boss nhà tôi không khác gì cầm thú

GẶP NHAU
Rốt cuộc cũng nghênh đón thời nay, ngày mai cô tiếp tục chiến tranh với con cái quái vật lớn số 1 vô đời, với thân ái phận là tổng lãnh đạo hâu phương mùng.
Kiều Tang như được tiêm kích thích, sử dụng bảng biểu liệt kê rời khỏi bao nhiêu chục loại trường hợp hoàn toàn có thể xẩy ra, rồi lại sử dụng trang bị thị hình trụ bố trí xác xuất từng trường hợp xẩy ra kể từ rộng lớn cho tới nhỏ, đôi khi sẵn sàng chất lượng phương án giải quyết và xử lý ứng, từng trường hợp sẵn sàng tối thiểu tía phương án nhằm phòng ngừa, quả tình tương tự với ghi chép bao nhiêu chục loại kịch bạn dạng nhỏ. Cô kể từ chối toàn bộ câu nói. chào thao diễn xuất và thực hiện tăng, cày không còn bao nhiêu ngày, thời điểm này coi bài bác power point bên trên PC, vẫn ko thể nào là chắc chắn rằng được, đấy là cuộc chiến đưa ra quyết định thắng thua thiệt, ko được luật lệ sơ xuất một chút ít nào là.
Cô đang được ở phía trên dốc ૮ɦếƭ từng tâm tư tình cảm, tuy nhiên người vô cuộc kia…… thời điểm này đang được ko tim ko phổi ôm giấy tờ ở ngủ bên trên sô trộn.
Vốn tưởng đâu cậu ấy chỉ biết ăn ăn ăn, lúc này lại thêm 1 loại nữa - ngủ ngủ ngủ.

Càng càng ngày càng tò lần rốt cuộc vì sao Phó Thần Thương lại cưới cậu ấy, lẽ nào thiệt sự như tin đồn thổi, đơn thuần bị tổn hại vì thế tình, mong muốn khích Tô Hội Lê nên tùy tiện cưới đại một người thôi?
૮ɦếƭ tiệt, loại anh Kha Lạc này, sao ko bật mý một chút ít thông tin cho tới cô chứ, nếu như biết sớm thì cô cũng quá thời gian trống không tuy nhiên chen chân vô rồi, phụ thuộc vào năng lượng của cô ấy thì vô cùng hoàn toàn có thể tạo nên Tô Hội Lê vĩnh viễn không tồn tại thời cơ trở bản thân, đâu thể nào là tương tự như lúc này.
Nhớ lại trước khi tuy vậy cô luôn luôn rằng với bên phía ngoài là vì thế vượt mặt Tô Hội Lê, tuy nhiên thực rời khỏi thì cô thiệt sự khá hương thụ người nam nhi này, được thông báo anh kết duyên, vẫn ngán chán nản rất mất thời gian, trong cả so với An Cửu cũng đều có cả ý đối địch, thậm chí là mong muốn nằm trong cậu ấy phân cao thấp, tuy nhiên theo dõi tình hình lúc này, cô nhóc trước đôi mắt này thiệt sự vượt lên trên yếu ớt, trọn vẹn coi ko nổi! Yếu mà đến mức ko kéo thù địch hận lên nổi luôn! Được rồi, cô nhóc này đặc biệt quan trọng vừa ý với bản thân, cũng coi như là một trong nguyên vẹn nhân vẫn thay đổi cuộc chiến tranh trở thành chủ quyền.
Kiều Tang đang được nhấp lên xuống đầu thở nhiều năm, nghe thấy ngoài cửa ngõ nổi tiếng loạt soạt, sau này lại thấy khóa cửa ngõ lại đang tiếp tục tự động hoạt động.
Thấy…… thấy ma mãnh rồi!


Chẳng lẽ là Tô Hội Lê?!
Vậy tuy nhiên trong cả chiếc chìa khóa kí túc xá cô tao cũng hoàn toàn có thể lấy được à? Xong đời! Hoàn toàn ko hề nghĩ về cho tới sẽ sở hữu được năng lực hung tàn này!
Khi người nào là cơ đẩy cửa ngõ chuồn vô, nghênh đón anh là một trong khẩu pháo và câu “Nếu như cô dám bước vào trong 1 bước tôi tiếp tục khiếu nại cô tự động ý xông vào trong nhà dân, nếu như cô vẫn nhất quyết lao vào thì tôi tiếp tục nổ súng!” ập vô mặt mũi.
Ai cơ đứng ở cơ, lông mày khẽ nhíu lại.
Thấy rõ rệt người cho tới, mồm của Kiều Tang há trở thành hình chữ “O”, tiếp sau đó vô thức Ϧóþ cò, một làn nước vô trong cả kể từ mồm súng phun rời khỏi, suýt chút nữa phun chan chứa người Phó Thần Thương.
Phó Thần Thương nghiêng người né phần quà họp mặt đặc biệt quan trọng của Kiều Tang, tiện tay ϲởí áօ khoác rời khỏi, tiếp sau đó ko coi cho tới vẻ mặt mũi như gặp gỡ ma mãnh của cô nàng, góc nhìn coi lướt qua quýt cô ấy, dây dính triền miên rơi bên trên người cô nhóc đang được ngủ yên ổn bên trên sô trộn.
Cho cho dù ngồi bên trên máy cất cánh chục bao nhiêu giờ đồng hồ cho tới khi hạ cánh, cũng chưa tồn tại xúc cảm đã đi đến điểm, ngược tim vẫn đang được lửng lơ thân ái ko trung ko chỗ tựa, mãi cho tới thời điểm này, bóng hình của cô ấy rọi vô vào đôi mắt anh, chìm vô điểm êm ấm nhất tận lòng lòng anh, rớt vào lòng anh, xúc cảm của một ánh mắt cơ, phảng phất như xuyên qua quýt muôn sông ngàn núi đặt điều chân cho tới bờ bến.
Phó Thần Thương đứng yên ổn bên trên điểm, khóe môi nhếch lên một phỏng cong siêu đau đớn sở, giống như vô nằm trong bài bác xích, tuy nhiên lại ko thể làm những gì không giống, sau cùng quăng quật νũ кнí đầu sản phẩm, từng bước từng bước, đặt chân tới ngay gần phương phía êm ấm cơ như chuồn Chịu đựng ૮ɦếƭ…….
Mặc cho dù trải qua quýt nỗi nhức như đau nhức khi phá huỷ kén chọn, tuy nhiên bên trên mặt mũi ko thể hiện tại gì cả, cho nên vì thế theo dõi như Kiều Tang thấy thì anh chẳng qua quýt chỉ ngẩn rời khỏi vài ba giây tuy nhiên thôi.
“Là anh à! Tôi còn tưởng là với người xấu xí chứ!” Người nam nhi trước đôi mắt có vẻ như phong trần mệt rũ rời, tuy nhiên ko hề tác động cho tới nằm trong tình trừng trị sáng sủa mắt chói của anh ý, cho đến khi Kiều Tang xoay xoay cây súng trang bị đùa vô tay, một hồi lâu mới mẻ gom đầy đủ tía hồn bảy vía của tớ.

Bạn đang xem: boss nhà tôi không khác gì cầm thú

Đột nhiên với chút hiểu rõ sâu xa cho việc tiêu cực và xấu đi của An Cửu rồi, người nam nhi vì vậy, ngược thực cô ko thể tóm vô tay được, cần thiết gì nên nhọc sức nữa chứ.
Kiều Tang đang xuất hiện chút tán thành với hoàn cảnh của An Cửu, thì lại thấy Phó Thần Thương tiếp cận trước mặt mũi An Cửu, tiếp cơ vậy và lại hạ thấp vóc dáng vẻ cao quý cơ, thẳng ngồi xổm trước ghế sô trộn, tiếp sau đó vươn tay vuốt vuốt tóc cô.
Đôi người mẫu chân dài của anh ý chui lại, ngồi xổm ở cơ, ko hề với bất kể hành động thân thiện nào là, đơn thuần gần như là tôn kính vuốt ve sầu làn tóc của cô nàng, Kiều Tang coi cho tới con cái đôi mắt chuẩn bị lòi ra bên ngoài luôn luôn rồi, khẩu pháo trang bị đùa vô tay cũng rơi xuống khu đất “bịch” một giờ đồng hồ, ᴆụng trúng chân, đau tới cô ấy kêu oe oe.
An Cửu phía trên sô trộn bị giờ đồng hồ kêu của Kiều Tang thực hiện cho tới giật thột tỉnh giấc, lông mày nhíu lại, tiếp sau đó kể từ từ phanh đôi mắt rời khỏi, khuôn mặt của Phó Thần Thương hiện thị lên theo dõi sản phẩm mi dần dần hé phanh, từ từ cướp hoàn hảo tầm đôi mắt của cô……
An Cửu dụi đôi mắt, lại dụi một chiếc, dụi một chiếc nữa, sau khoản thời gian dụi kết thúc, vô đôi mắt vẫn là một trong khoảng chừng mơ mòng.
Phó Thần Thương ngồi xổm ở cơ coi từng hành động, hành vi của cô ấy, chú ý cứ như đang được hương thụ một bộ phim truyền hình sang trọng của một căn nhà tạo ra rộng lớn.
Một giây sau, An Cửu vô thức giơ tay qua quýt, nhéo mặt mũi của Phó Thần Thương một chiếc.
Nhéo cực mạnh.
Mặt của Phó Thần Thương bị nhéo cho tới nổi lên một vết đỏ loét, cũng chỉ khẽ nhíu ngươi một chiếc, tiếp sau đó tóm tay cô trong trái tim bàn tay, đặt trên mặt mũi bản thân.
Lúc này An Cửu mới mẻ như vừa phải kể từ vô mơ tỉnh lại, ngoài mơ mòng, vô nháy đôi mắt hiện thị lên một tầng xa vời cơ hội, chống tay ngồi dậy, “Sao anh lại cho tới đây?”


Kiều Tang ko thể tin cẩn nổi, ngón tay chỉ vô An Cửu, “Cậu cậu cậu…… cậu vừa phải mới mẻ làm những gì đấy! Cậu vậy và lại nhéo mặt mũi anh tao á!”
An Cửu coi cô ấy, mặt mũi chan chứa vẻ khó khăn hiểu “Không được nhéo sao?”
“Công tác.” Phó Thần Thương đáp.
An cửu “Ừ” một giờ đồng hồ, đãi đằng vẫn hiểu, tiếp sau đó đứng lên nhường nhịn điểm, “Anh tùy tiện ngồi chuồn.”
Không với sửng sốt, không tồn tại vồ cập thăm hỏi, càng không tồn tại loại treo bám “em lưu giữ anh lắm”, còn ko vì chưng cả thái phỏng mời khách.
Kiều Tang quá bất ngờ mà đến mức ko biết rằng gì, ai cơ cho tới rằng cho tới cô có thể bước đi, vừa phải rồi vẻ ngán chán nản lóe lên vô đôi mắt Phó Thần Thương đơn thuần ảo giác thôi, thái phỏng ko lạnh lẽo ko rét của Tống An Cửu đơn thuần ảo giác thôi……
Cách nhì người cộng đồng ᴆụng cùng nhau ngược thực vẫn đánh tan trí tuệ của cô ấy cô.
“Cái cơ, nhì người tè biệt thắng tân thơm, bản thân ko quấy nhiễu nữa, chuồn trước nhé.” Kiều Tang lủi về căn nhà đối lập như 1 làn sương.
Tiểu biệt thắng tân hôn…… Phó Thần Thương lẩm nhẩm bao nhiêu chữ này, coi bóng sườn lưng chuồn xối nước của An Cửu, cùng theo với vẻ mặt mũi lạnh lẽo nhạt nhẽo khi trả nước cho tới anh, đùng một cái cảm nhận thấy bản thân với chút thê bổng.
Một câu mới đây sinh sống với chất lượng ko đơn giản và giản dị thôi, thế nào thì cũng ko chất vấn rời khỏi mồm được.

Xem thêm: bé con còn nhỏ

-----
Buổi tối Phó Thần Thương gọi năng lượng điện báo cho tới Monica ko sử dụng, rồi tự động tay xuống nhà bếp nấu nướng 1 bàn cơm trắng canh.
An Cửu ngáp một chiếc, gần như là là nhắm đôi mắt lại ăn.
“Mệt lắm à?” Phó Thần Thương nhíu ngươi, toàn bộ tất cả cô ấy đều thông thường, sắc mặt mũi ko tệ, cũng ko xót, tuy nhiên niềm tin thì coi có vẻ như ko chất lượng lắm.
An Cửu nhấp lên xuống đầu, “Không sao.”
“Không sao” nhì chữ này sẽ không nghi ngại gì đó là khoảng cách xa vời nhất.
Kể kể từ khi anh sắp tới đây, thái phỏng cô ấy so với bản thân trước đó chưa từng chú tâm, ko rằng gì, cũng ko chất vấn gì, tương tự như anh căn bạn dạng với cũng khá được, không tồn tại cũng ko có gì, Phó Thần Thương ko thể thổ lộ xúc cảm trong trái tim là gì.
Niềm yên ủi có một không hai đó là, cô ấy vẫn ăn nhì chén cơm trắng chan chứa.
-----
Lúc trước ôm tâm tư tình cảm vô cùng sẽ không còn qua quýt phía trên, nên vẫn sẵn sàng cho tới cô nệm đơn.

An Cửu tắm kết thúc rời khỏi, “Em qua quýt căn nhà Kiều Tang ngủ một đêm!”
Giường của Kiều Tang rộng lớn lắm.
Một lời nói vẫn kích ứng ngọn lửa ko thương hiệu của Phó Thần Thương, “Không cần thiết, anh rời khỏi sô trộn ngủ.”
An Cửu coi bóng sườn lưng tức tức giận chi ra ngoài của anh ý, ko rằng gì.
An Cửu phía trên nệm, đôi mắt phanh vĩ đại, ngủ ko được.
Mấy thời nay chỉ việc sà vô gối là ngủ được ngay lập tức, cho nên vì thế ko nên vì thế giữa trưa ngủ rất nhiều, đơn thuần vì thế ở ngoài phòng tiếp khách đạt thêm một người thôi.
Lúc trước rời khỏi chuồn gần như là là ôm thể trạng quyết nên tách xa vời, lại ko nghĩ về cho tới vô một thời hạn ngắn ngủn vẫn tái ngộ, vô một chốc, cô ko thể nào là kiểm soát và điều chỉnh thể trạng của tớ được.
Một mon này, cô cảm nhận thấy bản thân đã trở nên chia thành nhì nửa, 50% sử dụng rất là hấp thụ kỹ năng và kiến thức, thích nghi với môi trường thiên nhiên, 50% không giống thì ngơ ngơ ngẩn ngẩn, tương tự như một phần tử nào là cơ bị khoét trống rỗng vậy.
Cùng khi cơ, Phó Thần Thương phía trên sô trộn, gối lên hai tay, ko hề buồn ngủ một chút nào, gần như là là vừa phải rời khỏi cho tới phòng tiếp khách thì anh vẫn ăn năn hận, bà xã bản thân ở ngay lập tức bên phía trong, nệm đơn thì hoàn toàn có thể dày đặc một chút ít, chất lượng biết bao, tuy nhiên anh lại chỉ vì thế một lời nói tuy nhiên tự động bản thân chạy rời khỏi sô trộn ngủ.
Nửa tối, An Cửu nhẹ nhõm tay nhẹ nhõm chân rời khỏi xối đồ uống, thành phẩm đối lập với hai con mắt tươi tỉnh, sắc bén sáng sủa vô như đôi mắt mèo của người nào cơ phía trên sô trộn.
An Cửu bị giậm dọa cho tới giậ bản thân, xoa xoa Ⱡồ₦g иgự¢, “Anh vẫn ko ngủ à?”
Phó Thần Thương chỉ coi cô chằm chằm, cũng ko rằng gì, qủa thiệt với chút rợn người, An Cửu ngay lập tức không nói nữa, thành phẩm vừa phải sẵn sàng quay trở lại, khung người ngay lập tức thất lạc kiểm soát, đợi cho tới khi phản xạ lại thì khắp cơ thể vẫn nằm úp mặt bên trên người Phó Thần Thương phía trên sô trộn.
An Cửu chống tay lên иgự¢ anh trườn dậy, tuy nhiên hông bị anh khóa chặt, demo bao nhiêu thứ tự cũng ko cơ hội nào là tách rời khỏi được.
An Cửu với chút thở hào hển, “Phó Thần Thương, buông tay…… Tôi quá nhận tôi nợ anh thật nhiều, tuy nhiên vì vậy ko Có nghĩa là anh hoàn toàn có thể mong muốn làm những gì thì thực hiện, những loại anh cho tới tôi đều hoàn toàn có thể ko cần thiết.”
Đều hoàn toàn có thể ko cần thiết, chỉ van một chiếc dứt. Cô ghét bỏ nhất là loại tình thân và cho tới nhận ko rõ nét thế này, rất nhiều yếu tố tạm thời.
Cuối nằm trong cô cũng ko sử dụng thái phỏng lạnh lẽo nhạt nhẽo nông cạn như cư xử với những người xa vời kỳ lạ nữa, góc nhìn của Phó Thần Thương dịu dàng êm ả rộng lớn thật nhiều, nhịn nhường như vẫn yên ổn tâm một chút ít, rút một tay rời khỏi xoa xoa ót của cô ấy, như đang được vuốt ve mèo con cái xù lông, tiếp sau đó thả lỏng tay, thả cô rời khỏi, tương tự như hành vi vừa phải rồi chẳng qua quýt đơn thuần cố ý chọc cho tới cô nổi xung thôi.
Ngay khi An Cửu trườn dậy sẵn sàng vô phòng nghỉ, giờ đồng hồ gõ cửa ngõ vang lên.
Khuya thế này rồi ai còn cho tới phía trên nữa?
Phó Thần Thương đứng lên, phanh đèn, tiếp sau đó xuất hiện.
Trong khoảnh xung khắc bắt gặp Phó Thần Thương, khuôn mặt hoàn hảo tuy nhiên thoải mái tự tin của những người phụ phái đẹp ngoài cửa ngõ vặn vẹo trở thành một biểu cảm siêu khiếp sợ.