cô vợ gả thay của tổng tài cố chấp full

Tần Lục Nguyệt ngặt túc: "Con biết rồi. Vậy, con cái về trước ạ!"
Về cho tới biệt viện Tây Trang, một vừa hai phải mới nhất tiếp cận cửa ngõ rộng lớn, nó còn còn chưa kịp thấy rõ thì bé thông báo tức thì cửa ngõ đang được réo lên inh ỏi.
Đúng thời điểm hiện nay, bảo đảm an toàn tiếp cận, chìa rời khỏi vẻ mặt mày ham muốn tạo ra khó khăn dễ dàng đối lập với Tần Lục Nguyệt: "Thiếu phu nhân, đại thiếu thốn gia trình bày chính thức kể từ ngày hôm nay, người ko cần thiết quay trở lại."
Cả người Tần Lục Nguyệt choáng ngợp.
trọn vẹn ko biết đã đột biến chuyện gì!
Sáng sớm ngày hôm nay, từng chuyện còn rất hay nhưng mà.
Tại sao tự nhiên...
"Tông Minh Hạo? Tôi ham muốn bắt gặp anh tao."_Tần Lục Nguyệt bày rời khỏi cỗ dạng cầu van lơn bảo vệ: "Tôi nói theo một cách khác chuyện với anh ấy không? Coi như anh ấy ham muốn xua đuổi tôi chuồn cũng nên nghe tôi trình bày vài ba câu chứ?"
"Thật van lơn lỗi, thiếu thốn phu nhân, chuyện này tôi ko thể đưa ra quyết định. Đây là ý của thiếu thốn gia, mời mọc người về cho!"_Trong lòng bảo đảm an toàn cũng lầm bầm.

Không biết rốt cuộc là thiếu thốn gia thiệt sự ham muốn xua đuổi Tần Lục Nguyệt chuồn hoặc đơn thuần tức phẫn nộ vu vơ thôi.
Dù sao, bao nhiêu ngày mới đây, chúng ta ở cộng đồng cũng thiệt đảm bảo chất lượng mà!
Tần Lục Nguyệt còn ham muốn trình bày điều gì cơ, bảo đảm an toàn đang được xoay người lại rồi.
Tần Lục Nguyệt một vừa hai phải ham muốn xua đuổi theo gót thì nhị ô cửa rộng lớn khép lại, ngăn ngừa nó với toàn cầu bên phía trong.
Tần Lục Nguyệt lấy Smartphone rời khỏi gọi mang lại Tông Minh Hạo. Điện thoại sập chuông rất mất thời gian, tuy nhiên không tồn tại ai bắt máy.
Tần Lục Nguyệt cười cợt cay đắng một giờ.
Nó biết, Smartphone của Tông Minh Hạo luôn luôn được Tiểu Triệu lưu giữ, trước giờ trước đó chưa từng xẩy ra trường hợp không tồn tại người nhận Smartphone. Chỉ với anh tao không thích nhận nhưng mà thôi.
Tần Lục Nguyệt ngán chán nản bèn ôm cái lọ ngồi xổm mặt mày ven đàng, nhị tay bó gồi, vùi mặt mày đằm thắm nhị tay, khoảnh tự khắc ấy, nó tương tự người bị cả thể giới vứt vứt, cô đơn ko điểm nương tựa.

Bạn đang xem: cô vợ gả thay của tổng tài cố chấp full

Nó thiệt sự ko biết phiên bản đằm thắm đã từng sai chuyện gì, mới nhất Chịu đựng nên sự trừng trị vì vậy.
Chỉ cần thiết Tông Minh Hạo điểm rời khỏi khu vực sai của cô ấy, cô chắc chắn tiếp tục sửa sai nhưng mà.
Quả thiệt trước cơ cô với ý nghĩ về ham muốn tách ngoài Tông gia, quay trở lại với tự tại vốn liếng với.
Nhưng lúc này dường như không thể nữa rồi.
Được rồi, bản thân quá nhận bản thân vô cùng ích kỉ, vì như thế ham muốn lợi từ quyền lực tối cao tiền bạc của Tông gia nhằm khảo sát nguyên vẹn nhân chết choc của các cụ nội và cha mẹ bản thân, cho nên vì thế, giờ đây bản thân ko thể tách chuồn.
Chỉ là, bản thân với cơ hội gì không giống sao?
Hy vọng độc nhất của tôi giờ đây đều phía trên cái lọ. Nếu như tiến công thất lạc thời cơ này, phiên phiến đời này, bản thân tiếp tục mãi không tồn tại thời cơ va cho tới chân tướng mạo những chết choc của người thân trong gia đình nữa rồi.

Xem thêm: truyện yêu hận triền miên

Cô của tôi đang được ném ra rộng lớn nhị mươi năm, vẫn ko cơ hội nào là khảo sát rời khỏi thực sự. Nếu như bản thân tách ngoài Tông gia, vậy thành phẩm tiếp tục ra làm sao đây?
Nhưng làm thế nào bây giờ? Rốt cuộc là bản thân nên làm cái gi đây?
Chỉ cần thiết anh tao Chịu đựng nhìn mặt mày bản thân thôi, bất kể với thể hiện đòi hỏi gì, chắc hẳn rằng bản thân đều tiếp tục đáp ứng!
Tần Lục Nguyệt ôm đầu gối, nghĩ về cho tới tình cảnh ăm ắp khốn đốn của chính nó thời điểm hiện nay, cùng theo với sau này ăm ắp quáng gà mịt bất lực phía đằng trước, ko nhịn được nức nở, vô hai con mắt lớn tròn trĩnh tràn đầy nước, kể từ từ quặt xuống.
Loại vô vọng ấy, trọn vẹn không giống xa xôi với thời khắc cô của chính nó bị tóm gọn cóc.
Bản đằm thắm nó biết hoàn toàn có thể va cho tới chân tướng mạo tuy nhiên giờ khắc này, lại bị cự tuyệt ngồi một góc bên phía ngoài ô cửa Fe lớn rộng lớn cơ.
Giả sử nó ko hề nghe biết Tông gia với 1 viện kho lưu trữ bảo tàng cá nhân, ắt hẳn cô sẽ không còn vô vọng cho tới vậy.
Vừa có được một thông tin trào lên độ sáng, ngay lập tức tiếp sau đó hy vọng bị bóp tắt trở nên vụn ko dấu tích.
Loại chênh nghiêng ấy... Tần Lục Nguyệt với cảm hứng nó thiệt sự ham muốn vỡ vạc.
Mà giờ khắc này, Tông Minh Hạo ngồi vô thư chống, bên trên vách tường là màn hình hiển thị giám sát, mặt mày mũi Tần Lục Nguyệt gieo ăm ắp nước đôi mắt, khuôn mặt mày nhỏ White bệch, là một trong cỗ vô vọng.
Tông Minh Hạo nhận định rằng Lúc trông thấy cảnh này, ắt hẳn lòng hắn tiếp tục vô nằm trong tự do. Nhưng ko, hắn không tồn tại. Hắn không chỉ ko thấy tự do, ngược lại còn chẳng với tí gì cảm hứng mừng rỡ sướng Lúc trả được oán cũ. Hắn nhìn Tần Lục Nguyệt khóc ham muốn thũng sâu sắc nhị con cái đôi mắt, chỉ cảm nhận thấy lòng vô cùng lỳ áp lực, bức túng hắn cho tới thở cũng thấy vất vả.
Tiểu Triệu đứng ở cạnh bên, ko trình bày một câu nói..
Cậu tao cũng ngu ngơ chưa bao giờ đang được đột biến rời khỏi chuyện gì.
Ban nãy Tổng Giám đốc còn sung sướng rời khỏi ngoài, cho tới lúc về mặt mũi ngay lập tức âm trầm khiếp sợ, tức thì tiếp sau đó công bố mệnh lệnh xóa format khuôn mặt mày của Tần Lục Nguyệt ở cửa ngõ chạm màn hình, còn xua đuổi Tần Lục Nguyệt thoát khỏi biệt viện Tây Trang. Mà giờ khắc này Tổng Giám đốc đang được trưng rời khỏi khuôn mặt âm trầm nhìn siêng chăm vô màn hình hiển thị của camera giám sát ở trước cửa ngõ biệt viện, Tiểu Triệu cũng khoanh tay với tâm tư nguyện vọng của Tổng Giám đốc.
Bỗng nhiên Tông Minh Hạo đứng lên, chân bước nhanh chóng ra phía bên ngoài. Tiểu Triệu ngay lập tức dí sát theo gót sau: "Tổng Giám đốc, tất cả chúng ta nên chuồn đâu sao?"
"Đến công ty!"_Giọng Tông Minh Hạo lạnh lẽo như băng: "Đêm ni cả công ty lớn tăng ca!"
Tiểu Triệu nhanh gọn lẹ gật đầu: "Vâng, Tổng Giám đốc. Tôi ngay tức khắc thông tin với những ban, toàn thể nhân viên cấp dưới tăng ca!"
Cửa rộng lớn của biệt viện Tây Trang lờ lững rãi phanh rời khỏi, Tông Minh Hạo ngồi bên trên cái Rolls-Royce rời khỏi ngoài.
Tần Lục Nguyệt đem kệ những đau nhức bên trên người, bịa cái bình mức độ White bên trên mặt mày khu đất, nhanh chóng chân xua đuổi theo: "Tông Minh Hạo, anh nghe tôi lý giải đi! Anh nghe tôi trình bày không còn câu nói. đã! Xin anh nhưng mà, tạm dừng đi! Xin anh, nghe một vài ba câu nói. của tôi thôi!"
Ngay khoảnh tự khắc Tần Lục Nguyệt xông lên, con cái RollsRoyce chuồn trầm lắng.
Tài xế xoay đầu nhìn Tông Minh Hạo.
"Tiếp tục."_Tông Minh Hạo ko một xúc cảm rời khỏi mệnh lệnh.
Tài xế kế tiếp nhấn ga, kéo dãn dài khoảng cách với Tần Lục Nguyệt, nhưng mà ở đàng sau, Tần Lục Nguyệt ko Chịu đựng vứt cuộc. Tần Lục Nguyệt bạt mạng lĩnh xua đuổi theo gót.
Giơ tay lên, bắt lấy kính chiếu hậu: "Xin anh hãy nghe câu nói. lý giải của tôi, van lơn anh chớ vứt đem tôi! Tôi thiệt lòng van lơn lỗi vì như thế tất cả tôi thực hiện. Tôi sẵn sàng bồi thông thường, van lơn anh đấy..."
"Lái xe!"_Tông Minh Hạo nghe không còn những câu nói. Tần Lục Nguyệt trình bày, vẫn như cũ ko xúc cảm rời khỏi lệnh: "Nếu cậu nhằm cô ấy đuổi theo kịp, vậy cậu hoàn toàn có thể chuồn kết toán chi phí lương bổng."
Tài xế nghe hoàn thành, cũng không đủ can đảm tạm dừng, ngay tức khắc nhấn ga, một trị lao trực tiếp ra phía bên ngoài.
Tần Lục Nguyệt ko kịp sẵn sàng niềm tin, ngay lập tức bị xe hơi kéo theo gót rời khỏi bên phía ngoài, té sõng soài bên trên mặt mày khu đất.
"Không, chớ chuồn nhưng mà...van lơn anh đấy..."_Tần Lục Nguyệt ở thuồn bên trên mặt mày khu đất, ko buồn quan hoài cho tới đau nhức bên trên người, lảo hòn đảo trườn dậy toan xua đuổi theo gót lần tiếp nữa.
Nhưng thiệt sự nó bị thương quá nặng trĩu, một vừa hai phải trườn lên chuồn còn không được nhị bước, lại trượt quặt rời khỏi bên trên khu đất.
Áo quần rách nát bươm, tóc rối bù, khóc ko trở nên giờ. Hốc đôi mắt nó tràn nước, lòng đôi mắt hóa học ăm ắp vô vọng, khiến cho nó một câu nói. cầu van lơn cũng ko thốt rời khỏi trở nên câu.
Tông Minh Hạo vẫn nhìn cằm chằm vô bóng hình chật vật của người nào cơ qua chuyện gương sau.
Hai phen thường xuyên cô trượt là nhị phen tim hắn khẽ nhói.
Đúng là cô nàng ngu xuẩn...
Tiểu Triệu cũng trông thấy tình cảnh này, cậu ko chưa kìm được phanh miệng: "Tổng Giám đốc..."
Chỉ là, ko đợi Tiểu Triệu triển khai xong câu, Tông Minh Hạo đang được xoẹt một chiếc, kéo ngang tấm rèm, ngăn tầm đôi mắt.
Tiểu Triệu biết điều ngay tức khắc yên ổn như hến, không đủ can đảm ho he gì thêm thắt, cúi đầu nhanh gọn lẹ thông tin mang lại tổng cỗ tập đoàn lớn tài chủ yếu Tông thị tối ni tăng ca. Nếu như ngày hôm nay với người dám cho tới muộn, kể từ chối tăng ca, vậy thì hóng bị xua đuổi việc.
Vừa đền rồng trụ sở tập đoàn lớn tài chủ yếu Tông thị, toàn cỗ nhân viên cấp dưới, đem kệ là những Giám đốc cấp cho cao, phần tử hoặc thậm chí còn là nhân viên cấp dưới lau chùi sảnh, toàn bộ đều nên tăng ca!
Bước chân Tông Minh Hạo thiên về phía cầu thang máy, mồm không ngừng nghỉ rời khỏi lệnh: "Thông báo cho tới người phụ trách móc từng phần tử, đem theo gót kết quả 1 năm qua chuyện, cho tới chống họp nhằm họp!"
"Vâng, Tổng Giám đốc.Tôi ngay tức khắc thông báo!"_ Tiểu Triệu không đủ can đảm lờ lững trễ, nhanh gọn lẹ liênhệ với những người phụ trách móc của từng phần tử, thuận tiện nhắc nhở chúng ta một câu,vô cùng ko được phạm sai lầm đáng tiếc, ngày hôm nay tâm tình Tổng Giám đốc ko được đảm bảo chất lượng.

Bạn đang được hiểu truyện bên trên NetTruyen.com.vn