châm phong đối quyết truyện tranh

(2)

Thời điểm Nguyên Dương gọi điện thoại thông minh cho Bành Phóng, bị tên mắng một trận, thưa ngươi ko cần tưởng rằng toàn cỗ thiên hà đều là của Bành gia tao chứ, mến cất cánh cho tới đâu ngay lập tức cất cánh cho tới cơ à. Nguyên Dương có một câu ngay lập tức xử lý xong xuôi, đẩy không còn phiền toái quý phái mang đến tên .

Bạn đang xem: châm phong đối quyết truyện tranh

Bành Phóng vẫn đầy đủ tấm lòng của những người bạn bè, tuy nhiên hành trình dài bị trì thôi nhì hôm, tuy nhiên vẫn xử lý xong xuôi giấy tờ thủ tục.

Hai người một vừa hai phải lên máy cất cánh, ngay lập tức bị hoả hồng giăng chan chứa vùng thực hiện đứng hình, vị trí trung tâm vùng còn treo một tấm băng rôn, bên trên đề: Chúc mừng ăn hỏi.

Cố Thanh Bùi nhịn ko được nở nụ mỉm cười, "Cậu thực hiện hả?"

Nguyên Dương chan chứa mặt mày túng quẫn bách, "Thực ko cần."

"Cậu còn không đủ can đảm quá nhận à?" Trong giọng điệu của Cố Thanh Bùi tràn ngập chế nhạo.

Nguyên Dương dở khóc dở mỉm cười, "Thực ko cần tôi, xác định là thằng ranh Bành Phóng cơ." Y lấy điện thoại thông minh gọi mang đến Bành Phóng.

Bành Phóng mặt mày cơ mỉm cười sằng sặc triền miên, còn tranh giành công, "Thế này, sở hữu bầu không khí chứ?"

Nguyên Dương mỉm cười mắng nói: "Không khí loại con cái khỉ, thiếu thốn chút nữa hun bị tiêu diệt tao, lên đường lối cũng loạng choạng."

"Hey, ông trên đây phí công phí mức độ như vậy, ngươi còn ko cảm kích là sao hả?"

"Cảm ơn ngươi." Nguyên Dương coi băng rôn, bên trên khuôn mặt mày là ý mỉm cười ko kìm nổi, "Chờ bọn tao trở lại tiếp tục mời mọc ngươi tợp rượu mừng."

Bành Phóng mỉm cười mắng nói: "Xấu xa xôi nhưng mà ko biết ngượng. Trước thưa mang đến rõ rệt này, chuyến này của nhì người tao bao full, coi như lễ phẩm ăn hỏi tặng ngươi. Sau này tao kết duyên, ngươi cần mừng tao phong bao to hơn nữa cơ."

"Yên tâm lên đường, phong bao đè bị tiêu diệt thằng ranh ngươi luôn luôn."

Treo điện thoại thông minh, Nguyên Dương mỉm mỉm cười liếc đôi mắt coi Cố Thanh Bùi, nhập đôi mắt lại sở hữu một tia ngượng ngùng.

Khóe mồm Cố Thanh Bùi cũng không ngừng nghỉ cong lên, xúc cảm được niềm hạnh phúc bủa vây, khiến cho người ngọt ngào và lắng đọng đến tới tận tấm lòng.

Nguyên Dương một vừa hai phải mong muốn ôm Cố Thanh Bùi thơm một chiếc, cơ trưởng dẫn tứ nhân viên cấp dưới tổ cất cánh cho tới kính chào chất vấn chúng ta, không chỉ có vậy còn sẵn sàng điểm tâm nằm trong vang đỏ lòe mang đến chúng ta.

Sau Lúc máy cất cánh vững vàng vàng cất cánh lên, Nguyên Dương mỉm cười nói: "Thứ này cũng ko tồi tệ, em mến không? Chúng tao cũng mua sắm một chiếc thì sao?"

Cố Thanh Bùi rung lắc lắc đầu, "Không thực dụng chủ nghĩa."

"Đúng thiệt, gia tốc dùng xác định không đảm bảo."

"Phí bảo trì cũng ko cần một khoản nhỏ." Cố Thanh Bùi nheo đôi mắt nhận xét vùng máy cất cánh sang chảnh, "Bành Phóng thiệt cực kỳ biết trải nghiệm."

"Phi thông thường biết trải nghiệm, trước cơ còn thông thường xuyên đem bám theo cả đám người mẫu chân dài banh Party bên trên máy cất cánh."

Cố Thanh Bùi quét dọn đôi mắt liếc xéo nó một chiếc, "Cậu nằm trong từng tham gia à?" Nội dung Party, ko cần thiết suy nghĩ cũng biết là vật gì.

Nguyên Dương cong môi mỉm cười, "Em ghen tị ư?"

"Nói nhảm." Cố Thanh Bùi nhún nhún vai, hắn ko nhận định rằng vượt lên trên khứ của Nguyên Dương sở hữu cái gì xứng đáng chú tâm, trước khi quen thuộc biết Nguyên Dương, hắn cũng ko thanh nhàn rỗi, đều là con trai thông thường, ai chẳng sở hữu vài ba chuyện phong lưu xưa cũ. Chính là, tưởng tượng cho tới Nguyên Dương từng bên trên trên đây. . . . . . Hiện bên trên hắn đang được ở nhập một không khí kín, một vừa hai phải mới nhất tiến bộ nhập vẫn ngay lập tức ko tự do, ngược lại sở hữu chút mất mặt bất ngờ.

Nguyên Dương xiết cằm hắn, mỉm cười cùn nói: "Vậy tất cả chúng ta sản xuất chút hồi ức hạnh phúc mang đến em nhé?"

Cố Thanh Bùi nhíu ngươi, thấp giọng nói: "Cậu mong muốn thực hiện bên trên trên đây sao?"

Nguyên Dương thơm hắn một ngụm thiệt mạnh, "Chờ trên đây." Nói xong xuôi vùng lên trở về vùng điều khiển và tinh chỉnh.

Sau một hồi, Nguyên Dương quay trở về, thuận tay kéo rèm vùng lại.

Cố Thanh Bùi coi Nguyên Dương lên đường từng bước thiên về phía hắn, huyết dịch đùng một phát sở hữu chút sôi nổi, hắn rét mướt ách nói: "Làm gì vậy?"

Nguyên Dương khom người, nhì bàn tay để trên tay vịn ghế ngồi của Cố Thanh Bùi, hai con mắt rạm thúy coi trực tiếp nhập Cố Thanh Bùi, nhập con cái ngươi ấp ủ ngọn lửa tình ái. Bờ môi của nó dán lên môi Cố Thanh Bùi, thấp giọng nói: "Bảo chúng ta tắt camera giám sát lên đường rồi, còn nữa, ko được chấp nhận làm phiền."

Cố Thanh Bùi thốt nhiên cảm nhận thấy thân mật thể ngửa rời khỏi sau, nguyên vẹn lai là Nguyên Dương kéo ngả ghế ngồi, Cố Thanh Bùi vô thức mong muốn ngồi dậy, Nguyên Dương ngay lập tức đè thân mật lên.

Cố Thanh Bùi ôm cổ nó, hỏi: "Tin cậy được ko, những người dân cơ cơ."

"Yên tâm lên đường, đều là thân mật tín của Bành gia, mang đến bọn họ một trăm lá gan liền, cũng không đủ can đảm ‘ ko xứng đáng tin yêu ’." Nguyên Dương một vừa hai phải thơm môi hắn, một vừa hai phải kéo thắt sườn lưng hắn xuống, "Hành trình lâu năm thế này, cần thám thính việc thực hiện vừa được."

Cố Thanh Bùi mỉm cười thấp nói: "Bay không còn tám chín giờ cơ, cậu hoàn toàn có thể kiên trì bao lâu? Hử?"

Nguyên Dương lòi ra răng nanh Trắng lóa, "Chúng tao test coi, tôi đáp ứng ko nhằm em thanh nhàn nhã đâu." Nói rồi vùi đầu xuống, gặm cắm cổ Cố Thanh Bùi.

Cố Thanh Bùi vuốt ve sầu cơ sườn lưng nhẵn nhẵn của Nguyên Dương, bám theo động tác của Nguyên Dương, hắn hoàn toàn có thể xúc cảm được cơ thịt uy lực hoạt động trong trái tim bàn tay bản thân.

Nguyên Dương lột không còn áo sơ-mi nằm trong quần lâu năm của Cố Thanh Bùi xuống, nụ thơm như mưa rơi xuống ngực hắn, ở đầu cuối rước viên thịt đang được cương cứng cơ ngậm nhập vào mồm liếm mút, khiến cho toàn thân mật Cố Thanh Bùi lập cập rẩy.

Tay Cố Thanh Bùi chuyến cho tới tính khí của Nguyên Dương, cảm thụ được đại báu vật cơ ở trong trái tim bàn tay hắn biến đổi rộng lớn, rắn rỏi.

Nguyên Dương thở u ám ngước đầu lên, "Em còn sờ nữa, tôi nhịn ko nổi đâu."

Cố Thanh Bùi nâng cằm nó thơm một ngụm, mỉm cười thấp nói: "Cậu mới đây bộc lộ ko tệ, tôi hẳn là nên biểu dương thưởng một chút ít."

Nguyên Dương xoay vòng hông, cọ cọ tay hắn, "Khen thưởng thế này đây?"

Cố Thanh Bùi chống người dậy, thay đổi vị trí với Nguyên Dương, đè nó xuống bên dưới thân mật. Đoạn bạn dạng thân mật ngồi xổm bên trên mặt mày khu đất, ngón tay thon lâu năm búng lên côn thịt thô cứng của Nguyên Dương, u tối coi Nguyên Dương.

Nguyên Dương ý thức được Cố Thanh Bùi mong muốn làm cái gi, thở càng thêm thắt liên tiếp. Y choạng trực tiếp thắt sườn lưng, ngồi lùi lên phía đằng trước, nhằm đại báu vật của tớ càng kề sát khuôn mặt mày Cố Thanh Bùi. Y đốc giục nói: "Nhanh lên."

Cố Thanh Bùi liếm liếm làn môi bị Nguyên Dương thơm cho tới đỏ lòe hồng, chậm rãi rãi mở miệng, rước tính khí thô vĩ đại của Nguyên Dương ngậm nhập vào mồm.

Nguyên Dương rên lâu năm một khá, vùng mồm ướt át,ướt đẫm rét mướt của Cố Thanh Bùi mang tới mang đến nó kích ứng cực lớn, ngón tay nó xuyên nhập làn tóc dày của Cố Thanh Bùi, thô giọng nói: "Thật sướng, nhập thâm thúy thêm thắt chút lên đường."

Miệng Cố Thanh Bùi bị bức bách banh đến mức độ lớn số 1, mới nhất hoàn toàn có thể miễn chống tiêu thụ sự xâm phạm của Nguyên Dương. Hô hấp của hắn sở hữu chút trở quan ngại, lông mu thô cứng quét dọn lên trên bề mặt hắn, tư vị này quả thực ko thoải mái. Hắn trước cơ cảm nhận thấy dơ không sạch, trước đó chưa từng thực hiện qua loa chuyện này với những người không giống, đó là coi côn thịt độ cao thấp kinh người cơ của Nguyên Dương, hắn lại sinh ra một loại kích ứng khiến cho người xấu xí hổ, không chỉ có vậy, hắn mong muốn bắt gặp khuôn mặt mày vừa lòng của Nguyên Dương.

Thấy hắn lờ lững ko động đậy, Nguyên Dương nhịn ko nổi ấn gáy hắn, đẩy tính khí của bạn dạng thân mật nhập thêm nữa phân. Cố Thanh Bùi nhíu ngươi, thử  vươn vị giác, vị giác nhẵn mượt liếm qua loa gân xanh rờn gồ bên trên côn thịt, toàn thân mật Nguyên Dương lập cập phun, thiếu thốn chút nữa ko kiểm soát nổi.

Cố Thanh Bùi coi biểu tình của Nguyên Dương, trong trái tim điềm đạm rất nhiều, hắn cố kỉnh đại báu vật cơ, test chậm rãi rãi nuốt nhập nhả rời khỏi. Nguyên Dương thoải mái nhưng mà than vãn một giờ, nó cúi đầu, coi Cố Thanh Bùi nửa quỳ thân mật chân bản thân, nuốt lấy tính khí nó, thích thú bên trên tâm sinh lý kèm theo cường liệt, tuy nhiên ví nằm trong với việc vừa lòng cực lớn bên trên tư tưởng, gần như là không hề đáng chú ý.

Ngoại trừ Cố Thanh Bùi, không thể một ai không giống nữa, hoàn toàn có thể khiến cho nó xúc cảm được sự chiếm hữu vẹn nguyên này.

Nguyên Dương một phía trải nghiệm thích thú Cố Thanh Bùi đưa đến mang đến nó, một phía vươn ngón chân, xoa nắn tính khí quyến rũ và mềm mại đang được ở vùi thân mật nhì chân Cố Thanh Bùi.

Cố Thanh Bùi vô thức mong muốn cặp chân, Nguyên Dương lại rước chân chen nhập thân mật nhì chân hắn, ngăn chặn hắn khép lại, thỏa mướn khiêu khích báu vật của Cố Thanh Bùi, tính khí cơ cũng chậm rãi rãi trở thành cương cứng.

Quai hàm Cố Thanh Bùi nhức nhói, ở đầu cuối Chịu ko nổi, nhả loại vĩ đại rộng lớn cơ rời khỏi, oán thù phẫn uất nói: "Cậu sao ko phun chứ."

Xem thêm: sủng phi của vương

Nguyên Dương bắt lấy bờ vai hắn, đẩy trượt hắn xuống mặt mày thảm bên trên khu đất, lại cúi người phủ lên bên trên. Y vuốt làn môi nhẵn ướt át,ướt đẫm của Cố Thanh Bùi, mỉm cười cùn nói: "Còn sớm nhưng mà, tôi có những lúc này phun rời khỏi thời gian nhanh vậy đâu?" Trong khi thủ thỉ, ngón tay nó vẫn thăm hỏi thám thính về phía hạ thể Cố Thanh Bùi.

Cố Thanh Bùi xoay thân mật, "Trong ví chi phí tôi sở hữu bao."

"Tôi ko đem đâu."

"Cậu. . . . . ." Hắn một vừa hai phải mong muốn thủ thỉ, nụ thơm của Nguyên Dương vẫn hạ xuống, ngay lập tức tiếp sau đó, Cố Thanh Bùi ngay lập tức cảm nhận thấy Nguyên Dương bôi một loại nhẵn bám bên trên hậu huyệt bản thân, sau đó ngón tay thon lâu năm ngay lập tức đâm nhập nhập.

Cố Thanh Bùi thở dốc nói: "Cậu sử dụng vật gì vậy."

Nguyên Dương liếm sợi râu nhũn nhặn phún nhú bên trên cằm hắn, mỉm cười thấp nói: "Bơ."

Khuôn mặt mày Cố Thanh Bùi nhanh gọn lẹ đỏ lòe bừng, hắn mỉm cười mắng nói: "Ranh con cái cậu. . . . . ."

Nguyên Dương so với thân mật thể hắn khôn cùng thân thuộc, thư thả không ngừng mở rộng vách tường chật hẹp hấp dẫn cơ, nhập giờ rên rỉ thấp của Cố Thanh Bùi, nâng một chân hắn gác lên bên trên vai bản thân, hứng tính khí, chậm rãi rãi cắm nhập.

"Ư. . . . . ." Cố Thanh Bùi nhăn ngươi, "Chậm một chút ít. . . . . ."

Nguyên Dương thắt chặt và cố định hông Cố Thanh Bùi, nhẫn nhịn kích ứng tiến bộ xuất điên loạn, cắm rút biên chừng nhỏ. Mãi đến thời điểm thân mật thể Cố Thanh Bùi trọn vẹn được không ngừng mở rộng, nó mới nhất ôm siết lấy đùi Cố Thanh Bùi, kéo banh nhì mặt mày cho tới cùng với, sử dụng mức độ đâm nhập vùng thâm thúy nhất nhập dũng đạo.

Cố Thanh Bùi bên dưới sự kích ứng cường liệt xiết chặt vách tường, mang tới mang đến Nguyên Dương kích ứng cực lớn, nó sử dụng lực vỗ mông Cố Thanh Bùi, "Tôi còn ko thực hiện đầy đủ, sẽ không còn phun rời khỏi giờ đâu."

Cố Thanh Bùi cách trở nói: "Tôi coi cậu thời điểm ngày hôm nay. . . . . . cũng có thể nô giỡn được bao lâu. . . . . ."

Nguyên Dương cúi người thưa mặt mày tai hắn: "Đùa giỡn cho tới. . . . . . khi em ngất lên đường mới nhất thôi."

"A a ——" Cố Thanh Bùi bị cú đẩy mạnh mẽ của Nguyên Dương chạm va cho tới lập cập rẩy không ngừng nghỉ, bắp đùi hắn ko kìm nén nổi quấn lấy thắt lưng  Nguyên Dương. Hắn khát khao sự xâm lấn thời gian nhanh rộng lớn mạnh rộng lớn, hắn biết Nguyên Dương tiếp tục mang tới mang đến hắn thích thú thế này, mặc dù đơn giản suy nghĩ cho tới, cũng tạo nên toàn thân mật lập cập rẩy.

Nguyên Dương uy lực xông nhập thịt huyệt non mượt cơ, vòng eo hữu lực lấy vận tốc gió máy lốc đem đẩy, từng chút từng chút xâm phạm thân mật thể Cố Thanh Bùi, Cố Thanh Bùi Chịu đựng ko nổi khẽ phân phát rời khỏi giờ.

Hạ thân mật nhì người ướt át,ướt đẫm bám một miếng, bám theo sự sáp nhập của Nguyên Dương, giờ chạm va thân mật thể xen láo nháo nằm trong giờ nước khả nghi vấn, Cố Thanh Bùi quấn chặt cổ Nguyên Dương, mới nhất hoàn toàn có thể ngăn chặn thân mật thể bản thân ko tiến bộ về phía đằng trước bám theo từng cú đẩy.

Hai thân mật thể trần truồng ngặt nghèo vấn vít, những giọt mồ hôi hòa quấn cùng nhau, thở khá thở của nhau, nhường nhịn như thân mật chúng ta không thể sơ hở này, giờ khắc này hận ko thể ngay lập tức dung nhập nhập thân mật thể đối phương, không còn ai hoàn toàn có thể phân tách rẽ chúng ta nữa.

Nguyên Dương ko biết mệt rũ rời mạnh mẽ tiến bộ xuất nhập thịt huyệt của Cố Thanh Bùi, thần trí của Cố Thanh Bùi bị luồng thích thú xen kẽ tước đoạt đoạt cho tới không thể lại gì. Hai người nằm trong say sưa nhập biển khơi tình, vô pháp bay ngoài.

Nguyên Dương đè Cố Thanh Bùi thực hiện lại gần tứ giờ, thực hiện cho tới Lúc toàn thân mật nhì người đều vô lực, nó mới nhất ôm Cố Thanh Bùi ở lên ghế dựa, mỏi mệt nhọc thiếp lên đường.

Khi tỉnh giấc, máy cất cánh vẫn cho tới đích, nhân viên cấp dưới quá vụ ngượng ngùng nhưng mà thức tỉnh chúng ta. Lúc này nhì người vẫn toàn thân mật trần truồng, quấn nhập cái chăn mỏng dính.

Cố Thanh Bùi sở hữu chút xấu xí hổ, Nguyên Dương ngược lại điềm nhiên như thông thường, nhì người khoác trang phục, ngồi lên con xe Bành Phóng sẵn sàng sẵn, đem tới hotel.

Dọc bên trên lối, Cố Thanh Bùi một mực phụ thuộc lòng Nguyên Dương, tơ tưởng ngủ.

Nguyên Dương nhìn ngắm biển khơi bên phía ngoài hành lang cửa số, hòn đảo Saipan nhập thời điểm hiện tại, mặt mày trời vẫn sát xuống núi, ráng chiều vàng cam vương vãi bên trên mặt mày biển khơi, tràn ngập phong tình êm ấm. Nguyên Dương nhẹ dịu nói: "Trên xe pháo ngủ được không?"

"Ngủ ko được, chỉ mệt nhọc thôi."

Nguyên Dương mỉm cười thấp nói: "Thể lực em ko được rồi nha."

"Ngại vượt lên trên lên đường, tôi rộng lớn tuổi tác rồi."

"Em sao cứ ghi oán mãi vậy, cứ lấy loại cơ rời khỏi nhằm bắt chẹt tôi."

"Tôi tuy nhiên rộng lớn tuổi tác, đó là trí lưu giữ cũng chưa xuất hiện thoái hóa đâu."

"Hê, em ko xong xuôi rồi." Nguyên Dương khẽ nhéo thắt sườn lưng hắn.

Cố Thanh Bùi mỉm cười nhì giờ, "Tôi đấy là vì thế dạy dỗ cậu, thưa sai điều thì cần trả giá chỉ thôi."

Nguyên Dương khẽ hừ một giờ, thốt nhiên rút điện thoại thông minh, chụp một tấm hình cho tất cả nhì người.

Cố Thanh Bùi bị ánh sáng của đèn flash thực hiện thông thoáng giật thột, banh đôi mắt rời khỏi, "Làm gì thế?"

Nguyên Dương rước hình họa chụp rung lắc lư trước mặt mày hắn, "Chụp ko tồi tệ, tôi cần gửi mang đến Vương Tấn vừa được."

Cố Thanh Bùi dở khóc dở mỉm cười, "Cậu hoàn toàn có thể trưởng thành và cứng cáp lên chút được ko."

Nguyên Dương híp đôi mắt mỉm cười nói: "Tôi đó cũng là khiến cho em một bài học kinh nghiệm, thực hiện sai cũng cần trả giá chỉ đấy."

"Ranh con cái cậu. . . . . ."

Nguyên Dương thơm lên tóc hắn, "Sau này gặp gỡ hắn cần thưa mang đến tôi hoặc, biết chưa? Tôi cũng không thể như nhì năm vừa qua, dễ dàng lừa lật vậy đâu."

Cố Thanh Bùi mỉm cười nhẹ nhõm nói: "Biết rồi."

"Trước mặt mày người không giống em là Cố tổng, ở trong nhà thì em là phu nhân của Nguyên Dương tôi, biết chưa?"

Cố Thanh Bùi ha ha mỉm cười nói: "Trước mặt mày người không giống cậu là Nguyên tổng, vậy ở trong nhà cậu là gì đây?"

Nguyên Dương ôn nhu thơm trán hắn, "Đương nhiên là kẻ con trai của em rồi. Kỳ thiệt tôi là gì của em cũng khá được, chỉ việc em là của tôi là được rồi. bằng phẳng ko, thưa coi tôi là gì của em?"

Cố Thanh Bùi mím môi mỉm cười, "Tôi thưa cậu chớ sở hữu làm mưa làm gió cơ."

"Nói."

"Tôi cứ luôn luôn thấy rằng cậu như con cái cún con cái tôi nuôi vậy." Trung trở thành, bám người, ấu trĩ, bá đạo, đơn giản vừa lòng, cũng đơn giản nơm nớp được nơm nớp mất mặt, nhưng mà cần thiết nhất đó là, vĩnh viễn cũng ko rời vứt hắn.

Nguyên Dương cắm hắn một ngụm, "Cũng chỉ mất em dám càn rỡ trước mặt mày tôi, thay đổi trở thành người không giống, tôi vẫn sớm đấm bị tiêu diệt rồi."

Cố Thanh Bùi mỉm cười thấp không ngừng nghỉ.

Nguyên Dương gửi hình họa chụp lên đường, lại thêm thắt vào trong 1 đoạn: Vương tổng, tôi đang được nằm trong bà mái ấm ngủ quy tắc bên trên Saipan, tương quan cho tới dự án công trình ngài đề cử, tôi van lơn phủ quyết. Chúc năm mới tết đến nhiều như mong muốn, chớ sở hữu mơ tưởng cho tới loại mái ấm người tao nữa.

Cố Thanh Bùi chỉ thông thoáng liếc coi, ngay lập tức mong muốn đoạt địa hình lại. Nguyên Dương đừng chậm tay thời gian nhanh đôi mắt, nhấn một chiếc gửi tin nhắn, MMS ngay lập tức được gửi lên đường, nó còn dương dương tự túc mỉm cười với Cố Thanh Bùi.

Cố Thanh Bùi vạn bất đắc dĩ rung lắc lắc đầu, "Xem rời khỏi, cậu chỉ mất năng lượng công tác làm việc, năng lượng phó tế còn cần bám theo tôi học tập mươi năm."

Nguyên Dương hừ mỉm cười nói: "Tôi sở hữu chiếc miệng này của em là đầy đủ." Nói rồi ôn nhu thơm lên môi Cố Thanh Bùi.

Xem thêm: làm nam phụ si tình cho ba vị nam chính

Dưới mùng rước buông dần dần bên trên quần đảo nước ngoài quốc, nụ thơm êm ả êm ấm này, đầy đủ nhằm giải trừ sự mệt rũ rời bên trên đoạn đường, cũng cũng đầy đủ nhằm mang tới mang đến chúng ta một tối nằm mê đẹp nhất.

---------------------------

Ahihi, toàn văn trả >v<