chúng ta chỉ là bạn

              Có lẽ em sẽ chẳng bao giờ nhận ra những lời này từ tôi, có lẽ vì nhút nhát, có lẽ vì sợ sẽ thiếu đi tình người tiêu dùng mà chúng tôi đã vun đắp cùng nhau suốt bấy lâu ni.

              Em đẹp,điều đó ko thể phủ nhận, có rất nhiều chàng trai bám theo đuổi em ko chỉ vì em đẹp mà còn biết quan hoài, mặt mày cạnh những lúc người tớ khó khăn, tuyệt vọng. Đó cũng chính là điều tôi yêu thương ở em.

Bạn đang xem: chúng ta chỉ là bạn

             Em ko yêu thương bất kì ai cả, quan liêu điểm của em là tránh việc yêu thương sớm. Em thường bảo với tôi:" mấy cái đứa yêu thương nhau ấy mà, vài thân phụ bữa lại chia ly, yêu thương làm gì mang lại mệt ra" rồi cười. làm sao tôi có thể quên được nụ cười đó.

             Tôi có lẽ cũng ko thân thiết với em như bây giờ nếu ko có chuyện ấy xảy ra: "tôi thất tình".

             Tôi yêu thương một cô gái suốt thân phụ năm cuối cấp, thân phụ năm đẹp đẽ nhất của tuổi học trò, hồn nhiên, thơ ngây, vô sáng lạ kì, tuy nhiên cũng chỉ đơn phương. Cuối năm, khi kì đua đại học sắp đến gần,được sự động viên của đám người tiêu dùng, tôi lấy hết cam đảm tỏ tình tuy nhiên thất bại. cô ấy đã yêu thương người khác, tôi thực sự thất vọng.

            Đúng lúc đó, em đã đến tôi. em mang lại tôi niềm sướng, em kiên trì, an ủi động viên tôi mặc dù đã bao nhiều lần tôi tức giận, quát tháo em:" ko phải việc của câu, mặc kệ tớ". em vẫn ko từ bỏ. Những ngày tháng đó, tôi nghỉ học rất nhiều lần, tôi thậm chí còn ko nghĩ tới kì đua đại học sắp tới. em vẫn kiên trì thay cho đổi tôi, kể mang lại tôi những câu truyện cười, những lời khuyên nhủ chân thành. Điều đó làm tôi thật sự rất cảm kích.

            Nhờ sự quan hoài siêng sóc của em mà tôi đã lấy lại tinh nghịch thần trở lại. sướng đùa với người tiêu dùng bè như thường lệ, em đã trở thành niềm sướng của tôi.

           Em và tôi đều thích đùa bóng rổ, và hoặc đùa cùng nhau mỗi buổi sáng đến trường, những kỉ niệm đó tôi ko thể nào quên.Có những lúc nhì đứa xàm xàm kiểu như em hỏi tôi cậu thấy tớ tốt ko, tôi chỉ mỉm cười gật đầu, em khúc khích tớ biết tớ  tốt mà. 

          Em có kể mang lại tôi một câu chuyện"ngày xưa em cũng giúp đỡ một cậu người tiêu dùng đùa điện tử nhiều lắm, bỏ học nhiều lắm, tuy nhiên em đã cảm hóa được người tiêu dùng ấy, ko biết bằng cách nào, có lẽ kiểu như tôi chăng?. nhờ đó, người tiêu dùng ấy đã bỏ được game, dần dần lấy lại được sự tin cẩn tưởng của thầy cô và gia đình. rồi em cười đi ra vẻ, tớ mà, tớ là Chuyên Viên gỡ rối, ai có Chuyên Viên gỡ rối, nhìn dáng vẻ tự tin cẩn của em, ngồ ngộ, tôi cảm thấy đáng yêu thương lạ thường.rồi cũng chính vì vậy, cậu người tiêu dùng ấy bám theo đuổi em suốt 4 năm học, mang lại đến tận bây giờ, tuy nhiên em ko đồng ý, có những kỉ niệm đáng nhớ như sinh nhật em, cậu ấy đến tận nhà tặng quà, miễn cưỡng quá em đành phải nhận.

mà món quà ấy,hình như tớ mang lại em tớ rồi hoặc sao á. em nói, thật tội nghiệp, ngóng là cậu tớ ko biết chuyện này.

          Mà có vẻ câu chuyện của cậu cơ cũng kiểu như của tôi ?

Xem thêm: truyện ngắn ngôn tình hay

          Tôi và em mặt mày cạnh nhau như vậy mang lại đến khi tôi quyết định ôn đua đại học ở nhà, em nhập cuộc khóa ôn đua ở trường. trước lúc cút, tôi có tặng em một con cái rùa thủ khoa. em thích lắm. tôi còn đùa thêm: đừng có mà mang lại em cậu á? em chỉ cười ừ, biết rồi tuy nhiên tôi biết em đang được nghĩ, có mang lại c cũng chả biết, hí hí!!!..

          Gác tất cả mọi chuyện qua loa một mặt mày, chúng tôi lao đầu vào ôn đua như điên, đầu óc cù cuồng, những kì đua thử, những tối mất ngủ chỉ vì một mục đích duy nhất đỗ đại học. ngày qua loa ngày như vậy, một tháng trôi cút nhanh chóng chóng, kì đua quan liêu trọng nhất đời người đang được đến gần. trước hôm cút đua, tôi gọi điện mang lại em, cảm ơn em vì tất cả em đã từng mang lại tôi, cảm ơn đã giúp tôi vượt qua loa tất cả. em chỉ cười khúc khích tớ biết tớ tốt mà!!!

          2 tuần sau, kết quả được công bố, em và tôi đều đỗ nguyện vọng một, em và tôi học nhì trường sự so sánh, khoảng cách cũng khá xa xôi, chúng tôi vẫn liên tiếp liên lạc với nhau, song lúc gọi điện tán gẫu với nhau. có những lúc tôi nghĩ đến lúc mình nên thổ lộ với em.

         Nhưng tôi đã ko đủ can đảm.

         "Này, cậu đừng có mà thích tớ nhé, tớ đấm mang lại đấy!" hình như em luôn luôn hiểu rõ thấu tôi, tôi ko kịp mở lời thì em đã nói như vậy.

        Tôi chỉ cười trừ, "đừng lo sợ tớ ko thích cậu đâu!". sau đó tôi chỉ trò chuyện với em bình thường chỉ để giấu cút những cảm xúc thật vô lòng mình.

        Tôi đã ko trò chuyện với em một khoảng thời gian tham dài, có lẽ bận học, hoặc chỉ để có thời gian tham suy nghĩ về chuyện này, tôi cũng ko biết nữa. Đêm nào tôi cũng nghĩ về em, định inbox mang lại em tuy nhiên lại sơ, lại thôi, muốn hỏi thăm hỏi sức khỏe của em, việc học của em tuy nhiên lại ko có dũng khí..

Xem thêm: ngạn thiếu truy thê

        Cho đến tận hôm cơ, em cút coi phim với một cậu người tiêu dùng học, tôi mới inbox mang lại em chỉ để hỏi một câu ngớ ngẩn :"thích thằng cơ à?" , lúc đó tôi ko thể hiểu rõ tôi đang được nghĩ cái gì nữa. em bảo chỉ là người tiêu dùng thôi, rồi hỏi han tình hình của tôi, tại sao ko inbox mang lại em..v.v.. .Em vẫn coi tôi là người người tiêu dùng thân thiết thiết.

        Và rằng tôi nhận đi ra rằng, chúng tôi vẫn là người tiêu dùng và có lẽ chỉ nên dừng lại ở đó thôi...