cô vợ mù bị ghét bỏ

Chap 1

Cô, Kiều Lung Nhi, trong năm này chỉ 21 tuổi tác và đem ai biết ko, cô ấy là 1 trong cô nàng bị thong manh, là nhị tè thư ở trong phòng bọn họ Kiều. Nói kể từ nguy nga thìa là nhị tè thư, còn thưa kể từ khó khăn nghe thì là 1 trong con cái thong manh ở trong phòng bọn họ.

Mẹ của Lung Nhi là gái ở sàn bar, tự tức thời lầm lỡ, Kiều lão gia, cũng chính là phụ thân của cô ý tiếp tục đem cô, Khi đem cô, bà ấy đang trở thành bà xã lẽ của ông. Nhưng Khi sinh cô rời khỏi bà dường như không kể từ biệt, tách ngoài người con này, loại bỏ thất lạc biệt, vì như thế bà biết, bà ko nhờ gì vô được cô, một người con bị thong manh, ko thể đấu đá được gì vô tòa nhà này.

Bạn đang xem: cô vợ mù bị ghét bỏ

Sao cô lại cần đau khổ vì vậy, kể từ Khi sinh rời khỏi đã trở nên thong manh, đem cần là vì ông trời sắp xếp, số phận trêu ngươi?

Đúng vậy, cô tiếp tục đau khổ kể từ Khi mới mẻ sinh rời khỏi, vì như thế là 1 trong người con của gái sàn bar, cô luôn luôn sẽ là dơ không sạch, bị người tao coi thường thông thường rẻ rúng.

Nhưng cô bị thong manh là vì cô mong muốn sao? Không, cô ko hề mong muốn tí này, tại vì sao chúng ta lại so với cô vì vậy, cô đã từng gì sai.

Cô cứ luôn luôn sinh sống vì vậy, bị người thân quăng quật mặt mũi, bị người ngoài chế mỉm cười, sinh sống vô bóng tối, cứ như thể bị tiêu diệt. Tại sao cô cần sinh sống những mon ngày như vậy? Tại sao cô ko bị tiêu diệt chuồn mang lại xong?

Cô cũng từng tiếp tục suy nghĩ cho tới điều này, cô cũng từng mong muốn demo tuy nhiên là vì như thế cô kinh hoàng, cô không đủ can đảm, mong muốn bị tiêu diệt tuy nhiên lại không đủ can đảm, tê liệt là vấn đề phân biệt rồi, rốt cuộc, cô cứ sinh sống vì vậy sao?

Không, tất cả lại chính thức ùa tới, giông bão lại chính thức kéo cho tới. Cô lại cần gánh chịu đựng tiếp sự dày vò gì đây? Có cần là bị tấn công đập nhằm loại trừ giận? Có cần là bị người không giống chửi mắng? Có cần là cô lại bị nhốt vào trong nhà kho đương đầu với bệnh dịch kinh hoàng không khí kín? Tất cả đều ko cần.

Cô cần chuẩn bị lấy ck, tuy nhiên người này sẽ là ai? Một người túng thiếu khổ? Một tình nhân cô hoặc là 1 trong người nhiều có?

Đúng, hắn tao đặc biệt phú quý, đặc biệt đem quyền mặc dù vậy hắn ko yêu thương cô, vậy cuộc hôn nhân gia đình này ra mắt nhằm làm cái gi chứ?

Đương nhiên là nhằm liên thơm rồi, một cuộc hôn nhân gia đình chỉ vì như thế một đụn chi phí và một phù hợp đồng đẫy quyền lợi, quý khách chỉ mong muốn tận dụng cô nhằm thám thính chi phí.

Nhưng cô là 1 trong người thong manh, tại vì sao hắn lại chịu đựng cưới cô? Là tự người thân cô tiếp tục kiến nghị lại, cô đó là người gả thay cho mang lại đại tè thư ở trong phòng bọn họ.

Nhưng cô này chịu đựng cuộc hôn nhân gia đình này.

*Con rất có thể ko liên thơm được không* cô bảo nhỏ, hai con mắt tuy rằng ko nom được tuy nhiên rất có thể nhận ra được sự buồn thảm kể từ tê liệt. Nhưng chẳng ai nghe điều của cô ý, từng chuyện điều đang được để tâm bàn chuyện. Như vậy đã từng cô tò lần, tại vì sao được gả cho 1 căn nhà đem quyền thế nhưng mà đại tè thơ lại ko muốn?

Và cô tiếp tục nghe được những người dân hầu vô căn nhà thưa.

Hắn là 1 trong thương hiệu đẫy giá buốt lùng, một người sống và làm việc cho bạn dạng thân mật nhưng mà ko hề đem chút mảy mai suy nghĩ cho tất cả những người không giống, anh luôn luôn ghét bỏ quăng quật quý khách, coi những người dân cố ý tiếp cận như cỏ rác rến. Anh ko người sử dụng đấm đá bạo lực tuy nhiên nếu như đem ai không tuân theo ý anh thì anh tiếp tục khiến cho cho tất cả những người tê liệt giã gia bại sản hoặc nếu như anh nổi trận lôi đình thì tiếp tục là 1 trong thương hiệu tiết giá buốt làm thịt người ko chớp đôi mắt. Giết người đền rồng mạng, chớ khi nào thưa câu này với anh vì như thế trong cả công an bắt gặp anh cũng cần lúng túng, một người luôn luôn đem đẫy sát khí theo người. Anh ấy thương hiệu là Doãn Tư Cương.

Chap 2

Bây giờ thưa gì rồi cũng lẽ là không có tác dụng, cô mong muốn tà tà ko thì từng chuyện đã và đang vì vậy. Dù sao cũng rất có thể bay rời khỏi được tòa nhà tê liệt, mặc dù là những ngày ngắn ngủi ngủi cũng khá được, bị ngó lơ, giá buốt lùng còn rộng lớn bị tấn công đập, có lẽ rằng cuộc hôn nhân gia đình này cho tới với cô cũng ko cần là xấu xa.

Nhưng đem xấu xa hay là không cũng vậy, vì như thế ngày hôm nay đám hỏi tiếp tục kết đốc. Bây giờ cô đang được ngồi bên trên nệm của Doãn Tư Cương, cái nệm êm êm rét nhưng mà từ xưa cho tới giờ cô vẫn hằng mong ước. Vì những loại tuy rằng dường như là giản dị và đơn giản như 1 cái nệm êm êm so với cô lại là 1 trong loại xa thẳm xỉ.

Nhưng đem mặc dù rất có thể thoả được một mong ước thực hiện cô vui mừng thì cô vẫn ko thể này vơi chuồn sụ lo ngại.Tay cô cầm chặt cái váy cưới, cô bặm môi, thể hiện tại rõ rệt sự lo ngại.

Cô tự động nhủ với lòng *Không nhận ra thì sẽ không còn sợ*. Đúng vậy, ko nhận ra thì sẽ không còn kinh hoàng, ai cũng đều có cái ý kiến tê liệt.

Nhưng Khi Doãn Tư Cương xuất hiện rời khỏi thì, phi vào chống thì....

Cô mỗi lúc càng kinh hoàng hãi, càng mệt mỏi hơn thế nữa. Trái tim nhỏ bó của cô ý như chuẩn bị nổ tung vì như thế hồi hộp kinh hoàng.

Anh tao chính thức nom cô, cảm nhận thấy vô nằm trong ngán ghét bỏ, tay túa cà vạt rời khỏi và nhắc nhở cô.

*Cô cũng xứng danh thực hiện bà xã tôi sao, một đứa bị thong manh nhưng mà muốn làm trèo cao, tuy nhiên cô cũng chớ mơ tưởng nhưng mà oom nằm mê rất nhiều, cuộc hôn nhân gia đình này chỉ kéo dãn dài sáu mon bên trên quyền lợi thôi*. Anh thưa với dụng điệu vô nằm trong thoả mãn và với việc giá buốt lùng. Cũng trúng thôi, anh đặc biệt mong muốn kết đốc cuộc hôn nhân gia đình này nhưng mà, nếu như được chắc chắn là anh tiếp tục ly thơm tức thì chứ không cần ngóng sáu mon đâu. Khi thưa kết thúc anh chận rãi phi vào ngà tắm. Anh tạm dừng hoạt động thiệt mạnh.

...Rầm!...

Tiếng nước chảy chính thức vang lên.

Những điều của Doãn Tư Cương thưa, cô đều tiếp tục biết tuy nhiên anh này hiểu rằng, Khi anh ly thơm với cô thì cô sẽ ảnh hưởng xua thoát ra khỏi căn nhà.

Nghỉ cho tới phía trên cô ngay lập tức bặm chặt môi nhưng mà khóc, cô cố nén nước đôi mắt của tôi tuy nhiên ko biết tại vì sao nó cứ tuôn lã chã. Có lẽ là vì cô tiếp tục kiềm nén nó vượt lên trên lâu ở trong thâm tâm. Cô luôn luôn trầm trồ là bản thân mạnh mẽ và tự tin, khi này cô cũng cố nén nước đôi mắt và không tồn tại điểm nhằm trình diện tâm sự.

Nên ngày hôm nay cô mới mẻ phát triển thành một người dễ dàng mít ẩm ướt vì vậy. Không, cũng ko cần là ngày hôm nay nhưng mà là thông thường cô vốn liếng tiếp tục vì vậy, đơn giản cố tỏ vẻ là bản thân mạnh mẽ và tự tin thôi.

Doãn Tư Cương tiếp tục tắm kết thúc, bên trên người anh chỉ mang trong mình 1 cái áo choàng tắm, anh nom cô với góc nhìn ngán ghét bỏ.

...*Rốt cuộc là tại vì sao bản thân cần cưới cô tao chứ, chỉ nom tiếp tục cảm nhận thấy ghét bỏ, ha, sáu tháng? Cho mặc dù dù một ngày tôi cũng ko chịu đựng được* Doãn Tư Cương tâm lý....

Do anh đứng ở sau cô nên anh ko hiểu rằng rằng cô đang được khóc, nước đôi mắt cứ không ngừng nghỉ tuôn.

Khi anh nghe được giờ đồng hồ động kỳ lạ thì...

...*Khóc sao, cô khóc gì chứ, chớ tỏ vẻ là bản thân xứng đáng thương, tôi ghét bỏ nhất là loại người tê liệt.* Anh thưa với cô đem mang lại cô đang được đặc biệt thống khổ, phía trên trái khoáy nhiên là 1 trong người ko quan hoài xúc cảm của những người không giống....

Xem thêm: hệt như hàn quang gặp nắng gắt hanul

Nhưng cũng như thôi. Một người thong manh, trong trường hợp là bất kể ai thì bọn họ cũng sẽ có được thái chừng tê liệt, coi thường thông thường, huỷ báng, chẳng coi Lung Nhi rời khỏi gì.

*Cô quyết định ngồi bên trên nệm tôi cho tới khi nào phía trên.* Anh ngày càng không dễ chịu, người sử dụng khuôn mặt quạu quọ thưa với cô

Cô tuy rằng ko nhận ra tuy nhiên nghe tiếng nói cũng biết anh đang được đặc biệt không dễ chịu, cô vệ sinh nước đôi mắt rồi hấp tấp vàng vùng dậy, cũng tự hấp tấp vàng cô tiếp tục vấp váp cần cái váy cưới nhiều năm lê thê này, cô té xuống, vô nằm trong nhức điếng.

... ...

Chap 3

Doãn Tư Cương nom cô ngán ghét bỏ. "Còn ko mau vùng dậy, cô đang được trầm trồ xứng đáng thương sao"

Cô ngay lập tức hấp tấp vàng vùng dậy, cô đứng bị tiêu diệt trân rời khỏi tê liệt ko biết làm cái gi, vì như thế vô đôi mắt cô chỉ toàn là 1 trong color tối đen thui.

Với căn chống kỳ lạ, cô ko thấu hiểu được lối đi cũng ko thấu hiểu được bản thân nên làm cái gi và chuồn đâu.

"Cô sao vậy, cô mong muốn ngủ nằm trong tôi sao". Anh chất vấn cô với tiếng nói trầm, dường như đặc biệt không dễ chịu.

Cô thưa. "Anh.... anh nói theo một cách khác mang lại tôi biết, tôi nên chuồn đâu và làm cái gi ko, là tôi nên ra bên ngoài sao, tôi... tôi ko nhận ra gì."

Nghe cô thưa vì vậy, anh lại cảm nhận thấy kinh ngạc và chợt lưu giữ lại cô ấy là Kiều Lung Nhi, là 1 trong người thong manh, tuy rằng đôi mắt cô vẫn ngỏ tuy nhiên lại chẳng nhận ra.

Anh đem thấy bi cảm trước cảnh tượng vì vậy không?

Còn cần chất vấn, anh thì đem suy nghĩ gì mang lại cô, đem cảm nhận thấy xót xa thẳm gì chứ.

Lúc tê liệt anh chỉ suy nghĩ, ông của anh ấy tuy rằng biết cô ấy bị thong manh vẫn đặc biệt mến cuộc hôn nhân gia đình này, trong tương lai Khi ly thơm cũng khó khăn.

Nhưng trước không còn cần đóng góp kịch trước mặt mũi ông tiếp tục, nhằm ông ko nghi vấn, bên phía ngoài chắc chắn là cũng đều có người của ông bám theo dõi.

Ngay cả dì canh ty việc cũng vậy, trước khi cũng là vì ông mang về sẽ giúp việc. Vì kinh hoàng dì tiếp tục giám sát bản thân nên anh đã và đang trả dì ấy về điểm xuất phân phát.

Dường như lân cận anh ai ai cũng là kẻ của ông, anh lại kinh hoàng anh biết nên ngay lập tức văn bản thoả thuận với cô.

Anh chính thức đứng lên, lại gần cô nâng cằm và thưa.

"Tôi mong muốn nhắc nhở cô, trong tương lai trước mặt mũi ông thì cần kết hợp đóng góp kịch với tôi, tốt nhất có thể là chớ thưa gì tránh việc thưa nếu như cô mong muốn sinh sống, chớ suy nghĩ cho tới chuyện, truyền tai lẻo, nếu như cô thiệt sự mong muốn thực hiện vì vậy thì chớ trách móc tôi"

Giọng anh thưa với cô đặc biệt trầm và vô nằm trong giá buốt lùng, anh cảng cáo cô, tuy rằng cô ko nhận ra được tuy nhiên cô biết kiên cố hai con mắt khi tê liệt anh nom cô tiếp tục đặc biệt giá buốt lùng, không dễ chịu.

Cô khi tê liệt ko thưa gì chỉ tưởng tượng thái chừng của anh ấy thôi đã từng cô sợ hãi, tay cô chính thức run rẩy lên, chân cũng run rẩy lên.

Run mà đến mức, cô đứng ko vững vàng nữa, cô khụy xuống. Nước đôi mắt kể từ đâu tuông rời khỏi, cô hấp tấp vệ sinh nước đôi mắt, chấn tĩnh lại tư tưởng.

Không biết đó là phiên loại bao nhiêu cô cảm nhận thấy kinh hoàng hãi vì vậy, có lẽ rằng là kẻ này cô cũng cảm nhận thấy kinh hoàng.

Cô mãi ngập trong nỗi kinh hoàng hãi, ko khi nào rất có thể bay ngoài như đó là điểm ko lối bay.

Cô ko khi nào rất có thể cảm biến được thú vui, thú vui so với cô đó là một loại vô nằm trong xa thẳm xỉ, trong cả nụ mỉm cười cũng vậy.

Có lẽ cô ko biết mỉm cười là gì, đem mỉm cười cũng đơn giản những nụ mỉm cười chua chát, nỗ lực gượng gạo mỉm cười nhằm yên ủi bản thân.

Anh nom cô một lúc rồi lại thưa. "Cô mau thay cho cái váy mỉm cười này rời khỏi chuồn, cô ko xứng danh đem lên trên người một cỗ váy long lanh này"

"Nhưng nếu mà cô mong muốn đem cái váy cưới này tăng một lúc, cũng không vấn đề gì, cô cứ đưa đi mặc dù sao có lẽ rằng đó là lần thứ nhất cô đem lên trên người bộ đồ áo đẹp mắt vì vậy, cũng lưu luyến nhỉ." Anh thưa với giọng coi thông thường.

"Anh chớ thưa vì vậy, tôi cũng không thích đem lên trên người cỗ váy áp lực vì vậy đâu, mặc dù sao đẹp mắt hay là không tôi cũng ko nhận ra được." Cô bảo nhỏ.

Anh đột lại cảm nhận thấy đem chút tuyệt vời với tiếng nói này, tiếng nói vô nằm trong nhẹ dịu, êm ả dịu dàng, thanh thót lại êm êm tai.

Nhưng ghét bỏ thì vẫn ghét bỏ đem tiếng nói hoặc thì sao chứ

Xem thêm: ngạn thiếu truy thê

Cô chính thức lần mẵm lấy kể từ vali cỗ ăn mặc quần áo, rồi lại lần mẵm vô phòng tắm. Nhưng cô liệu đem thực hiện được với hai con mắt ấy?

Download MangaToon APP on App Store and Google Play