cô vợ bỏ trốn của bạo quân

Giới thiệu:

Thư Cẩn Dư tưởng rằng, các bạn trai bản thân bảo lãnh em gái trọn vẹn khởi đầu từ tình thương bạn bè, do đó cô lựa lựa chọn ở ở kề bên hắn nhằm mong chờ, lấy sự êm ả dịu dàng nhằm bao dong mang đến những xúc cảm phi lý của anh ấy tao, lại ko cho rằng, ở vô đôi mắt Đinh Hạo Luân, từ trên đầu cho tới cuối đều chỉ mất “cô ấy”. tường hắn nằm trong người trong trái tim kết duyên, cô ngay lập tức nắm được vật thay cho thế như bản thân nên lặng yên tách lên đường, tách ngoài cuộc sống hắn đích thị lúc……

Bạn đang xem: cô vợ bỏ trốn của bạo quân

Đinh Hạo Luân kể từ nhỏ luôn luôn yêu thương người em gái ko nằm trong huyết tộc, lại nằm trong Thư Cẩn Dư kết phú. Không chỉ vì thế mong muốn thực hiện cho những người ngôi nhà yên tâm, nhưng mà càng chính vì cô ấy với điểm như thể người hắn kính yêu. Nhưng cho tới Lúc hắn chuẩn bị hoàn thiện cơn mơ, nằm trong em gái kết duyên thì tối trước thời điểm ngày trở thành đằm thắm, hình hình họa Thư Cẩn Dư lại sở hữu lấy tâm trí hắn, cho dù thực hiện cơ hội nào thì cũng ko thể xua lên đường. Không được, hắn cần lấy cô lần quay trở lại, nhằm hiểu ra đó là chuyện gì xảy ra!

Đôi lời nói mong muốn nói: Đây là lượt thứ nhất bản thân edit truyện nên còn thật nhiều kinh ngạc gần giống thiếu thốn sót, chính vì vậy vô cùng khao khát người xem cảm thông và hùn ý cho bản thân mình nhằm bản thân rất có thể thực hiện đảm bảo chất lượng rộng lớn trong mỗi lượt sau. Chân trở thành cảm ơn!

Tiết tử

Một body nho nhỏ trốn ở vô ổ chăn thiệt dày đang được ôm một con cái 乃úp bê vải vóc bám tiết, thấp giọng khóc nức nở.

Một song bà xã ông chồng và một bé xíu trai đứng ở kề bên không đủ can đảm lại gần cô bé xíu, chính vì chỉ việc cho tới sát một ít cô tiếp tục chính thức lên giờ khóc to tướng.

Kẻ đang được trốn ở vô chăn cơ thương hiệu là Thuần Thuần, trong năm này một vừa hai phải tròn trĩnh phụ vương tuổi tác, là bà xã ông chồng Đinh thị một vừa hai phải mới mẻ kể từ cô nhi viện nhận cô bé xíu về nuôi. Vợ ông chồng Đinh thị mến đàn bà tuy nhiên ĐK kết duyên nhiều năm chỉ mất tốt nhất một đứa đàn ông, nên mới mẻ nhận nuôi bé xíu Thuần Thuần ở cô nhi viện.

Bé Thuần Thuần được mang đến Đinh gia đang được một ngày, vẫn ko chịu đựng nên ăn những gì, chỉ trốn vô ổ chăn không ngừng nghỉ khóc. Vợ ông chồng Đinh thị vô cùng hoảng sức mạnh cô bé xíu gầy đét nhỏ tiếp tục trở lại nhanh gọn, thế cho nên chúng ta lo ngại ko biết với nên đem cô quay trở lại cô nhi viện hoặc không?

Phía sau, đàn ông tốt nhất của chúng ta – Đinh Hạo Luân đùng một cái lên tiếng: “Để con cái demo xem!”.

“Con? n…Được rồi!” – Vợ ông chồng Đinh thị không tin tưởng ko biết người con nhỏ tuổi tác cơ rất có thể thực hiện được gì vẫn buông tay nhằm nó demo một lượt.

Đối mặt mày với đứa bé xíu trốn ở ổ chăn không ngừng nghỉ khóc cơ, Đinh Hạo Luân ko êm ả dịu dàng yên ủi, cũng ko tiến bộ lên khuyên nhủ, hắn chỉ lấy cơm trắng ngon bởi u sẵn sàng lại, ngồi phía trên sàn ở kề bên chóng, cầm cố cái thìa bạc nhỏ, múc món ăn đi vào miệng

“Hạo Luân, cơ là…” của Thuần Thuần!

Đinh kiểu mẫu ko kịp ngăn ngừa, hắn vẫn lấy cơm trắng cà ri vừa thơm vừa ngon cho vào vô mồm, nhắm nháp từng miếng to tướng.

“n, ăn thiệt là ngon!” Đinh Hạo Luân như màn biểu diễn, cố ý vừa vị một vừa hai phải thì thầm: “Cơm cà ri này thơm nức quá, canh khoai tây nấu nướng thiệt nhuyễn, ăn nhưng mà ko cần thiết nhai cũng nuốt được.”

Trong chống, cả phụ vương người đều lưu ý cho tới ổ chăn đang được khóc nức nở cơ vẫn tạm ngưng một ít rồi.

“Oa, từng miếng thịt gà thiệt là rộng lớn, tiêu hóa vô cùng.” Hắn lại hạnh phúc nhét một miếng cơm trắng cà ri to tướng vô mồm, tinh xảo nhai nuốt nhắm nháp. “Chậc chậc, tiêu hóa thiệt, ngon cho tới nỗi vị giác vẫn chuẩn bị tan chảy rồi.”

Lần này giờ khóc tạm ngưng càng lâu, tựa như chuyên nghiệp chú nghe ngóng động tĩnh bên phía ngoài ổ chăn, bà xã ông chồng Đinh thị trao thay đổi lẫn nhau một góc nhìn tiếp sau đó lặng lẽ nở nụ cười cợt.

Có lẽ chúng ta ko cần thiết lấy đứa nhỏ dễ thương này quay trở lại rồi!

“Oa, còn tồn tại bánh put-đinh! Ngươi coi, thơm nức quá, bánh thiệt mềm!”

Đinh Hạo Luân phân phát hiện tại một góc của ổ chăn lặng lẽ xốc lên một khe hở, hắn với ý xấu xa bưng bánh put-đinh lại sát, thực hiện mang đến hương thơm thơm nức nồng của bánh put-đinh trứng gà tiến bộ vô vào ổ chăn.

Lúc này hắn tựa hồ nước nghe được thanh âm nuốt nước miếng, tuy nhiên hắn cũng ko trình bày tăng đồ vật gi, trực tiếp thừng cầm cố lấy loại thìa nhỏ, xắn một miếng đi vào mồm.

“Vừa mượt, một vừa hai phải ngọt, một vừa hai phải tiêu hóa, bên trên trái đất làm cái gi với bánh put-đinh tiêu hóa như vậy này đâu?”

Hắn lại đợt nữa đẩy mạnh tài năng màn biểu diễn trời mang đến, nhịn nhường như đang được hương thụ mỹ vị nhân gian trá, sử dụng vận tốc rất là từ tốn lấy bánh put-đinh ăn tinh khiết.

Lúc này giờ khóc vô ổ chăn vẫn trọn vẹn mong muốn đình chỉ.

“Ta cho tới hùn em bé xíu buộc tóc thiệt đẹp!” Đinh Hạo Luân ăn đoạn cơm trắng, cầm cố lấy 乃úp bê tóc vàng u mua sắm vì thế cô bé xíu, chính thức nghịch ngợm tiếp.

“Hẳn là như thế đi!” Hắn lấy 乃úp bê tóc vàng xinh rất đẹp trở thành một lô rơm rạ rối loàn, sử dụng dây phông thun buộc bừa bãi.

“Không cần như thế, xấu xa quá!”

Xem thêm: hệt như hàn quang gặp nắng gắt hanul

Một thanh âm quyến rũ và mềm mại truyền cho tới, Đinh Hạo Luân ngước đầu, phân phát hiện tại kể từ lúc nào ở dù chăn chui rời khỏi một chiếc đầu nhỏ, tựa như một vừa hai phải ló rời khỏi để ý trái đất bên phía ngoài.

Cô bé xíu sớm vẫn quên khóc, cởi to tướng hai con mắt tròn xoay, triệu tập niềm tin nom con cái 乃úp bê vô tay hắn.

Tim của hắn đập thiệt là mạnh mẽ, tuy nhiên không đủ can đảm nhằm lòi ra biểu tình đắc ý, hoảng cô lại lùi vô ổ chăn.

“Phải không? bằng phẳng ko thì buộc như vậy nào? Ngươi dạy dỗ tao nha!” Hắn lấy 乃úp bê đem mang đến cô, bày rời khỏi điệu cỗ ko biết thực hiện thế này.

“Phải buộc như vậy!” Thuần Thuần mới mẻ phụ vương tuổi tác cầm cố lấy con cái 乃úp bê, chuyên nghiệp hóa vuốt làn tóc vàng lếu độn lên, tiếp sau đó tạo thành nhì phía trái cần rồi phú lại mang đến Đinh Hạo Luân: “Như vậy buộc lên là được rồi!”

“Úc!” Đinh Hạo Luân tức khắc sử dụng dây phông thun sửa sang trọng lại tóc con cái 乃úp bê tiếp sau đó ngay lập tức lấy lòng hỏi: “Có cần như thế hoặc không?”.

“Đúng rồi!” Cô bé xíu gật gật đầu cười cợt, thiệt bay bổng Lúc dạy dỗ được hắn.

Cô quay đầu sang một bên Review hắn, chau ngươi nghi ngại hỏi: “Ngươi là ai?”

“Ta? Ta là anh trai của ngươi nha!” Hắn nuốt nước miếng, khẩn trương vấn đáp.

“Anh trai?” Thuần Thuần còn thiệt sự tâm trí một hồi lâu, mới mẻ lại lòi ra nụ cười cợt xứng đáng yêu: “n! Thuần Thuần ghi nhớ rõ rệt, Thuần Thuần với 1 anh trai, anh trai vô cùng thương Thuần Thuần. Nhưng là…bộ dạng của ngươi và anh trai rất khác nhau lắm!” Trong đầu cô mơ hồ nước hiện thị lên một đằm thắm hình họa không giống.

“Không sai, tao đó là anh trai của Thuần Thuần!” Đinh Hạo Luân cầm cố cánh tay nhỏ gầy đét của cô ấy, vội vã vàng nói: “Ngươi ghi nhớ rõ rệt sao? Ta là anh trai, tất cả chúng ta cùng với nhau vui đùa nha!”

Thuần Thuần cởi to tướng góc nhìn tròn trĩnh, nỗ lực kiểm tra hắn một khi lâu, ở đầu cuối cũng cởi chiếc miệng nhỏ nhắn, nhấp lên xuống đầu: “Ta ko ghi nhớ rõ rệt rồi.”

Cô vẫn chủ yếu đôi mắt bắt gặp phụ vương u ૮ɦếƭ thảm ngoài ý mong muốn, bị công kích quá to nên gạt bỏ nhiều chuyện, thậm chí là trong cả dung mạo của phụ vương u lộn anh trai đều ko ghi nhớ rõ rệt.

“Không ghi nhớ rõ rệt không vấn đề gì, về sau chỉ việc xem sét tao là anh trai của Thuần Thuần, nhưng mà phụ vương u của anh ấy trai cũng đó là phụ vương u của Thuần Thuần thì đảm bảo chất lượng rồi!”

Thuần Thuần nom kỹ khuôn mặt nhân từ lành lặn, nhu thuận gật đầu nói: “n! Thuần Thuần ghi nhớ kỹ.”

“Rất ngoan! Em vẫn đói bụng chưa? Có mong muốn nên ăn những gì không?” Hắn xoa xoa loại đầu nhỏ, kính yêu căn vặn.

“Có! Thuần Thuần bụng vô cùng đói, Thuần Thuần mong muốn ăn cơm trắng cà ri nằm trong bánh put-đinh.” Cô liếm liếm môi, luôn ghi nhớ ghi nhớ lại một vừa hai phải rồi sợ hãi cô chảy một lô nước miếng.

“Tốt!” Đinh Hạo Luân xoay đầu cười cợt trình bày với mẹ: “Mẹ, phiền u thay cho Thuần Thuần sẵn sàng 1 phần cơm trắng cà ri nằm trong bánh put-đinh, em vẫn đói bụng rồi.”

“Tốt!” Đinh kiểu mẫu mừng rỡ như điên, tức khắc thoát ra khỏi chống lên đường thu xếp món ăn.

“Đến trên đây đi! Anh trai ôm em ra đi ngoài ăn.” Đinh Hạo Luân một vừa hai phải đạt được mục tiêu phía em gái không ngừng mở rộng nhì tay.

Thuần Thuần để ý hắn một hồi lâu mới mẻ sử dụng cả tứ chi chui thoát ra khỏi ổ chăn, nhẩy vào vòng ôm của hắn, ko chút chống vệ này ngay lập tức lấy loại đầu nhỏ dựa lên bờ vai hắn.

Hắn vẫn trọn vẹn lấy được sự tin tưởng của cô ấy rồi!

“Thuần Thuần…” Đinh Hạo Luân ôm chặt vật nhỏ quyến rũ và mềm mại trong trái tim, khó khăn rất có thể diễn tả sự cảm động trong trái tim là gì.

Cô là quyến rũ và mềm mại như thế, nhỏ bé xíu như thế, không dừng lại ở đó lại ko hề ngần quan ngại nhưng mà tin tưởng hắn, hắn ko khi nào cảm hứng được, bản thân cần thiết như vậy nào! Giờ tự khắc này, hắn cảm nhận thấy bản thân đó là người cần thiết nhất vô cuộc sống của cô ấy.

Xem thêm: truyện ngắn ngôn tình hay

Ngay khi ấy, hắn lập lời nói thề: Chiếu cố cô thiệt đảm bảo chất lượng, bảo lãnh cô, hắn tiếp tục quý trọng kính yêu cô cả đời, chính vì này đó là thiên chức cần thiết nhất của hắn.

Tình cảm của hắn so với cô, có lẽ rằng đó là nổi lên kể từ Lúc đó…

Năm cơ hắn mươi tuổi tác, Thuần Thuần phụ vương tuổi tác.