô lưu giữ thay cho ăn mặc quần áo mẹ. không chỉ thế còn mời mọc bác bỏ sĩ riêng biệt của Nhà biệt thự cho tới khám đường lại sức mạnh cho tới cô.

Anh thiệt chu đáo.

Y Nghiên khẽ thở lâu năm thườn thượt. Cô kéo khăn quấn xung quanh người xuống, nhanh gọn lẹ đem cái váy suông màu xanh da trời dương lên. Hơi rộng lớn tuy nhiên khá thoải mải.

“Cảnh Hiên.” Cô tươi tỉnh cười cợt khẩy nhẹ nhàng mũi bé nhỏ trai đang được ngỏ tròn trặn xoe đôi mắt coi cô chú ý. “Xem em trai con cái tề, ngủ cho tới quên trời quên khu đất.”

Y Cảnh Dụ nghe động tĩnh vẫn ko chịu đựng tỉnh giấc, cậu bé nhỏ nhíu ngươi vung thủ công loạn xị.

Lòng Y Nghiên nhão nhoẹt.

“Y Nghiên? Tôi vô được chứ?”

Cô chỉnh lại váy, rằng vọng ra:

“Được rồi, thư kí Trịnh.”

Trịnh Lập xuất hiện lao vào, vừa đẹp trông thấy cảnh tượng Y Nghiên đùa giỡn nằm trong con cái, cô nàng vô cỗ váy xanh xao nước biển khơi mang 1 vẻ rất đẹp vô trẻo êm ả dịu dàng, tia nắng kể từ bên phía ngoài len lách qua quýt sườn hành lang cửa số, xuyên trực tiếp tấm kính vô trong cả và chiếu lên cái chóng to lớn. Thân thể cô như trừng trị rời khỏi loại độ sáng huyền diệu. Anh sững sờ ngắm nhìn và thưởng thức cô.

Xem thêm: ngạn thiếu truy thê

Y Nghiên quay đầu sang một bên sang trọng, Trịnh Lập mới mẻ trả hồn rằng với cô:

“Chúng tớ... xuất trừng trị thôi.”

Đọc Truyện