cô vợ cũ và đứa con thiên tài

Chương 6: Niềm Tin Chính Là Mạng Sống Của Tôi

Khi ngấc lên nhìn một đợt tiếp nhữa, một ngón tay út ít bị chặt cụt lọt được vào nhập tâm nhìn của anh ấy. Tay nên của Đường Thi không tồn tại đầy đủ năm ngón, ngón tay út ít của cô ý đã biết thành chặt đứt, nó vừa vặn trơ trọi tuy nhiên vừa vặn nhức đôi mắt.
Khoảnh tương khắc cơ, người con trai sở hữu khuôn mặt mày đẹp mắt trai sau cuối cũng ko thể kiêm chế được tiếng nói của tớ, anh trình bày một cơ hội nhức đớn: “Chuyện gì tiếp tục xẩy ra vậy?” Đường Thi mỉm cười điên loạn như
năm năm về trước, cô như 1 kẻ thất lạc trí, nhập đôi mắt phản chiếu biểu cảm quá bất ngờ của Bội Bạc Dạ: “Đây ko nên là phần quà rộng lớn tuy nhiên anh tặng cho tới tôi sao! Bội Bạc Dạ, kiếp này tôi tiếp tục Chịu đầy đủ từng đẳng cay tuy nhiên anh giành cho tôi, van anh hãy giơ tay tấn công khẽ buông tha bổng cho tới tôi!” Xin anh hãy giơ tay tấn công khế buông tha bổng cho tới.
tôi! Bội Bạc Dạ lùi lại vài ba bước, anh thả tay cô rời khỏi một cơ hội yếu đuối ớt và nhìn cô với góc nhìn ko thế tin cẩn được.
Trong hai con mắt vỡ lẽ này đã không hề thương yêu, tuy nhiên chỉ mất sự thù hằn hận, loại thù hằn hận và được tương khắc sâu sắc nhập xương tủy, nó rực rỡ tỏa nắng nhập đôi mắt cô.
Cơn nhức lan cho tới bất thần, tương tự vươn tay rời khỏi mong muốn ở lấy cái gì cơ, tuy nhiên giây tiếp sau nó tức tốc vỡ tan trở nên từng miếng, loại cảm hứng nhức nhối này không tồn tại cơ hội này ngăn ngừa tuy nhiên chính thức mở rộng từng khung hình Phải…là anh mong muốn tống cô nhập tù và khiến cho cô nên ăn năn hận xuyên suốt đời, tuy nhiên tại vì sao lại trở thành vì vậy.
Là ai đó đã bạo hành cô ở nhập tù, là ai đó đã diệt.
hoại niềm tự tôn của cô? Bội Bạc Dạ cứ nhìn Đường Thi vì vậy, đùng một cái trong thâm tâm anh sở hữu một nỗi sợ hãi hãi mạnh mẽ. Anh sợ hãi rằng bản thân sẽ không còn khi nào nắm rõ người phụ nữ giới ở trước mặt mày bản thân. Rố ràng chúng ta tiếp tục kết duyên năm năm, tuy nhiên tại vì sao, anh lại xa thẳm kỳ lạ với cô như vậy?
Bạc Dạ thiếu hiểu biết nhiều, nhập năm năm, Đường Thị từng rồ dại, từng ngốc nghếch và thất lạc cút lý trí, sự vô vọng nhập năm năm này đã khiến cho cô bị tiêu diệt cút vô số đợt và trở nên cô trọn vẹn trở nên một trò cười! Khi anh ngấc đầu nhìn lên một đợt tiếp nhữa, nhập đôi mắt Đường Thi chỉ từ lại sự hận thù hằn.
Bạc Dạ rời ngoài căn nhà Đường Thí như thể đang làm việc trốn, Lúc anh hung hăng đá cửa ngõ rời khỏi, anh đứng ở cửa ngõ lưu giữ chặt lấy phần cổ áo của mình~anh ko thể thở nổi, tương tự bị khó thở vậy.
Tại sao Đường Thỉ…lại trở thành như vậy? Chuyện gì tiếp tục xẩy ra với cô nhập năm năm cơ Đây rõ rệt là các thứ anh mong muốn thấy, tuy nhiên bên trên sao…
Cách một góc cửa, khung hình của Đường Thi trượt xuống và phụ thuộc Đường Duy, một loại thống cực khổ ko trở nên giờ đồng hồ.
Hồi lâu, cô nỗ lực kìm nén, như vậy mong muốn gào thét xuyên qua loa tâm trạng của chủ yếu bản thân.
Tất cả những cơn sóng được cô che chắn bên dưới sự điềm đạm đều ập tới một cơ hội kinh hoàng nhập thời tương khắc này, những mon ngày đen thui tối cơ nhường nhịn như lại đang tiếp tục kêu gào mong muốn kéo cô vào một trong những đợt tiếp nhữa, khung hình Đường Thi lập cập lên, Đường Duy bị cô phụ thuộc ngược lại chạng trực tiếp sườn lưng kháng nâng cho tới.
cô “Mẹ…có mong muốn tợp sữa không?” Đường Thi nhắm đôi mắt, những giọt nước đôi mắt nực nội không ngừng nghỉ rơi xuống.
xen Sau một tối điên loạn, vốn liếng cho rằng Bội Bạc Dạ sẽ không còn cho tới thực hiện phiên nhì u con cái chúng ta nữa, tuy nhiên giờ chiều ngày bữa sau, việc khiến cho Đường Thị ko kịp chống bị tiếp tục xẩy ra Đường Dịch gọi năng lượng điện trình bày ko đón được Đường Duy trong nhà trẻ con, trưởng khoa trình bày phát hiện ra người đón cậu bé nhỏ cút rồi.
Theo tế bào miêu tả của trưởng khoa, người cơ dĩ nhiên chản là Bội Bạc Dạt Đường Thi rời ngoài nệm và vội vàng hé ngăn lấy ra. Cô nhét không còn bao nhiêu viên dung dịch tiếp tục lâu ko tợp nhập trong cổ họng. Cô ói khan vài ba giờ đồng hồ, nỗ lực nuốt không còn bọn chúng xuống, tiếp sau đó cô vệ sinh nước đôi mắt bên trên mặt mày và vực dậy.
Đôi đôi mắt đỏ tía hoe đem theo đòi sự hận thù hằn rất rõ ràng ràng, cô ở chặt vùng áo bên trên ngực, những ngón tay không ngừng nghỉ lập cập rấy.
Không sao…không cần được sợ hãi.
Bạc Dạ, anh tiếp tục mang đi niềm tin cẩn sau cuối của tôi, tôi tiếp tục quyên sinh với anh!
Bạn đang được gọi truyện bên trên NetTruyen.com.vn