cẩm đường quy yến

Tần Hòe Viễn lẳng lặng coi Tần Nghi Ninh, như thể đến thời điểm này mới nhất đợt trước tiên thiệt sự nắm rõ đàn bà của tôi.

Nàng như 1 gốc hoa sớm tách ngoài căn nhà kính, vùng vẫy tồn tại vô khe đá, trải qua quýt sự tàn huỷ của bão tố, tuy nhiên sinh sống sót bởi ý chí ngoan ngoãn cường, lại còn hoàn toàn có thể nở rời khỏi một đóa hoa đẹp tuyệt vời nhất.

Bạn đang xem: cẩm đường quy yến

Nàng vẫn là 1 trong những đứa nhỏ khiến cho ông cảm nhận thấy kinh ngạc mừng rỡ. Nàng luôn luôn trực tiếp học hành, liên tiếp tiến thủ cỗ, mỗi một khi ông không thể tinh được và hí hửng mừng trừng trị hiện nay một tính cơ hội mới nhất của nường, ko lâu sau nường lại còn tồn tại một bày rời khỏi một tính cách thứ hai, lấp lánh lung linh tươi tắn đẹp mắt.

So với đái thư khuê những tầm thông thường không giống, sự thông tuệ, gan dạ dạ thông minh, năng lượng và thủ đoạn của nường đang được vượt lên trên xa vời người thông thường. Hôm ni rốt cuộc còn tồn tại thật nhiều đấng nam giới nhi còn thua thiệt kém cỏi bụng dạ của nường.

Tần Hòe Viễn cảm nhận thấy thoải mái và dễ chịu, tuy nhiên cảm hứng hổ xấu hổ càng nhiều hơn nữa.

Một đứa đàn bà không đến tuổi hạc cập kê, rốt cuộc nên trải qua quýt từng nào nhức nhối mới nhất hoàn toàn có thể với sự quyết đoán và tâm tư tình cảm lãnh đạm trước mưa gió? Lại trải qua quýt từng nào cực chẳng đã, bị thực tiễn thảm khốc bẻ gãy cho tới cường độ nào là, mới nhất hoàn toàn có thể mặc nhiên đồng ý số phận lúc còn nhỏ tuổi hạc như vậy?

Đứa nhỏ này sao hoàn toàn có thể hiểu chuyện như thế, khiến cho người tao kính yêu như vậy?

Tần Hòe Viễn trả tay rời khỏi, bàn tay to tát vuốt tóc Tần Nghi Ninh, giọng khàn khàn nói: “Là vi phụ với lỗi với con cái.”

“Phụ thân mật thưa vật gì vậy?”

Đôi đôi mắt to tát lung linh Tần Nghi Ninh coi Tần Hòe Viễn: “Phụ thân mật đâu với lỗi với con cái, một chút ít cũng ko có! Con tin cậy rằng nếu như với cho dù chỉ một chút ít giải pháp, chắc chắn phụ vương cũng ko dẫn con cái cút. Chỉ là thánh chỉ đang được ban rời khỏi, phụ vương ko thể vì như thế đảm bảo 1 mình con cái nhưng mà tội phạm kháng chỉ bất tuân. Phụ thân mật không những là phụ vương của con cái, nhưng mà còn là một trưởng tộc của Tần gia, phụ vương ko thể nhằm thảm kịch của phủ Định Quốc công lại xẩy ra trong nhà tất cả chúng ta.”

“Thường ngày con cái thừa hưởng những thuận tiện kể từ thân mật phận đàn bà của Thái sư mang đến, không tồn tại lý nào là ở thời khắc vô căn nhà nguy cấp nan lại ko gánh vác trách cứ nhiệm. Nếu chỉ hoàn toàn có thể nằm trong cộng đồng phúc nhưng mà ko thể nằm trong cộng đồng hoán vị nàn, vậy thì sao hoàn toàn có thể gọi là kẻ một nhà? Nếu thiệt sự là như thế, con cái ko xứng là đàn bà của phụ vương.”

“Tốt, đảm bảo chất lượng.” Trong đôi mắt Tần Hòe Viễn khá ướt át,ướt đẫm, nhiều năm lăn lóc lộn trổ tài vô triều, ông tự động cảm nhận thấy tôi đã luyện trở thành “dạn dày sương gió”, thời điểm ngày hôm nay lại ko kìm được cảm hứng cay sinh sống mũi vì như thế tiếng lẽ của đàn bà.

Tần Hòe Viễn ngửng đầu lên, đôi mắt chớp chớp, một thời gian sau mới nhất phục sinh được tầm dáng thông thường ngày, thở lâu năm nói: “Nghi tỷ nhi, mặc dầu con cái tâm lý thông xuyên suốt, vi phụ vẫn biết là bản thân ko nên so với con cái. Con hãy đồng ý với tao, mặc dầu trong tương lai xẩy ra chuyện gì, con cái cũng nên nỗ lực sinh sống sót.”

Điều thực hiện ông lo ngại nhất, này đó là nường là 1 trong những cô nàng trong trắng, tiếp tục vì như thế ko Chịu nổi sự lăng nhục và bức nghiền nhưng mà tự động sát.

“Dạ, này đó là lẽ đương nhiên. Con là kẻ tham ô sinh sống hãi bị tiêu diệt mà!” lõi Tần Hòe Viễn lo ngại, Tần Nghi Ninh cười cợt nói: “Con sinh sống được cho tới giờ đây cũng ko dễ dàng và đơn giản gì, nhưng mà nên rất rất nỗ lực nhằm giữ giàng tính mạng con người của tôi, con cái không thích uổng phí nhiều năm nỗ lực của tôi.”

“Con ngoan ngoãn lắm!” Tần Hòe Viễn thấy nường thưa rất rất trở thành khẩn, thiệt sự là đang được tâm lý thấu xuyên suốt và mặc nhiên trước sóng bão cuộc sống, chứ không hề nên vờ vịt cứng cỏi nhằm ông yên lặng tâm.

Trước thái phỏng tích rất rất, gặp gỡ chuyện ko hoang mang lo lắng của Tần Nghi Ninh, sự phiền não hóa học chứa chấp trong tâm địa Tần Hòe Viễn xuyên suốt tối, rốt cuộc đang được giải lan phần nào là.

Tần Nghi Ninh chỉ ngồi một thời gian rồi cáo kể từ trở lại Thạc Nhân Trai.

Tần Hòe Viễn ghi nhớ cho tới tiếng lẽ và hành vi của Tần Tuệ Ninh và Lục đái thư vừa phải rồi, trọn vẹn tương phản với việc hiểu chuyện và nhu thuận của Tần Nghi Ninh, trong tâm địa ông càng cảm nhận thấy bất bình thay cho cho tới nường, hạ quyết tâm thực hiện điểm tựa cho tới nường, thổ lộ những tiếng thực sự phật lòng. Suy suy nghĩ một chút ít, ông ngay lập tức tiếp cận Từ Hiếu Viên của lão Thái Quân.

Về phần Tần Nghi Ninh, Khi nằm trong nường quay về Thạc Nhân Trai, Băng Đường và Tùng Lan vốn liếng nỗ lực kìm nén dọc lối, vừa phải vô cửa ngõ ngay lập tức chính thức gạt lệ.

Vừa rồi, trong những khi đáp ứng ở chống ngoài, bọn họ đang được nghe rõ ràng cuộc thủ thỉ thân mật Tần Nghi Ninh và Tần Hòe Viễn. Đã xúc động bởi tình thân của nhị phụ vương con cái, trong tâm địa nhị người lại cảm khái trước sự việc tỉnh bơ vững vàng vàng của Tần Nghi Ninh, tuy nhiên phần nhiều là cuồng nộ và oán thù hận.

“Hôn quân hãi căn nhà tao ko đầy đủ, đang được hãi nhiều người không có tội như thế, giờ đây còn mong muốn hãi cả cô nương!” Băng Đường khóc thút thít, trả tay gạt nước đôi mắt, động tác mạnh mà đến mức khuôn mặt như trái khoáy táo đỏ hỏn cả lên.

Tần Nghi Ninh nỗ lực khăn tay trả cho tới Băng Đường: “Nhỏ giọng một chút ít, cảnh giác nom dòm tai vách mạch rừng.”

“Cũng ko nên chỉ 1 mình tao mắng chửi thơm quân, lão già nua không có tác dụng cơ nên bị tiêu diệt quách cút mới nhất phải!”

Xem thêm: thành thân với đại thúc của vương gia

Băng Đường ghi nhớ cho tới việc Tần Nghi Ninh cư xử đảm bảo chất lượng với bản thân, một lòng đo lường cho tới sau này của tôi, nường tao chào bán dung dịch mỡ và son phấn, Tần Nghi Ninh ko hề ngấp nghé, nhưng mà tìm hiểu từng cơ hội chung nường tao khai quật thời cơ sale, gia quyến của đám văn thần Thanh Lưu tặng lễ phẩm, Tần Nghi Ninh cũng đều phó đầy đủ số cho tới nường tao, ko hội tụ lại thực hiện của riêng rẽ, vô sinh hoạt từng ngày, Tần Nghi Ninh luôn luôn rất rất quan hoài bảo vệ nường tao.

Một người dân có phẩm giá đoan chủ yếu, tâm địa hiền lành như thế, thời điểm ngày hôm nay lại vì như thế một lời nói của thơm quân nhưng mà bị dưng cho 1 lão già nua dâʍ ɖu͙© đùa giỡn.

Sao thơm quân ko nghẹn cơm trắng, sặc nước nhưng mà bị tiêu diệt cho tới rồi!

Tùng Lan, Thu Lộ, Liễu Nha và Chúc quỷ ma cũng đều nhức xót khóc thút thít. Quý Khách đang được hiểu truyện bên trên Vietwriter.vn

Tần Nghi Ninh thấy chúng ta như thế, trong tâm địa cũng ko Chịu nổi.

Nói nường ko oán thù hận, ko hãi hãi, đều là giả dối.

Chỉ là nường từng gặp gỡ nhiều điều đen kịt tối, vùng vẫy bên dưới tầng lòng của xã hội nhiều ngày, cũng học tập được cách tiến hành thế nào là ngăn chặn sự an bài xích của số phận.

Nếu chuyện dường như không thể thay cho thay đổi, với bồn chồn, hãi hãi cũng đều không có tác dụng. Lúc này điều nường cần thiết tâm lý là làm công việc thế nào là sinh sống sót Khi hòa đàm, thực hiện thế nào là cuộc sống thường ngày trôi qua quýt đảm bảo chất lượng đẹp mắt.

Đám người hầu thấy Tần Nghi Ninh tỉnh bơ như thế, cảm nhận thấy bản thân than khóc thì bất ổn, ngay lập tức gạt nước đôi mắt.

Băng Đường sụt sịt mũi một chiếc, thời điểm này mới nhất ghi nhớ cho tới việc của tôi, ngay lập tức kéo Tần Nghi Ninh cho tới một góc chống, thấp giọng nói: “Cô nương, thời điểm ngày hôm nay vị công tử vô hotel sai người gửi tiếng cho tới cô nương, thưa là đang được nhiều ngày rồi cô nương ko cho tới thăm hỏi hắn, thiệt sự là cư xử với hắn quá qua chuyện, chất vấn là với nên cô nương đang được quên ơn cứu vãn mạng của hắn, ko quyết định với trách cứ nhiệm với hắn.”

Tần Nghi Ninh nghe vậy sửng oi, xấu xa hổ mỉm cười cợt.

Nàng luôn luôn nhớ ơn cứu vãn mạng của Diêu Chi Hi, tuy nhiên bao nhiêu thời buổi này, thân mẫu bị áp dụng, tâm lý ko đảm bảo chất lượng, thường ngày nường đều vất vả việc vô căn nhà, Băng Đường thì cho tới châm kim giải độc cho tới Diêu Chi Hi, nường đều thăm hỏi về tiến trình giải độc tuy nhiên ko ghi nhớ cho tới việc đích thân mật cho tới thăm hỏi hắn.

Suy suy nghĩ một chút ít, Tần Nghi Ninh nói: “Thôi được, tao nên cút thăm hỏi hắn. Ngày mươi sáu mon Giêng, tao tiếp tục lên lối, tính rời khỏi còn tồn tại chín ngày, ko biết vô thời hạn cơ còn tồn tại an bài xích gì không giống, chi bởi quá thời gian thời điểm ngày hôm nay cút gặp gỡ hắn, cũng coi như thưa tiếng kể từ biệt vậy.”

Hai chữ “từ biệt” khiến cho trong tâm địa quý khách cảm nhận thấy ko tự do.

Băng Đường im thin thít gật đầu, cút sai người sẵn sàng xe cộ.

Tần Nghi Ninh dẫn Băng Đường, Tùng Lan và Thu Lộ cút thưa một giờ đồng hồ với Tần Hòe Viễn rồi ngay lập tức rời khỏi cửa ngõ, lòng lão Thái Quân đang được ăm ắp ưu tiên, lúc này Tần Nghi Ninh tách tiếp xúc với bà.

Hôm ni Bàng Kiêu quan trọng tắm cọ thay cho ăn mặc quần áo, đem vào một trong những cỗ áo gấm blue color nhạt nhẽo, thời điểm này đang được ngồi bên trên cái nệm La Hán mặt mày hành lang cửa số, xem sách.

Hắn ngồi trực tiếp tắp, tầm dáng chuyên nghiệp chú, xem sách rất rất tráng lệ và trang nghiêm.

Chỉ là kể từ sáng sủa sớm cho tới giờ đây, sách ko hề được lật tờ nào là.

Hổ Tử chạy cút chạy lại bưng trà xối nước, coi tầm dáng thoạt coi lãng tử phong nhã cơ của Bàng Kiêu tuy nhiên thiệt rời khỏi hồn như đang được phiêu diêu ở tận vùng nào là, mồm trề cả xuống.

Hôm ni nếu như Tần Tứ đái thư ko Chịu cho tới, cứng cáp căn nhà tử của cậu tiếp tục điên!

Xem thêm: yêu phải kẻ ngốc

Vừa suy nghĩ như thế, chợt thấy căn nhà tử kể từ từ đứng lên, Hổ Tử ngay lập tức nghe phía bên ngoài cớ giờ đồng hồ bước đi và giờ đồng hồ phụ phái đẹp thưa rất rất nhỏ.

Hổ Tử thở phào, ngay lập tức ra bên ngoài đón, đuôi đôi mắt còn liếc coi Vương gia căn nhà bản thân lại ngồi xuống với vẻ mặt mày mặc nhiên.

Hổ Tử lại lặng lẽ liếc đôi mắt coi thông thường, ra đi ngỏ cưa, vẻ đôi mắt tươi tắn cười cợt, hành lễ nói: “Cô nương đang được cho tới, van nài mời mọc vô.”