cố nam thành thời thanh vãn

Tiền lẻ nhập tay Thẩm Châm rơi xuống khu đất.

Tống Thanh Vãn tóm chân ghế, các giọt mồ hôi rét bên trên trán tuôn đi ra thực hiện đầm đìa cả tóc mai, bên trên cái váy White là red color kinh người càng ngày càng lan rộng ra, tiếng ồn hoảng loàn cộng đồng xung quanh kích ứng mùng nhĩ của cô ý các mùa, phát triển thành giờ vọng xa xăm xôi nhập đầu. Tống Thanh Vãn coi cô chằm chằm, cô bắt gặp khẩu hình của Tống Thanh Vãn —— Thẩm Châm.

Bạn đang xem: cố nam thành thời thanh vãn

“Có bà bầu bị ngã!”

“Máu! Đổ máu!!!”

“Gọi 120…..”

Thẩm Châm lùi về sau đó 1 bước.

Năm ngón tay của Tống Thanh Vãn White bệch, góc nhìn vẫn coi trực tiếp nhập Thẩm Châm. “Thẩm Châm………” Môi cô tái mét nhợt.

Đầu óc Thẩm Châm rỗng tuếch trống rỗng —— ko, ko cần con cái đẩy ngã!

Không cần con!!!

Cô lùi về sau từng bước một, đụng chạm cần người hâu phương bị mắng “bệnh thần kinh”, tay cô lập cập kinh hoàng, cô ham muốn gọi điện thoại thông minh cho tới Cố Nam Thành, tuy nhiên bàn tay cô lại ko nghe câu nói., cô ham muốn bảo chủ yếu bản thân tạm dừng, này là Tống Thanh Vãn, thời điểm hiện tại cậu ấy sinh mạng nguy khốn cậu ấy cần thiết mi, tuy nhiên cẳng chân của cô ý cũng chẳng nghe câu nói..

Trong đầu cô đều là những hình hình họa đẫm tiết. Người thiếu phụ bụng to tát kệ nệ, góc nhìn hoảng hoảng sợ cô động, quát lác to tát khàn cả giọng, tiết chảy bên dưới bậc thang, còn tồn tại bà Thẩm kể từ chống phòng bếp chạy đi ra coi bà ta…….

Không cần con cái, ko cần con cái, ko cần con cái đẩy……..

Vì sao nó thực hiện như vậy?!

Không cần con! Không cần con!!!

Tự bà tao trượt xuống, ko cần con……

A! Con của tôi…………..

“Không cần tôi, ko cần tôi, ko cần tôi…” Thẩm Châm vừa vặn nhấp lên xuống đầu vừa vặn lùi đi ra sau, góc nhìn vô vọng của Tống Thanh Vãn từ từ trở thành mơ hồ nước, “Thanh Vãn, ko cần tớ…” Có gì tê liệt rơi xuống, tất cả xung xung quanh đều phát triển thành ảo giác lặng ắng, dáng vóc thống khổ của Tống Thanh Vãn ở phía trước thời điểm ngày càng nhỏ….

“Tớ biết.” Tống Thanh Vãn cố rất là phục hồi thở của tớ, gân xanh rờn bên trên mu bàn tay nổi lên chính vì đột ngột người sử dụng mức độ, các giọt mồ hôi và nước đôi mắt xen kẽ nhập nhau bên trên mặt mũi cô, “Thẩm Châm, cậu qua loa đây…..tớ đau….”

“Thẩm Châm, tớ nhức quá…”

Cô ko biết nên làm cái gi giờ đây, bước đi tạm dừng, tuy nhiên không tồn tại động tác gì không giống, thời điểm hiện tại toàn thân thuộc cô phân phát lập cập, không tồn tại mức độ lực nhằm nâng Tống Thanh Vãn.

Khuôn mặt mũi Tống Thanh Vãn đầm đìa nhẹp, nước đôi mắt chảy xuống, lộn lạo nhập nhau, rất là nhức nhối, tiếng động cô lập cập run: “Tớ không thích thất lạc em bé bỏng đâu… Thẩm Châm, cậu mau sắp tới đi…….”

Trái tim Thẩm Châm bị đâm mạnh ——

Có thỉnh thoảng tớ thậm chí còn cho là, mặc dù bản thân bị tiêu diệt cũng chắc chắn cần sinh nó đi ra.

Đây là người con của Cố Nam Thành, Thẩm Châm.

Xem thêm: hệt như hàn quang gặp nắng gắt hanul

Tớ yêu thương nó tương tự yêu thương Cố Nam Thành.

Thẩm Châm lập cập lẩy bẩy lấy điện thoại thông minh đi ra, thời điểm hiện nay screen vừa vặn khi hiện thị lên “Thẩm tiên sinh”, trái khoáy tim cô đập thình thịch, khẩn trương và hoảng sợ hãi khiến cho bàn tay lập cập kinh hoàng rộng lớn, cô trượt vài ba đợt mới nhất trượt cho tới nút nghe máy, cô nhằm sát điện thoại thông minh mặt mũi tai, tiếng động lập cập rẩy nhưng mà rộng lớn giờ, tương tự túm lấy cọng rơm duy nhất lúc chìm xuống nước: “Cố Tích Hoa! Anh cho tới đây!! Anh mau sắp tới đi!!!”

Âm thanh mặt mũi tê liệt tráng lệ và trang nghiêm nhưng mà bình tĩnh: “Ở đâu? Em chớ hoảng sợ, phân tích ràng.”

“Quán coffe em và Thanh Vãn thông thường tới… Anh mau cho tới cút, Cố Tích Hoa… Thanh Vãn chảy máu…..” Sau tê liệt tiếng động ko thốt đi ra được nữa, giọng lặng bặt chẳng thốt đi ra được giờ này.

“Anh cho tới ngay lập tức.” Điện thoại bị ngắt, lại là 1 trong những miếng tiếng ồn khiến cho người tao ngạt thở… Vì sao không tồn tại người tăng trưởng nâng cậu ấy………. Tại phía trên nhiều người như thế, vì thế sao không tồn tại ai qua loa nâng Thanh Vãn chứ…… Cậu ấy cực kỳ nhức nhối, tuy nhiên người xem chỉ coi thôi.

Tống Thanh Vãn.

Đó là Tống Thanh Vãn đấy, Thẩm Châm.

Cô cút một bước về phần bên trước.

Xe cứu vãn thương đâu, vì thế sao xe cộ cứu vãn thương còn ko tới?

Cậu ấy chảy thật nhiều máu…..

“Cứ thế thì tiếp tục bị tiêu diệt mất” ko biết kể từ đâu thốt đi ra câu này, Thẩm Châm rùng bản thân, giờ khắc này Tống Thanh Vãn ko tóm được chân bàn nữa, cô dẻo quẹo dựa lại ngay sát, góc nhìn vẫn coi Thẩm Châm, tin tưởng và trấn an trước sau như 1. Rõ ràng thời điểm hiện tại người bắt gặp chuyện là cậu ấy, tuy nhiên cậu ấy lại yên ủi kẻ yếu ớt rụt rè là mình… Thẩm Châm à Thẩm Châm, rốt cuộc mi tâm trí gì hả…… Người tê liệt ko cần ai không giống, là Tống Thanh Vãn đó…..

Cậu ấy tiếp tục hoảng sợ mi sao?

Tống Thanh Vãn tiếp tục hoảng sợ mi sao?

Tầm đôi mắt của cô ý và Tống Thanh Vãn đối lập nhau, Tống Thanh Vãn tái mét mặt mũi mỉm mỉm cười mệt nhọc mỏi: “Thẩm Châm, cậu lại phía trên, tớ tin cẩn cậu…”

Trong lòng Thẩm Châm nhức xót, cô chạy cho tới, tóm chặt tay Tống Thanh Vãn, tuy nhiên chẳng trình bày được gì. Thanh Vãn Thanh Vãn Thanh Vãn Thanh Vãn……. Cậu hãy cố lên……… Tớ van nài lỗi, tớ van nài lỗi…… Trong phút chốc nước đôi mắt lênh láng mặt mũi, rốt cuộc cô đang được hoảng sợ đồ vật gi, nếu như Tống Thanh Vãn xẩy ra chuyện thì làm thế nào bây giờ….. Cô cần đương đầu thế này với Cố Nam Thành, người con trai yêu thương Thanh Vãn như sinh mệnh……. Còn đem các cụ Thẩm, các cụ Tống….. Các cô ở với mọi người trong nhà nhiều năm như thế, khi thống khổ ở bên nhau, khi phấn khởi sướng cũng ở bên nhau, rốt cuộc cô đang được hoảng sợ gì……. Đã bao nhiêu mon ko bắt gặp, bà bầu kinh sợ sao? Người có bầu là Tống Thanh Vãn đó!

“Thanh Vãn………”

“Đỡ tớ đứng lên…..”

Thẩm Châm vệ sinh nước đôi mắt bên trên mặt mũi qua chuyện, cô tóm chặt Tống Thanh Vãn, tiết bên trên váy vẫn kinh người như thế tuy nhiên cô từ từ đem dũng khí coi trực tiếp.

Cơ thể Tống Thanh Vãn áp lực, cực kỳ cố mức độ đứng lên, không chỉ có vậy một trận nhức nhối khiến cho cô thất lạc mức độ. Thẩm Châm hoảng sợ hãi quá nhiều, thủ công đều dẻo quẹo, thực hiện thế nào thì cũng ko kéo dậy nổi, cô rối rít mà đến mức mếu máo lần tiếp nữa, “Thanh Vãn…. Thanh Vãn………”

Cố Tích Hoa tách đám người bước nhanh chóng cho tới, cút đằng trước anh là Cố Nam Thành, anh tao hất Thẩm Châm đi ra xoay người bao bọc lấy Tống Thanh Vãn, động tác vô nằm trong cẩn trọng, hoảng sợ hãi nhức lòng hiện tại rõ rệt bên trên mặt mũi.

Xem thêm: bé con còn nhỏ

“Em……”

“Suỵt ——” Cố Nam Thành ấn đầu cô nhập trong trái tim, tiếng động êm ả dịu dàng, “Đừng hoảng sợ, buông lỏng. Sẽ không tồn tại việc gì… tiếp tục không tồn tại việc gì đâu……..”

Lúc Cố Nam Thành ko biết nặng trĩu nhẹ nhàng hất Thẩm Châm đi ra thì Cố Tích Hoa vẫn ôm cô đang được khụy xuống nhập trong trái tim. Ngửi được tương đối thở thân thuộc, thần kinh trung ương căng thẳng mệt mỏi của Thẩm Châm thả lỏng, nước đôi mắt không ngừng nghỉ chảy xuống, cô phân phát lập cập, khóc cho tới khàn cả giọng: “Cố Tích Hoa…” Trái tim Cố Tích Hoa thắt chặt, tương tự đem vô vàn mũi thương hiệu phun nhập. Anh ôm cô thiệt chặt, từng nụ thơm rớt vào nước đôi mắt cô: “Không sao đâu ko có gì đâu…….”